Vì Nữ Chính Xuyên Không Thanh Mai Trúc Mã Bỏ Rơi Tôi - 5
Cập nhật lúc: 18/06/2026 14:07
Đêm đó, tôi ngủ thiếp đi giữa tiếng cãi vã và la hét của hai nhà. Sáng hôm sau tỉnh dậy, mặt trời đã lên cao, bên ngoài cũng hoàn toàn yên tĩnh. Cha tôi nói:
- “Con yên tâm đi, sẽ không phải gặp bọn họ đâu. Cha đã mắng lão Thẩm đến mức không dám mở miệng nữa rồi. Còn chuyện thiếu gia nhà họ Thẩm và tân nương của hắn làm gì, đi tuần trăng mật ra sao, cũng sẽ không làm phiền đến con.”
Tuần trăng mật? Đó là cái gì vậy?
- “Có lẽ là thế thật.”
Tôi suy nghĩ rất lâu nhưng vẫn không nhớ nổi có con sông nào hay địa điểm nào tên là Tuần Trăng Mật, cuối cùng chỉ đành lắc đầu bỏ cuộc. Trừ khi Thẩm Dịch Cốt muốn đi tìm sông Hoàng Tuyền nếu không thì chẳng liên quan gì đến tôi cả. Tôi đeo túi bánh mẹ chuẩn bị lên lưng rồi đi về phía bắc thành. Hôm nay Hoắc Thanh Trần không có ở đó. Hôm qua anh hỏi han kỹ như vậy, tôi còn tưởng anh sẽ đợi tôi ở đây. May mà người kể chuyện đến từ Tây Tương đã xuất hiện. Tôi lập tức ngồi xuống bên cạnh ông, tiếp tục nghe phần chuyện còn dang dở hôm trước. Hai canh giờ trôi qua trong chớp mắt, tôi nghe đến mê mẩn hoàn toàn không biết bên ngoài đang xảy ra một biến cố lớn. Đột nhiên...cánh cửa t.ửu lâu bị đá văng. Một tiếng hét thất thanh vang lên:
- “Chạy mau! Quan binh phong tỏa phía bắc thành rồi!”
Trước đó tôi từng nghe nói đầu xuân năm nay, vài huyện lân cận xuất hiện dịch bệnh, người c.h.ế.t không ít. Không ngờ dù triều đình đã hạ lệnh phong tỏa nghiêm ngặt, vẫn có người mang mầm bệnh lén trốn vào phía bắc thành sau đó lại lây cho rất nhiều người khác. Tri huyện vì sợ trách tội nên giấu giếm không báo. Đợi đến khi hơn mười người c.h.ế.t đi, chuyện không thể giấu nổi nữa mới bị phanh phui. Chưa đầy nửa canh giờ sau Triều đình lập tức hạ lệnh phong tỏa toàn bộ phía bắc thành. Mọi người trong t.ửu lâu hoảng loạn bỏ chạy. Tôi ôm c.h.ặ.t túi đồ trước n.g.ự.c, bị đám đông xô đẩy tới lui nhưng chỉ chạy được vài bước đã bị quan binh dùng giáo dài ép trở lại. Ai dám xông ra ngoài g.i.ế.c không tha. Có người bên ngoài cố tình gây rối ngay lập tức bị c.h.é.m đầu thị uy. Không còn đường thoát mọi người chỉ có thể quay lại t.ửu lâu. Có người khóc, có người gào thét, có người tuyệt vọng ngồi bệt xuống đất. Tôi co mình trong góc phòng nhìn cảnh hỗn loạn bên ngoài trong lòng lạnh buốt. Tôi thật sự nghĩ rằng mình sẽ c.h.ế.t ở đây. Khi màn đêm buông xuống cánh cửa t.ửu lâu lại bị đá tung. Một giọng nói đầy lo lắng vang lên:
- “A Phúc! A Phúc đâu rồi?”
Giống như một tiếng sét giữa trời xuân. Tôi vội vàng ngẩng đầu ngay lập tức nhìn thấy ánh mắt sốt ruột của Hoắc Thanh Trần. Có trời mới biết trong hoàn cảnh tuyệt vọng như vậy, được nghe thấy một giọng nói quen thuộc khiến tôi vui mừng đến mức nào.
- “Cuối cùng anh cũng tới!”
Hoắc Thanh Trần vừa nhìn thấy tôi liền thở phào nhẹ nhõm. Anh lập tức chạy tới đỡ tôi đứng dậy kéo tôi về phía mình rồi liên tục kiểm tra từ trên xuống dưới.
- “Có sao không? Có bị thương không? Có ai giẫm phải em không? Có bị va chạm ở đâu không?”
Vẻ mặt căng thẳng ấy khiến tôi có cảm giác...dường như tôi là người cực kỳ quan trọng đối với anh. Tôi lắc đầu.
- “Sao anh vào được đây?”
Anh đáp:
- “Tan triều xong, ta nghe nói phía bắc thành bị phong tỏa nên lập tức đến nhà tìm em. Cha em nói em vẫn chưa về. Ta đoán em còn ở t.ửu lâu nên chạy tới đây. May mà tìm được em. Em không biết đâu, lúc trên đường tới đây, nghe nói có mấy cô nương bị giẫm đạp c.h.ế.t trong t.ửu lâu, ta sợ đến mức nào đâu.”
- “Nhưng nơi này nguy hiểm lắm. Nếu anh xông vào như vậy thì cũng không ra ngoài được nữa.”
Anh nhìn tôi ánh mắt vô cùng nghiêm túc.
- “Ta sao có thể đứng nhìn em gặp nguy hiểm? Nếu em xảy ra chuyện...cả đời này ta cũng sẽ không thể yên lòng.”
Sự quan tâm của anh hoàn toàn chân thành nhưng tôi vẫn không hiểu vì sao lại như vậy?
- “Hoắc Thanh Trần, chúng ta mới quen nhau có một ngày thôi. Vì sao anh lại đối xử tốt với tôi như vậy?”
Anh hít sâu một hơi rồi chậm rãi nói:
- “Em không hiểu đâu. Trong vô số đêm cô độc nhất, ta đã đọc sách của em hàng ngàn lần, cũng đã nghĩ về em hàng ngàn lần. Đối với ta...em có ý nghĩa vô cùng đặc biệt.”
Tôi ngẩn người, trong lòng dường như có một hạt giống vừa lặng lẽ nảy mầm. Hóa ra trên đời này vẫn có người hiểu tôi. Những việc tôi làm cũng không phải vô nghĩa. Hoắc Thanh Trần ở lại. Ban đêm, anh ngồi ngủ ở góc phòng cạnh tôi, dùng thân mình che chắn cho tôi đến mức tôi muốn ngủ ngon cũng khó. Anh đối xử với tôi như một đóa hoa nhỏ dễ vỡ. Chỉ cần anh còn ở đây không ai có thể chạm vào tôi. Sáng hôm sau phía bắc thành vẫn hỗn loạn. Khắp nơi đều là người bệnh bị đuổi ra đường. Những người đói khát thì tranh cướp lương thực. Dù triều đình đã cử người tới nhưng sức người vẫn có hạn. Sau nửa ngày quan sát tôi hiểu rằng muốn sống sót chỉ có thể tự cứu lấy mình. Tôi không biết y thuật nhưng từng nghe rất nhiều phương pháp xử lý dịch bệnh ở các nơi khác nhau. Trước đây tôi không dám tùy tiện làm vì nghĩ rằng sẽ có đại phu tới cứu. Nhưng giờ đại phu chưa tới tôi chỉ còn cách c.ắ.n răng thử một lần.
- “Tướng quân Hoắc, tôi chỉ là một người bình thường nhưng có một số việc muốn nhờ ngài giúp.”
