Vì Nữ Chính Xuyên Không Thanh Mai Trúc Mã Bỏ Rơi Tôi - Ngoại Truyện
Cập nhật lúc: 18/06/2026 14:07
Góc nhìn của Hoắc Thanh Trần
Lúc mới nhận đề tài nghiên cứu này, tôi không hề có bất kỳ cảm xúc đặc biệt nào đối với triều đại mà mình sắp tìm hiểu. Một thời đại hỗn loạn đến mức sử sách chính thống chỉ để lại vài dòng ghi chép ngắn ngủi, một triều đại tồn tại chẳng khác nào một hạt bụi nhỏ trong dòng chảy dài của lịch sử… thì có gì đáng để nghiên cứu chứ? Cho đến khi tôi đọc được một cuốn sách được khai quật từ một ngôi mộ cổ. Đó là một cuốn sách vô cùng thú vị. Phong tục tập quán, chuyện lớn chuyện nhỏ, những con người bình thường sống trong thời đại ấy đều hiện lên sinh động qua từng trang giấy. So với những ghi chép lịch sử khô khan, nó hấp dẫn chẳng khác nào một cuốn tiểu thuyết. Hoặc có lẽ nên nói…nó chính là tiểu thuyết của thời đại đó.
Tôi đã đọc hết toàn bộ những cuốn sách ấy rồi từng chút một, chìm đắm vào thế giới mà tác giả miêu tả. Tôi cười vì những câu chuyện hài hước trong sách. Tôi xúc động trước lòng tốt bình dị của những con người nhỏ bé. Tôi cũng từng đỏ mắt vì những tiếc nuối và chia ly được viết bằng giọng điệu nhẹ nhàng mà chân thành. Dần dần, tôi bắt đầu tò mò về chính tác giả. Tôi dành rất nhiều thời gian để nghiên cứu con người ấy. Càng tìm hiểu, tôi càng bị sức hút của người đó hấp dẫn. Văn phong của người ấy hài hước nhưng cũng dịu dàng, tràn đầy lòng trắc ẩn với thế gian. Giữa một thời đại loạn lạc, người ấy vẫn dùng ánh mắt dịu dàng để nhìn mọi thứ xung quanh. Tôi nghĩ…bản thân người ấy hẳn cũng là một người như vậy. Một người ấm áp, thú vị và lương thiện. Một người như thế không nên bị chôn vùi trong dòng chảy dài của lịch sử.
Nhưng tư liệu còn lại quá ít. Dù tôi cố gắng tìm kiếm đến đâu, vẫn không thể tìm thấy thêm bất kỳ ghi chép nào về cô ấy. Không có tên thật, không có xuất thân, thậm chí ngay cả năm mất cũng không rõ. Tôi không thể phục dựng được thân phận lịch sử của người đó. Tôi từng cho rằng đó sẽ là tiếc nuối lớn nhất cuộc đời mình. Cho đến một đêm mưa tôi ôm sách rời khỏi trường đại học, vừa đi vừa nghĩ về bản thảo luận văn còn dang dở rồi bị một chiếc xe điện lao tới đ.â.m thẳng vào người. Khi tỉnh lại, tôi đã ở trên chiến trường, trở thành một binh sĩ vô danh. May mắn là tôi nghiên cứu lịch sử, cũng hiểu khá nhiều về chiến thuật quân sự cổ đại. Thêm vào đó, những năm tháng học hành tôi vẫn luôn kiên trì rèn luyện thân thể vì vậy, tôi đã sống sót. Ba năm sau, tôi thậm chí còn được phong hầu.
Trong mắt người khác, đó là một con đường công danh khiến vô số người ao ước. Nhưng tất cả những điều đó chẳng có ý nghĩa gì với tôi bởi vì tôi không thuộc về nơi này. Tôi không thể thật sự trò chuyện với phần lớn mọi người nơi đây. Tôi hiểu những gì họ nói, nhưng lại không thể hiểu được suy nghĩ của họ. Tôi cố gắng hòa nhập, cố gắng cười, cố gắng trở thành một người của thời đại này. Nhưng càng cố gắng, tôi lại càng cảm thấy mình giống như một hạt bụi lơ lửng giữa vũ trụ trống rỗng. Nỗi cô đơn gần như nghiền nát tôi. Ngay cả khi đứng giữa biển người, tôi vẫn cảm thấy mình chỉ có một thân một mình. Giống như một kẻ đứng ngoài lịch sử, tách biệt khỏi thời đại này, không thể tạo ra bất kỳ sự kết nối nào với người khác.
Đôi khi, tôi thậm chí còn nghĩ…có lẽ một ngày nào đó, mình sẽ c.h.ế.t đi trong sự cô độc như thế. Cho đến ngày tôi gặp cô ấy trong t.ửu lâu. Khi ấy, cô ấy vừa tròn mười sáu tuổi. Chỉ cần nhìn thấy gương mặt ấy, tôi đã ngây người. Người mà tôi đã nghiên cứu suốt sáu năm, người duy nhất kết nối tôi với thế giới này, người mà tôi từng nghĩ chỉ tồn tại trong những trang sách lạnh lẽo. Vậy mà giờ đây…cô ấy đang sống sờ sờ trước mắt tôi. Khoảnh khắc ấy, tôi không còn cô đơn nữa. Linh hồn lang thang của tôi cuối cùng cũng tìm được nơi neo đậu. Tôi không còn là một kẻ lạc loài. Sự tồn tại của tôi cũng lần đầu tiên trở nên có ý nghĩa.
Càng tiếp xúc, tôi càng nhận ra cô ấy còn mê người hơn cả trong tưởng tượng. Thập Lục Sinh, không…tôi nên gọi cô ấy là A Phúc. Cô ấy lương thiện, đơn thuần, đặc biệt, tràn đầy sức sống như một nhành cỏ dại ngoan cường. Rõ ràng sinh ra trong một thời đại đầy bất công, nhưng cô ấy vẫn giữ được sự trong sáng và dịu dàng của mình. Cô ấy thích cười, thích kể những câu chuyện kỳ quái, thích lén ăn những món ngon sau lưng cha mẹ. Cô cũng sẽ đỏ mắt vì người khác chịu oan, sẽ mềm lòng trước một con mèo hoang bị bỏ rơi. Ai có thể không rung động chứ? Ngày qua ngày ở bên nhau, tôi không thể ngăn bản thân mình yêu cô ấy. Tôi rất sợ sẽ mất cô ấy. Trong thời đại hỗn loạn này, bất kỳ ai cũng có thể đột ngột biến mất. Chỉ cần một trận dịch bệnh, một cuộc chiến tranh, hay một cơn sốt thông thường…một sinh mạng có thể tan biến dễ dàng như ngọn nến trước gió. Vì vậy, tôi nâng niu niềm hy vọng duy nhất của mình trên thế gian. Cẩn thận như đang nâng một chiếc bong bóng mỏng manh. Thậm chí có đôi khi, ngay cả hạnh phúc cũng khiến tôi cảm thấy bất an.
May mắn thay có lẽ vì cảm nhận được sự chân thành ấy nên đêm trở về từ Bắc Thành, dưới ánh đèn mờ ảo, cô ấy ngẩng đầu nhìn tôi rồi nhẹ nhàng gật đầu nói rằng…cô ấy đồng ý gả cho tôi. Khoảnh khắc ấy, tôi gần như không thể tin vào tai mình. Tôi đã vui đến mức cả đêm không ngủ. Tôi từng nhiều lần tự hỏi liệu việc yêu một người đã c.h.ế.t từ lâu có đúng hay không? Liệu việc một người thuộc về tương lai yêu một người thuộc về quá khứ có phải là sai trái? Sau đó, tôi không nghĩ nữa. Thì đã sao chứ? Cùng lắm…tôi ở lại nơi này trở thành một người thuộc về thời đại này, giống như cô ấy. Đối với tôi mà nói, hàng nghìn năm lịch sử chẳng qua cũng chỉ là khoảng cách của thời gian. Chỉ cần người tôi yêu còn ở đây vậy thì nơi này chính là quê hương của tôi. Tôi sẽ cùng cô ấy ngắm hết bốn mùa cùng nhau già đi. Rồi khi tóc bạc trắng, sẽ được chôn cất cạnh nhau. Trên bia mộ khắc chung tên của hai người mãi mãi không xa rời.
