Vì Nữ Chính Xuyên Không Thanh Mai Trúc Mã Bỏ Rơi Tôi - 4

Cập nhật lúc: 18/06/2026 14:06

Hoắc Thanh Trần quay sang nhìn tôi trong mắt anh mang theo ý cười.

- “Thập Lục Sinh, nhà cô ở đâu? Năm nay bao nhiêu tuổi? Hôm nay đến đây làm gì?”

Tôi hơi ngượng ngùng.

- “Bình thường đừng gọi tôi như vậy. Cứ gọi tôi là A Phúc thôi.”

- “Được, A Phúc.”

Anh gật đầu, ánh mắt nhìn tôi vừa tò mò vừa tha thiết, giống như có vô số điều muốn hỏi nhưng lại cố nhịn xuống. Người phó tướng bên cạnh gãi đầu.

- “A Phúc? Chẳng phải là cô nương bị Thẩm Dịch Cốt từ hôn mấy hôm trước sao? Chuyện ấy giờ truyền khắp kinh thành rồi.”

Chuyện đó...đã đến mức cả thành đều biết rồi sao? Tôi lập tức c.h.ế.t lặng mặt nóng bừng lên. Hoắc Thanh Trần nghe vậy thì mở to mắt.

- “Ai mù vậy?”

Thấy sắc mặt chủ tướng không ổn, phó tướng lập tức im bặt. Hoắc Thanh Trần nghiến răng, hừ lạnh một tiếng rồi nhìn tôi.

- “A Phúc, cô đừng buồn. Hắn ta chỉ là không có phúc mà thôi. Một cô nương như cô xứng đáng với người đàn ông tốt nhất trên đời.”

Tôi không ngờ anh lại đ.á.n.h giá mình cao đến thế. Trong lòng bỗng dâng lên một dòng nước ấm. Tôi lắc đầu cười khẽ.

- “Tôi không buồn. Tôi chỉ xem như bị ch.ó c.ắ.n một cái thôi.”

Anh khựng lại sau đó bật cười.

- “Tôi biết ngay mà. A Phúc là người phóng khoáng như thế.”

Nói xong, dường như anh chợt nhớ ra chuyện gì.

- “À phải rồi. Sao cô vừa nhìn đã nhận ra tôi? Hôm ta khải hoàn hồi kinh, cô cũng đến xem sao?”

- “Không.”

Tôi đáp.

- “Tôi đoán được từ khí chất và những vết chai trên tay ngài.”

- “Ra vậy.”

Anh gật gù.

- “Hợp lý. Ở kinh thành này đúng là không có mấy nam nhân vừa anh tuấn vừa oai phong như ta.”

Tên Hoắc Thanh Trần này thật sự quá tự luyến. Anh khẽ thở dài trông có vẻ hơi thất vọng.

- “Ta còn tưởng cô cố ý đến tìm ta. Quả nhiên ta nên hiểu từ sớm. Cô không giống những cô nương bình thường, thích chen chúc đi ngắm mỹ nam.”

Không đâu. Thật ra tôi rất thích xem, chỉ là mấy ngày trước tâm trạng quá tệ nên không đi thôi. Tôi nghiêm túc gật đầu.

- “Tôi không có loại thẩm mỹ nông cạn đó.”

Quả nhiên con người vẫn nên ra ngoài nhiều hơn. Sau khi ở phía bắc thành hơn nửa ngày, phần lớn uất ức trong lòng tôi đều tan biến, tâm trạng cũng dễ chịu hơn rất nhiều. Người kể chuyện đến từ Tây Tương hôm nay không xuất hiện vậy thì lần khác tôi lại đến. Hoắc Thanh Trần nhất quyết muốn tự mình đưa tôi về. Phó tướng dắt tới một con chiến mã đen tuyền cao lớn. Vị thiếu tướng quân trẻ tuổi tung người lên ngựa, áo bào tung bay, gương mặt đầy vẻ đắc ý. Sau đó anh đưa tay về phía tôi. Ven đường, có không ít cô nương nhận ra Hoắc Thanh Trần. Mọi người đều dừng chân ngắm nhìn rồi hào hứng gọi tên anh. Tôi đưa tay ra được một nửa thì do dự. Cảm thấy làm vậy có phải quá phô trương hay không. Nhưng còn chưa kịp đổi ý tôi đã bị ai đó kéo mạnh lên lưng ngựa. Cả người rơi vào vòng tay vững chắc phía sau đầu óc tôi lập tức trống rỗng hoàn toàn không nhớ nổi mình vừa lên ngựa bằng cách nào.

- “Thơm quá.”

Anh ghé sát tai tôi thì thầm. Mặt tôi lập tức đỏ bừng. Không hiểu sao người này lại có thể nói ra những lời như vậy. Ngay sau đó, anh nói tiếp:

- “À, là mùi bánh gạo. Ta biết ngay mà.”

Anh đưa tay chọc nhẹ vào chiếc túi nhỏ căng phồng trước bụng tôi.

- “Sao cô mang nhiều bánh thế này?”

Tôi thở phào nhẹ nhõm nhưng đồng thời cũng cảm thấy hơi xấu hổ.

- “Mẹ tôi sợ tôi đói nhất quyết bắt tôi mang theo. Bà nói đồ ăn bên ngoài không sạch sẽ.”

- “Thì ra ngay cả Thập Lục Sinh nổi tiếng cũng sợ mẹ.”

Anh bật cười rồi giơ roi quất nhẹ.

- “Ngồi chắc nhé.”

Một người một ngựa lao v.út đi. Người đi đường liên tục ngoái đầu nhìn. Tôi chỉ có thể lén đưa tay che mặt. Quá nổi bật rồi. Hoắc Thanh Trần đưa tôi về tận cửa nhà. Đến lúc tôi chuẩn bị xuống ngựa, anh bỗng giữ lấy túi hành lý của tôi, không chịu buông.

- “A Phúc, ngày mai cô vẫn đến phía bắc thành chứ?”

Trong mắt anh hiện lên vẻ mong chờ rất rõ ràng.

- “Tất nhiên. Tôi vẫn muốn tìm vị tiên sinh người Tây Tương kia để nghe ông ấy kể chuyện.”

- “Vậy thì tốt.”

Anh buông tay nhảy xuống ngựa trước sau đó dang rộng hai tay về phía tôi.

- “Xuống đi, đừng sợ.”

Tôi suy nghĩ một chút cuối cùng quyết định nhảy xuống từ phía bên kia. Anh vội vàng nói:

- “Tối nay sau khi dự tiệc xong, ta sẽ rảnh. Nếu cô muốn nghe chuyện, cứ đến tìm ta. Ta đã sống ở biên quan nhiều năm. Những điều từng thấy, từng nghe còn ly kỳ hơn rất nhiều.”

Tôi gật đầu.

- “Được.”

Lúc này anh mới nở nụ cười hài lòng. Ở phía xa, lại có thêm vài cô nương nhận ra anh rồi chạy về phía này. Hoắc Thanh Trần lập tức biến sắc nhanh như chớp leo lên ngựa.

- “Đi đây, đi đây! Nhớ nhé! Ngày mai nhất định phải tới!”

Nói xong, anh giục ngựa phi đi. Tôi đứng tại chỗ lặng lẽ nhìn theo bóng lưng rực rỡ ấy khuất dần nơi cuối phố. Trong lòng không khỏi nghĩ trên đời này sao lại có người như vậy? Nhiệt thành như lửa, rực rỡ như ánh mặt trời. Đêm hôm đó, người nhà họ Thẩm mang theo trứng đỏ đến gõ cửa từng nhà, mong nhận được những lời chúc phúc cho hôn sự. Vừa mở cửa, cha tôi đã làm như không nhìn thấy bọn họ. Ông ngó nghiêng khắp nơi, gãi đầu rồi nói:

- “Lạ thật, ta nghe rõ tiếng gõ cửa cơ mà? Người đâu hết rồi? Hay là ch.ó hoang chạy tới cào cửa vậy?”

Người nhà họ Thẩm tức đến mặt mày xanh mét. Còn chưa kịp phản ứng, cha tôi đã đóng sầm cửa lại. Bên ngoài, cha của Thẩm Dịch Cốt tức giận gào lên:

- “Họ Hoắc kia! Ông tự xưng là người làm sử mà nói năng thô tục thế à?”

Cha tôi cũng lập tức lớn giọng:

- “Ôi trời ơi! Tiếng ch.ó dại sủa làm ta đau hết cả đầu! A Phúc! Mau lấy cho cha cây gậy đ.á.n.h ch.ó!”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Vì Nữ Chính Xuyên Không Thanh Mai Trúc Mã Bỏ Rơi Tôi - Chương 4: 4 | MonkeyD