Vì Nữ Chính Xuyên Không Thanh Mai Trúc Mã Bỏ Rơi Tôi - 1
Cập nhật lúc: 18/06/2026 14:06
Tôi và Thẩm Nghĩa Cố là thanh mai trúc mã. Cuối năm ngoái, hai nhà đã chính thức đính hôn cho chúng tôi.
Nhưng vào đêm hội hoa đăng, anh lại phải lòng một cô gái khác, nhất quyết đòi hủy bỏ hôn ước. Anh nói tôi quá tẻ nhạt, không giống người con gái tài hoa kia. Anh bảo tôi buông tay, để anh được tự do.
Tôi đồng ý.
Về sau, anh hối hận. Nguyện vọng cuối cùng trước lúc nhắm mắt của anh là được gặp tôi một lần.
Mà lúc ấy, tôi đang đứng trước gương trong bộ hỉ phục đỏ thẫm. Nghe người hầu báo lại, tôi chỉ bình thản chỉnh lại cây trâm trên tóc rồi nói:
- “Thẩm Nghĩa Cố là ai? Ta không quen. Bảo họ đi đi, đừng làm lỡ mất giờ lành của ta.”
-------------------------------------------------------------------------------------------------------
Tôi sống cạnh nhà họ Thẩm. Lần đầu tiên hai nhà gặp nhau khi còn rất nhỏ, Thẩm Nghĩa Cố đã bám lấy tôi không chịu buông. Cậu bé nắm tay tôi, đôi mắt sáng lấp lánh.
- “Hoắc Tư Phúc là cô gái xinh đẹp nhất trên đời.”
Mẹ Thẩm bật cười, cúi xuống hỏi con trai:
- “Con thích Tư Phúc như vậy, hay là lớn lên cưới con bé làm vợ nhé?”
Mặt Thẩm Nghĩa Cố lập tức đỏ bừng. Cậu lắp bắp gật đầu.
- “Tất nhiên rồi... nếu được thế thì tốt quá.”
Tôi cũng đỏ mặt xấu hổ đến mức không dám ngẩng đầu nhìn cậu. Nhưng trong lòng, tôi đã âm thầm xem câu nói ấy như một lời hứa. Lớn lên, Thẩm Nghĩa Cố càng ngày càng xuất chúng, dung mạo tuấn tú, tài hoa hơn người, mỗi lần xuất hiện giữa đám đông đều khiến người khác phải trầm trồ. Tôi cũng hết lòng yêu mến anh. Vì thế, khi trước Tết, mẹ Thẩm dẫn người đến nhà cầu hôn, tôi vui mừng đến mức cả đêm không ngủ được.
Chỉ là hôm ấy...sắc mặt Thẩm Nghĩa Cố rất bình thản không nhìn ra chút vui vẻ nào. Tôi đã quen với điều đó. Nhiều năm nay, anh không còn bám theo tôi như hồi nhỏ nữa. Tôi cho rằng anh chỉ là đã trưởng thành hơn, chững chạc hơn, không còn thích thể hiện cảm xúc ra ngoài. Dù sao đi nữa, tôi vẫn luôn ở bên cạnh anh. Nếu không thì tại sao anh lại cùng mẹ đến cầu hôn tôi? Đêm hội hoa đăng năm ấy, giống như mọi năm, tôi và Thẩm Nghĩa Cố cùng nhau đi xem đèn. Hàng xóm láng giềng đều biết chuyện của chúng tôi. Ai cũng biết hai đứa là thanh mai trúc mã, đã đính hôn từ nhỏ. Mỗi lần gặp đều cười hỏi:
- “Khi nào thành thân đây?”
Tôi len lén nhìn Thẩm Nghĩa Cố, trong lòng mang theo vài phần chờ đợi nhưng anh chỉ cười nhạt.
- “Không vội.”
Tôi hơi sững người. Trước kia ngày nào anh cũng nói muốn cưới tôi. Vậy mà bây giờ lại bảo không vội. Trong lòng có chút hụt hẫng nhưng tôi chỉ có thể âm thầm giấu đi. Hội hoa đăng vô cùng náo nhiệt, đèn đuốc sáng trưng, tiếng người cười nói không ngớt khiến tôi hào hứng vô cùng. Thế nhưng Thẩm Nghĩa Cố lại tỏ ra hờ hững. Mãi đến khi chúng tôi bước vào t.ửu lâu họ Hồ, nơi đang tổ chức hội thi thơ anh mới thực sự chú ý đến một người.
Đó là một cô gái mặc váy đỏ. Nàng đứng trên đài cao, mái tóc đen như mực, ánh mắt rực rỡ như ánh mặt trời. Lời nói tuôn ra thành thơ khiến những tài t.ử nổi tiếng dưới đài đều cứng họng. Thẩm Nghĩa Cố lập tức hứng thú. Anh bước lên đài, đối thơ với nàng. Tài văn chương của Thẩm Nghĩa Cố nổi danh khắp kinh thành. Người người ca tụng, ngay cả trẻ nhỏ nơi biên tái cũng thuộc thơ của anh. Cho nên khi thấy anh lên đài, tôi hoàn toàn tin rằng anh sẽ thắng. Cho đến khi cô gái kia cất giọng.
- “Hoàng Hà chi thủy thiên thượng lai, bôn lưu đáo hải bất phục hồi. Sơ ảnh hoành tà thủy thanh thiển, ám hương phù động nguyệt hoàng hôn. Mãn đường hoa túy tam thiên khách, nhất kiếm sương hàn thập tứ châu.”
Từng câu thơ vang lên khiến cả đại sảnh lặng ngắt như tờ. Tôi ngồi dưới đài, nghe đến mức ngây người. Chưa từng gặp ai có thể trong thời gian uống cạn một chén trà mà liên tiếp sáng tác ra nhiều tuyệt cú như vậy. Huống hồ…nàng còn là một người vô danh. Thơ của Thẩm Nghĩa Cố vốn đã cực kỳ xuất sắc nhưng cuối cùng, anh vẫn bị tài hoa của nàng thuyết phục. Anh cúi người thi lễ, tâm phục khẩu phục bước xuống đài. Ban đầu tôi còn tưởng anh lên đài để giành chiếc đèn hoa đẹp nhất tặng tôi. Cho nên lúc anh quay lại, tôi nhẹ giọng an ủi:
- “Không sao đâu. Dù sao em cũng đã mua được chiếc đèn mình thích rồi.”
Thế nhưng Thẩm Nghĩa Cố dường như chẳng nghe thấy lời tôi nói. Ánh mắt anh dõi theo bóng người mặc váy đỏ trong mắt tràn ngập kinh diễm.
- “Thật đúng là ngọc quý Côn Sơn. Một nữ t.ử tài hoa tuyệt thế như vậy...vì sao trước giờ ta chưa từng biết trên đời còn có người như thế?”
Tôi hơi ngẩn người nhưng rồi nhanh ch.óng tự an ủi bản thân. Dù sao nàng ấy quả thực rất tài giỏi. Ngay cả tôi còn bị nàng hấp dẫn huống chi là Thẩm Nghĩa Cố, người vừa trực tiếp giao phong với nàng. Chủ quán trao chiếc hoa đăng chiến thắng cho cô gái. Đám đông dần tản đi, tôi và Thẩm Nghĩa Cố cũng định rời khỏi t.ửu lâu. Đúng lúc ấy, cô gái bất ngờ gọi với theo.
- “Này! Thơ của công t.ử rất hay. Chiếc đèn này tặng công t.ử.”
Nói xong, nàng tiện tay ném chiếc đèn qua. Thẩm Nghĩa Cố đưa tay bắt lấy khóe môi khẽ cong lên.
- “Xin hỏi phương danh của cô nương?”
Nàng cười rực rỡ.
- “Tên ta là Lục Tĩnh Nguyệt.”
Nói xong liền xoay người rời đi. Nàng tựa như ánh mặt trời ch.ói chang rực rỡ đến mức khiến người khác không thể rời mắt. Tôi nhìn thấy rất rõ trong mắt Thẩm Nghĩa Cố xuất hiện một thứ ánh sáng mà trước nay tôi chưa từng thấy. Lòng tôi bỗng lạnh đi. Bao nhiêu năm qua...anh chưa từng nhìn tôi bằng ánh mắt như vậy. Trên đường về Thẩm Nghĩa Cố vô cùng hưng phấn. Anh liên tục nhắc đến những bài thơ của Lục Tĩnh Nguyệt không ngừng khen ngợi. Tôi biết anh luôn ngưỡng mộ những người tài hoa xuất chúng nhưng chí hướng của tôi lại khác.
Cha tôi dành cả đời để biên soạn sử sách. Tôi chịu ảnh hưởng của ông, từ nhỏ đã thích ghi chép các câu chuyện dân gian. Trong khi người khác suy nghĩ xem câu thơ dùng chữ nào hay hơn tôi lại nhớ đến những truyền thuyết kỳ lạ mà các lái đò kể ở bến sông Tây Tương rồi nghĩ xem ngày mai nên ghi chép chúng như thế nào. Tôi biết thơ của Lục Tĩnh Nguyệt rất hay nhưng tôi không thể giống Thẩm Nghĩa Cố, phân tích từng chữ từng câu để hiểu được sự tinh diệu trong đó. Cho nên khi anh hỏi ý kiến tôi, tôi chỉ biết gật đầu khen ngợi. Ngoài ra chẳng nói được gì hơn. Không bao lâu sau anh thất vọng thở dài.
- “Thôi bỏ đi. Muội hiểu gì chứ?”
Nói xong liền quay đầu sang chỗ khác sắc mặt âm trầm. Trái tim tôi như bị kim đ.â.m.
