Vì Nữ Chính Xuyên Không Thanh Mai Trúc Mã Bỏ Rơi Tôi - Hết
Cập nhật lúc: 18/06/2026 14:07
Lục Tĩnh Nguyệt ngơ ngác nhìn anh rất lâu mới hoàn hồn.
- “Ngươi nói bậy! Những bài thơ đó đều là do ta viết!”
- “Được thôi.”
Hoắc Thanh Trần lạnh lùng đáp.
- “Vậy xin Lục tiểu thư làm thêm vài bài nữa đi. Cô đọc một câu đầu, tôi có thể đọc tiếp mười câu sau nhanh hơn cô gấp mười lần.”
- “Ngươi...”
Dường như Lục Tĩnh Nguyệt đã nhận ra điều gì. Trong mắt cô ta hiện lên vẻ hoảng sợ. Hoắc Thanh Trần ném đống thẻ tre xuống đất. Anh lạnh lùng nhìn cô ta.
- “Lục Tĩnh Nguyệt, cô chép thơ của Lý Bạch, Đỗ Phủ chưa đủ, hôm nay còn chép cả thơ của Đào Uyên Minh. Cô thật sự cho rằng mình có thể lừa gạt cả thiên hạ sao?”
Câu nói ấy trở thành giọt nước tràn ly. Lục Tĩnh Nguyệt khuỵu xuống đất nước mắt giàn giụa trên mặt.
- “Ngươi cũng là người xuyên không sao? Tại sao ngươi lại đối xử với ta như vậy?”
Hoắc Thanh Trần nhướng mày.
- “Tôi không hiểu cô đang nói gì. Tôi chỉ biết, ăn cắp thành quả của người khác để đổi lấy danh vọng và địa vị là hành vi vô cùng đáng khinh.”
Đến nước này, chuyện Lục Tĩnh Nguyệt đạo văn đã quá rõ ràng. Các quan viên có mặt tức giận đến mức đồng loạt đứng dậy mắng c.h.ử.i. Sau khi xem kịch đủ rồi, Hiền Vương phất tay.
- “Người này trộm thơ của người khác để mưu cầu danh lợi, lại còn lừa gạt bản vương. Tội không thể tha. Kéo xuống, đ.á.n.h thật nặng rồi áp giải diễu phố.”
Nghe vậy, Lục Tĩnh Nguyệt hoảng sợ lùi lại mấy bước. Sau đó cô ta oán độc nhìn Hoắc Thanh Trần.
- “Tại sao các người phải làm vậy? Chúng ta đều đến từ một thời đại khác. Chẳng phải nên đoàn kết giúp đỡ lẫn nhau sao?”
Hoắc Thanh Trần cau mày đầy chán ghét.
- “Dù ở đâu, con người cũng phải dựa vào năng lực của chính mình để sống. Những việc cô làm chẳng khác nào kẻ trộm. Lục Tĩnh Nguyệt, đây là kết cục cô đáng phải nhận.”
- “Ngươi!”
Mắt cô ta đỏ ngầu vì tức giận. Khi bị binh lính giữ lại, cô ta điên cuồng giãy giụa.
- “Đợi đã! Ta thừa nhận, những bài thơ đó đúng là ta chép! Nhưng các người biết vì sao không? Bởi vì ta đến từ hàng nghìn năm sau! Ta là người xuyên không!”
Cô ta chỉ tay về phía Hoắc Thanh Trần.
- “Còn hắn! Hắn cũng giống ta! Hắn cũng đến từ tương lai! Hắn cũng là yêu quái! Các người cũng phải bắt hắn!”
Mọi người nhìn cô ta như nhìn một kẻ điên. Tôi không khỏi lo lắng cho Hoắc Thanh Trần nhưng bản thân anh lại vô cùng bình tĩnh.
- “Thiên hạ rộng lớn như vậy, chẳng lẽ chỉ người trong triều đại này mới biết làm thơ sao? Lục Tĩnh Nguyệt, cô hận tôi vì đã vạch trần mình nên mới cố tình bịa ra những lời hoang đường ấy để kéo tôi xuống nước, đúng không?”
- “Tôi không hề bịa đặt...”
- “Đủ rồi.”
Hiền Vương xoa trán.
- “Lời nói của một kẻ l.ừ.a đ.ả.o có gì đáng tin? Hoắc đại nhân có công lớn với quốc gia và bách tính. Sao có thể để cô ta tùy tiện vu khống được? Kéo xuống đ.á.n.h tiếp cho đến khi cô ta không còn nói nhảm nữa.”
Nhận lệnh, đám binh lính lập tức bịt miệng Lục Tĩnh Nguyệt rồi kéo đi. Lục Tĩnh Nguyệt tuyệt vọng nhìn về phía Thẩm Dịch Cổ.
- “Thẩm Dịch Cổ! Cứu ta! Cứu ta với!”
Thẩm Dịch Cổ chỉ lạnh lùng nhìn cô ta. Từ đầu đến cuối, hắn không nói một lời cho đến khi cô ta bị kéo ra khỏi đại sảnh.
Sau khi Lục Tĩnh Nguyệt bị áp giải đi, có người dè dặt hỏi Hoắc Thanh Trần:
- “Xuyên không là gì vậy?”
Hoắc Thanh Trần còn chưa kịp trả lời thì Hiền Vương đã liếc nhìn người đó, phất tay nói:
- “Ngươi còn định tin lời của một kẻ điên sao? Được rồi, giải tán đi. Bản vương không còn hứng thú ngâm thơ nữa.”
Cứ như vậy, buổi thi hội kết thúc một cách ch.óng vánh. Khi mọi người lần lượt rời đi, tôi và Hoắc Thanh Trần cũng chuẩn bị cáo từ. Hiền Vương nhìn chúng tôi, mỉm cười hỏi:
- “Nghe nói hai người sắp có chuyện vui?”
Mặt tôi lập tức đỏ bừng. Hoắc Thanh Trần thì mỉm cười, tự nhiên nắm lấy tay tôi.
- “Có gì phải ngại chứ?”
Hiền Vương trêu ghẹo một câu, rồi nói tiếp:
- “Đến lúc định ngày thành thân thì nhớ báo cho ta. Ta sẽ thêm một phần quà cưới.”
Tôi sợ đến mức vội vàng hành lễ:
- “Điện hạ, thần nữ không dám nhận ân điển lớn như vậy!”
- “Có gì mà không dám?”
Ngài bật cười.
- “Những thứ khác ta không nhiều, chứ tiền thì ta không thiếu.”
Nói xong, ngài quay người rời đi. Đi được vài bước, ngài lại như nhớ ra chuyện gì, quay đầu nhìn tôi đầy ẩn ý.
- “À đúng rồi, Thập Lục Sinh. Sau này nhớ viết thêm mấy câu chuyện phong nguyệt một chút. Ta rất thích đọc.”
Tôi:
“...”
Mất một lúc lâu tôi mới tìm lại được giọng nói của mình.
- “Điện hạ... sao người biết thần chính là Thập Lục Sinh?”
- “Đương nhiên là ta biết.”
Hiền Vương cười đầy đắc ý.
- “Nếu không thì ngươi nghĩ vì sao ta lại mời ngươi tới?”
Nói xong, ngài phất tay rồi ung dung rời đi. Tôi đứng ngây ra tại chỗ. Cảm giác như bị mấy vạn lượng bạc đập trúng đầu, hoàn toàn choáng váng. Hoắc Thanh Trần khẽ thở dài.
- “Phu nhân của ta được nhiều người yêu thích quá. Ta bắt đầu ghen rồi.”
Tôi giật mình hoàn hồn. Mặt lại nóng bừng lên.
- “Ai là phu nhân của anh?”
- “Không phải sao?”
Anh nhìn tôi với vẻ vô tội.
- “Không phải à?”
Phải. Đương nhiên là phải rồi. Hoắc Thanh Trần nhìn tôi cười hồi lâu. Sau đó mới nhẹ giọng hỏi:
- “A Phúc, em không có gì muốn hỏi ta sao?”
Hỏi gì? Hỏi chuyện anh ấy thật sự đến từ ngàn năm sau? Tôi chẳng hiểu nổi chuyện đó. Mà cũng không muốn hiểu. Điều tôi quan tâm chỉ có hiện tại. Vì thế tôi nghiêm túc hỏi:
- “Vậy anh định khi nào tới cầu hôn?”
Hoắc Thanh Trần bật cười.
- “Không nói cho em biết.”
Trước đó anh từng nói sẽ tìm một người có vai vế lớn hơn mình tới cầu hôn thay. Tôi vẫn luôn tò mò không biết người đó là ai. Nhưng tôi chưa từng nghĩ tới…người anh tìm lại chính là Hoàng đế. Chiều hôm đó, sau khi tôi rời khỏi phủ Hiền Vương, thánh chỉ từ trong cung đã được đưa tới. Hoàng đế không đích thân đến nhưng đại thái giám bên cạnh người đã mang theo thánh chỉ cùng một đoàn người đông đúc tới tận nhà. Trong thánh chỉ, Hoàng đế sắc phong tôi làm Quận chúa, đồng thời ban hôn tôi cho Hoắc Thanh Trần. Mẹ tôi xúc động đến phát khóc. Bà huých nhẹ cha tôi rồi nhỏ giọng nói:
- “Con rể này đúng là quá xuất sắc! Ông lần này nở mày nở mặt rồi nhé!”
Cha tôi cười ngây ngô sau đó lại lo lắng nhìn đoàn người trong cung.
- “Đông người thế này... bọn họ có ở lại dùng cơm không? Nhà mình không nấu nổi nhiều phần như vậy đâu.”
Đêm thánh chỉ được ban xuống Lục Tĩnh Nguyệt nhảy sông tự vẫn. Trước khi nhảy, cô ta còn la hét những câu như:
- “Tôi không chơi nữa! Tôi muốn về nhà!”
Nhưng chuyện của cô ta đã không còn liên quan gì tới tôi nữa. Hôn kỳ của tôi và Hoắc Thanh Trần được định vào mùa xuân năm sau. Mùa xuân vạn vật hồi sinh., cuộc đời tôi cũng bắt đầu một lần nữa. Nhưng với một số người, cuộc đời họ lại đang dần trôi ngược về phía sau. Sau khi tôi được ban hôn, Thẩm Dịch Cổ giống như phát điên. Ngày nào hắn cũng tới gõ cửa nhà tôi, nhất quyết đòi gặp tôi. Tôi không gặp hắn liền đứng ngoài cửa hét lớn.
- “A Phúc, em thật sự thích hắn sao? Hai người chỉ mới quen nhau có vài ngày thôi mà! A Phúc, em gả cho hắn là để trả thù ta đúng không? A Phúc, ta sai rồi, ta thật sự biết sai rồi. Ngay từ ngày hôm sau sau khi thành thân, ta đã biết mình sai rồi... Xin em đừng gả cho người khác được không? Chẳng lẽ em thật sự quên hết những năm tháng chúng ta bên nhau rồi sao?”
Tôi chỉ cảm thấy hắn thật phiền phức. Như thể muốn nhắc nhở tôi về những tình cảm năm xưa hắn bắt đầu dùng một cách gần như tự hủy hoại bản thân để bù đắp. Hắn đứng chờ tôi ngoài cửa dưới trời nắng gắt. Tôi lên núi hắn chạy lên núi bắt thỏ cho tôi. Tôi gặp mưa lớn hắn dầm mưa theo tôi cả quãng đường. Thậm chí còn bất chấp nguy hiểm, leo lên núi Thương Ngô chỉ để hái cho tôi nắm tuyết đầu mùa.
Đến mùa đông năm ấy cuối cùng hắn cũng tự hành hạ bản thân đến mức đổ bệnh. Thương tích cũ cộng thêm bệnh mới, chỉ trong một đêm, thân thể hắn suy sụp hoàn toàn, nằm liệt trên giường không dậy nổi. Ngày thành thân của tôi, ngay trước lúc xuất giá cha của Thẩm Dịch Cổ đột nhiên xông vào nhà. Ông ta vừa khóc vừa cầu xin:
- “A Phúc! Không kịp rồi! Nó vẫn luôn gọi tên con! Nể tình giao tình năm xưa, con đi gặp nó một lần đi!”
Thật nực cười. Trước đây khi hủy hôn bọn họ chưa từng nhớ tới cái gọi là giao tình năm xưa. Tôi ngoáy ngoáy tai.
- “Thẩm Dịch Cổ là ai? Tôi không quen. Mau đưa ông ta ra ngoài đi, đừng làm lỡ giờ lành của tôi.”
Sau đó tôi mặc giá y đỏ thắm mang theo của hồi môn chất đầy mấy con phố phong phong quang quang xuất giá. Người dân cả kinh thành đều đổ ra xem. Ai nấy đều vô cùng ngưỡng mộ. Đêm tân hôn Thẩm Dịch Cổ c.h.ế.t bệnh trong nhà. Nhưng chuyện đó thì có liên quan gì tới tôi chứ? Nến đỏ trong phòng tân hôn cháy sáng rực. Vị tướng quân trẻ tuổi đang ngồi trên giường chờ tôi. Tôi còn có rất nhiều chuyện quan trọng hơn để làm.
