Vì Nữ Chính Xuyên Không Thanh Mai Trúc Mã Bỏ Rơi Tôi - 2
Cập nhật lúc: 18/06/2026 14:06
Sau khi xuống xe ngựa anh cẩn thận ôm chiếc đèn l.ồ.ng của Lục Tĩnh Nguyệt trong lòng. Tôi khẽ hỏi:
- “Nghĩa Cố, cho em mượn chiếc đèn đó xem được không?”
Anh nhíu mày.
- “Chẳng phải muội đã có đèn của mình rồi sao?”
Khoảnh khắc ấy tôi bỗng hiểu ra. Có rất nhiều thứ đang dần rời xa tôi. Chiếc đèn ấy là vậy, Thẩm Nghĩa Cố... cũng là vậy. Đêm đó tôi trằn trọc không ngủ. Chỉ cần nhắm mắt lại là nhớ tới ánh mắt Thẩm Nghĩa Cố nhìn Lục Tĩnh Nguyệt. Trong lòng đau nhói nhưng tôi lại sợ mình đa nghi, sợ mình hiểu lầm anh cho nên chỉ có thể âm thầm nuốt hết mọi cảm xúc vào trong. Tôi chỉ hy vọng...Lục Tĩnh Nguyệt sẽ tan biến vào biển người. Đừng bao giờ xuất hiện nữa để cuộc sống của tôi và Thẩm Nghĩa Cố có thể trở lại như trước.
Tôi bị nhiễm lạnh trên núi Thương Ngô. Sau khi trở về nhà, tôi nằm liệt giường suốt ba ngày, không nói một lời. Cha mẹ lo lắng đến mất ăn mất ngủ. Hồi nhỏ, mỗi lần tôi bị bệnh, Thẩm Nghĩa Cố chỉ cần đến thăm là tôi đã vui vẻ hẳn lên, bệnh tình cũng đỡ hơn rất nhiều. Lần này, cha mẹ tôi cũng vội vàng sai người đi tìm anh. Nhưng khi Thẩm Nghĩa Cố trở về, anh chẳng hề hỏi thăm bệnh tình của tôi. Câu đầu tiên anh nói lại là:
- “Hủy hôn.”
Anh nói cả đời này chưa từng gặp một người con gái đặc biệt như vậy. Anh nói anh đã yêu nàng từ cái nhìn đầu tiên. Cha tôi tức giận đến mức choáng váng, giơ tay tát mạnh vào mặt anh.
- “Con vừa mới đến cầu hôn không bao lâu, bây giờ lại đòi hủy hôn? Con đối xử với con gái nhà ta như thế à?”
Thẩm Nghĩa Cố quỳ trên mặt đất. Ánh mắt kiên định.
- “Cuối cùng con cũng gặp được người mà con muốn ở bên cả đời. Nếu bỏ lỡ nàng ấy, con nhất định sẽ hối hận. Đời người ngắn ngủi, con không muốn sống bằng sự thỏa hiệp.”
Tôi nằm trên giường, nhìn anh. Giọng nói nhẹ đến mức như lông vũ.
- “Thẩm Nghĩa Cố, là anh chủ động trêu chọc em trước, là anh ngày nào cũng nói sau này lớn lên sẽ cưới em.”
Anh khựng lại trong giây lát sau đó nghiến răng nói:
- “Hồi nhỏ con không hiểu thế nào là tình yêu. A Phúc, hãy quên hết những chuyện đó đi. Coi như chúng ta chưa từng quen biết. Muội nhất định sẽ gặp được người tốt hơn ta.”
Một giọt nước mắt lặng lẽ trượt xuống gò má tôi. Anh đã cho tôi một giấc mộng đẹp rồi lại chính tay nghiền nát giấc mộng ấy. Tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này? Thẩm Nghĩa Cố của năm đó...người từng nắm tay tôi, đỏ mặt hỏi tôi có thích anh hay không...dường như đã biến mất từ rất lâu rồi. Tôi nhắm mắt lại không muốn nhìn anh thêm một lần nào nữa. Cha tôi trực tiếp đuổi Thẩm Nghĩa Cố ra khỏi nhà. Sau đó dẫn người sang phủ họ Thẩm đòi một lời giải thích. Mẹ Thẩm khóc đến đỏ mắt nhưng cha Thẩm lại vỗ tay cười lớn.
- “Tốt! Đúng là có phong thái của ta! Nam nhi đại trượng phu phải dám yêu dám hận, dám theo đuổi thứ mình muốn! Thằng bé có khí phách! Ta nghe nói Lục Tĩnh Nguyệt tài thơ xuất chúng, cực kỳ xứng đôi với con trai ta. Không giống A Phúc, suốt ngày chỉ biết ghi chép mấy chuyện vặt vãnh tạp nham nghe được từ khắp nơi.”
Cha mẹ tôi tức đến mức không nói nên lời. Cuối cùng...hôn ước vẫn bị hủy bỏ. Cha mẹ ngồi bên giường tôi mắt ai cũng đỏ hoe. Cha khàn giọng nói:
- “A Phúc, đừng sợ. Dù sau này con không lấy chồng, cha mẹ cũng nuôi con cả đời.”
Mẹ Thẩm ôm tôi khóc nức nở.
- “A Phúc... là ta có lỗi với con. Ta thật sự không còn mặt mũi nào gặp con nữa. Nếu sau này con xuất giá, ta nhất định sẽ chuẩn bị cho con một phần của hồi môn thật hậu hĩnh, coi như bù đắp.”
Sau ngày hôm đó bà thu dọn hành lý, trở về nhà mẹ đẻ. Không quay lại phủ họ Thẩm nữa. Ngày Thẩm Nghĩa Cố và Lục Tĩnh Nguyệt thành thân trong chính sảnh chỉ có một mình cha Thẩm ngồi đó nhưng bọn họ chẳng hề cảm thấy xấu hổ. Thậm chí còn gửi thiệp mời tôi đến dự tiệc cưới. Tôi lấy cớ sức khỏe không tốt để từ chối. Ngày hôm sau tôi ép mình bình tĩnh lại mang theo những thẻ tre ghi chép rồi đi về phía bắc thành. Vừa bước vào cửa, tôi đã chạm mặt Thẩm Nghĩa Cố và Lục Tĩnh Nguyệt. Tôi hơi sững người. Lục Tĩnh Nguyệt nhìn tôi chằm chằm rồi hỏi:
- “Cô nhìn tôi như vậy làm gì?”
Tôi còn chưa kịp mở miệng. Người giữ cửa đã tức đến không chịu nổi, nhổ một bãi nước bọt xuống đất.
- “Cướp hôn phu của người khác mà còn ra vẻ hơn cả thiên kim nhà ta!”
Lục Tĩnh Nguyệt cười lạnh.
- “Chỉ mới đính hôn thôi mà? Có hôn thư không? Có giấy tờ pháp lý không? Không có gì cả, sao gọi là cướp được?”
Người giữ cửa tức đến đỏ mặt.
- “Cô nói kiểu gì vậy? Lễ đính hôn là để thông báo với thiên hạ rằng hai nhà này sau này sẽ kết thành thông gia, thế mà cô...”
Tôi cắt ngang lời ông ấy.
- “Được rồi. Mặc kệ họ. Đóng cửa lại đi.”
Nói xong, tôi lạnh lùng đi tiếp. Giọng Thẩm Nghĩa Cố vang lên phía sau.
- “A Phúc, muội đi đâu vậy?”
Tôi coi như không nghe thấy, giống như tiếng ch.ó sủa bên đường. Bước chân càng lúc càng nhanh, phía sau vẫn loáng thoáng truyền đến tiếng nói chuyện của hai người.
- “Trời ơi. Người phụ nữ này sao lại thô lỗ thế? Cô ta có thù oán gì với tôi à? Nhỏ nhen thật. Bảo sao bạn trai lại bỏ cô ta.”
Tôi khựng lại một chút. Khó mà tin được một người có thể viết ra những bài thơ kinh diễm như thế, lại có thể buông ra những lời thô tục và vô lễ đến vậy. Hóa ra...đây là kiểu người mà Thẩm Nghĩa Cố thích. Sau vài giây im lặng Thẩm Nghĩa Cố lên tiếng. Trong giọng nói mang theo chút áy náy.
- “Tĩnh Nguyệt, đừng nói cô ấy như vậy.”
Tôi nghĩ…ít nhất anh vẫn biết mình có lỗi với tôi.
