Vi Phu Tự Khắc Cúi Đầu - 10 (kết)
Cập nhật lúc: 13/07/2026 15:07
CHƯƠNG 9
Đại quân khải hoàn.
Chiến báo phương Bắc truyền về Kinh Thành, kéo theo tiếng reo hò vang dậy khắp các phố lớn ngõ nhỏ.
Ô Tư quốc đại bại, vĩnh viễn quy phục, dâng biểu cầu hòa làm phiên thuộc.
Biên cương từ nay hoàn toàn yên ổn, khói lửa ba đời chấm dứt tại đây.
Trong đại điện triều đình, văn võ bá quan đứng chỉnh tề, sắc mặt ai nấy đều hân hoan.
Khúc Diên Hoài mặc chiến giáp bước vào, quỳ gối dâng lên chiến báo cuối cùng. Hắn cúi đầu:
"Bệ hạ, giang sơn đã thái bình."
Hoàng đế cười lớn, đứng bật dậy khỏi ngai vàng, hạ chỉ đại xá thiên hạ.
Ta đứng ở phủ đệ nhận tin, giọt nước mắt kìm nén bấy lâu rốt cuộc rơi xuống trước.
Những thế lực từng cấu kết hãm hại Giang gia năm xưa nay đã bị triều đình nhổ tận gốc rễ.
Thiên hạ chính thức thái bình.
Chấp niệm hai kiếp người, đến hôm nay mới thực sự vẹn tròn.
Ngay khi hoàng ân chấn động Kinh Thành, Khúc Diên Hoài lại làm một việc khiến cả triều dã kinh hoàng.
Hắn quỳ giữa đại điện, hai tay nâng cao, dâng trả lại ấn tể tướng.
Hoàng đế chấn động, bước xuống ngai vàng tận tay giữ lại:
"Khúc ái khanh, trẫm có thể chia đôi thiên hạ này với khanh, sao khanh lại muốn lui?"
Khúc Diên Hoài khẽ mỉm cười, ánh mắt vô cùng bình thản:
"Việc nước đã có các hiền thần kế tục. Thần đã đi quá lâu, nay muốn giữ lời hứa với thê t.ử."
Hắn đứng thẳng người, cởi bỏ triều phục vứt sang một bên.
Quyền lực tột đỉnh, vinh hoa phú quý đứng trên vạn người, hắn không thèm ngoảnh lại.
Hoàng đế nhìn hắn rất lâu, cuối cùng thở dài một tiếng đầy cảm kích, chuẩn y lời cầu xin và ban thưởng vạn lượng vàng.
Khúc Diên Hoài bước ra khỏi cung môn, ánh nắng hoàng hôn buông dài trên sườn mặt hắn.
Ta đứng dưới xe ngựa chờ hắn.
Hắn đi tới, nắm lấy tay ta, nói khẽ:
"Nhược Vy, ta đón nàng về nhà."
Chúng ta không ở lại Kinh Thành lâu, lập tức thu dọn hành lý rời khỏi Khúc phủ thâm nghiêm.
Khúc lão phu nhân chống gậy bước ra tận cổng lớn tiễn đưa.
Bà không khóc, trên gương mặt già nua nghiêm khắc thường ngày nay chỉ còn lại nụ cười an lòng.
Bà nắm lấy tay ta, vỗ nhẹ:
"Nhược Vy, phủ đệ này trói buộc ta cả đời, con đừng như ta. Từ nay hãy sống vì chính mình."
Ta cúi người hành lễ: "Đa tạ mẫu thân thành toàn."
Khúc Diên Hoài đỡ ta lên xe ngựa, bánh xe lộc cộc lăn đi, bỏ lại sau lưng danh lợi bồng bềnh.
Rời xa những quy củ nghiêm ngặt, rời xa những lời đàm tiếu đố kỵ của các chi thứ.
Hành trình hai đời người đầy m.á.u và nước mắt, rốt cuộc cũng bước ra khỏi cánh cửa thâm nghiêm ấy.
Ta vén rèm xe nhìn bóng dáng Khúc phủ dần khuất sau rặng cây.
Bàn tay Khúc Diên Hoài siết c.h.ặ.t lấy tay ta.
Không còn đường lui, mà chúng ta cũng chẳng cần lui nữa.
Trang viên mới của chúng ta nằm ở ngoại ô Kinh Thành, một nơi biệt lập giữa núi và hồ.
Xung quanh chỉ có tiếng chim hót líu lo, hoa dại nở rộ khắp lối đi, và ánh nắng ngập tràn.
Không có quyền thế áp bức, không có mưu mô đấu đá, không có sát khí triều đình.
Mỗi buổi sáng tỉnh dậy, ta đều có thể nhìn thấy sườn mặt trầm ổn của Khúc Diên Hoài ngủ bên cạnh.
Ta bước ra hiên nhà, gió xuân thổi qua vạt áo thanh nhã, khẽ mỉm cười.
Lần đầu tiên kể từ khi mười lăm tuổi gia tộc sụp đổ, ta mới thực sự cảm thấy mình được về nhà.
Nơi này không rộng lớn như Khúc phủ, nhưng ấm áp vô cùng.
Khúc Diên Hoài từ phía sau bước tới, khoác cho ta một chiếc áo choàng mỏng.
Hắn ôm lấy eo ta từ phía sau, cúi đầu áp vào cổ ta:
"Thích nơi này không?"
Ta quay người lại, vòng tay ôm lấy cổ hắn, gật đầu:
"Chỉ cần có chàng, đâu cũng là nhà."
Mùa đông năm ấy, trang viên đón nhận một sinh mệnh mới.
Ta sinh hạ bình an một bé trai, tiếng khóc trẻ thơ lanh lảnh vang vọng khắp gian phòng đầy mùi t.h.u.ố.c bắc.
Khúc Diên Hoài ôm lấy đứa nhỏ, đôi bàn tay từng vững vàng c.h.é.m g.i.ế.c trên chiến trường nay lại run lên bần bật.
Hắn nhìn đứa bé, đôi mắt thâm trầm bỗng chốc đỏ hoe, giọt nước mắt nam nhi rơi xuống tã lót.
Nỗi đau mất đi đứa con đầu lòng năm xưa, vào khắc này, hoàn toàn được tiếng khóc của đứa trẻ này chữa lành sạch sẽ.
Hắn đặt đứa bé nằm bên cạnh ta, cúi đầu hôn nhẹ lên vầng trán đẫm mồ hôi của ta, giọng nói khàn đặc:
"Nhược Vy, đa tạ nàng đã bình an."
Ta mệt mỏi mỉm cười, nước mắt hạnh phúc lặng lẽ trào ra trước.
"Con chúng ta..." Ta nghẹn ngào.
"Ừ, con của chúng ta, nó rất khỏe mạnh."
Hắn siết c.h.ặ.t t.a.y ta, hơi ấm từ lòng bàn tay hắn bao bọc lấy ta.
Những bóng ma quá khứ của tiền kiếp và kiếp này, triệt để tan biến trong tiếng khóc chào đời ấm áp ấy.
Vài năm sau, trang viên nhỏ lại đón thêm một cô con gái nhỏ đáng yêu.
Trưởng t.ử nay đã lớn, biết dắt tay muội muội chạy nhảy nô đùa khắp các bãi cỏ ngoài sân viện.
Tiếng cười trong trẻo của hai đứa trẻ vang vọng khắp không gian, xua tan đi cái lạnh của những ngày chớm đông.
Ta đứng dưới hiên nhà nhìn cảnh tượng ấy, nước mắt hạnh phúc lại một lần nữa rơi xuống.
Khúc Diên Hoài đi tới, tự nhiên vươn tay lau đi giọt nước mắt trên má ta.
Hắn khẽ nhíu mày: "Sao lại khóc rồi?"
Ta lắc đầu, tựa vào n.g.ự.c hắn: "Thiếp vui quá thôi."
Hắn ôm c.h.ặ.t lấy ta, cằm tì lên đỉnh đầu ta, ánh mắt nhìn hai đứa con đầy sự nhu tình.
Mái ấm bình dị này, hai kiếp người đầy m.á.u và lệ mới đổi lại được.
Đứa trẻ chạy về phía chúng ta, miệng bi bô gọi cha gọi mẹ.
Ta nghe thấy nhịp tim trầm ổn của hắn đập bên tai, lòng n.g.ự.c ấm áp vô cùng.
Mùa thu năm ấy, Khúc Diên Hoài dẫn ta đến một thành cổ hoang phế ở biên cương phía Bắc.
Tường thành đầy dấu vết rìu c.h.é.m, gạch đá sứt mẻ, cảnh tượng rất giống thành trì trong giấc mơ tiền kiếp của chúng ta.
Ta đứng trên đỉnh thành lộng gió, gió thu thổi bay mái tóc mai, nhưng không còn khói đen gào rú, không còn tiếng c.h.é.m g.i.ế.c.
Ta nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay thô ráp của Khúc Diên Hoài, ngước mắt nhìn hắn:
"Diên Hoài, chàng xem, kiếp này chúng ta đã thực sự thay đổi được số phận rồi."
Hắn không mặc chiến giáp, chỉ mặc trường bào đơn giản, ánh mắt thâm trầm nhìn ta sâu sắc.
Hắn khẽ gật đầu, siết c.h.ặ.t lấy bàn tay ta trong lòng bàn tay ấm áp của hắn:
"Ừ, ta đã tìm được nàng."
Lời hẹn ước kiếp trước trước khi c.h.ế.t trong biển lửa, kiếp này hắn đã dùng cả sinh mạng để thực hiện trọn vẹn.
Không còn sinh ly t.ử biệt, không còn hiểu lầm chồng chất.
Thành trì cổ kính này nay chỉ còn lại tiếng gió thu thổi qua những cành cây khô.
Chúng ta đứng bên nhau, bóng hai người đổ dài trên tường thành, hòa làm một.
Trở về trang viên, buổi chiều tà nhuộm một màu vàng kim ấm áp lên toàn bộ gian nhà gỗ.
Hai đứa con vẫn đang vui đùa chạy nhảy ngoài sân, tiếng cười vang lên giòn giã.
Ta ngồi dưới hiên nhà, tay cầm một cuốn sổ sách chép thơ, lười biếng tận hưởng cái ấm cuối ngày.
Khúc Diên Hoài lặng lẽ bước đến phía sau lưng ta, trên tay cầm một chiếc lược gỗ đàn hương hương thơm dịu nhẹ.
Hắn vươn tay, nhẹ nhàng gỡ dải lụa trên tóc ta ra, để mái tóc dài xõa tự do trên vai.
Ngón tay dài của hắn luồn vào tóc ta, tỉ mỉ chải từng lọn tóc rối bằng động tác vô cùng dịu dàng, trân trọng.
Không ai nói với nhau câu nào, không khí tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả tiếng chim về tổ ngoài sân.
Sự im lặng này, bình yên và thâm tình hơn mọi lời hẹn thề trên thế gian.
Ta khẽ nhắm mắt, dựa đầu vào người hắn.
Vị quyền thần từng dùng một cái nhấc tay làm điên đảo triều đình năm xưa, nay lại tự nguyện đứng dưới hiên chải tóc cho thê t.ử.
Ánh hoàng hôn phủ lên bóng lưng hai người một lớp màu mật ngọt.
Ta đặt cuốn sách xuống bàn, đứng thẳng người dậy, quay lại đối diện với hắn.
Thấy cổ áo của hắn có chút lệch do lúc nãy bế con, ta theo thói quen vươn hai tay lên định chỉnh lại chiếc khóa đồng cho hắn.
Nhưng vì hắn quá cao, ta giơ tay lên vẫn thấy với, liền vô thức kiễng cao hai bàn chân nhỏ.
Khúc Diên Hoài nhìn dáng vẻ kiễng chân quen thuộc của ta, đôi mắt sâu hoắm bỗng chốc hiện lên một nụ cười khẽ.
Hắn bật cười thành tiếng trầm thấp, không để ta phải chật vật, đột ngột cúi thấp sống lưng vững chãi xuống.
Hắn ghé sát gương mặt thâm trầm đầy nhu tình vào sát mặt ta, hơi thở nóng bỏng phả lên môi ta, khàn giọng nói:
"Nương t.ử bất tất kiễng chân."
Ta khựng lại, ngước đôi mắt đỏ hoe nhìn hắn.
Hắn ghé sát tai ta thầm thì, câu nói thâm tình vang lên giữa bầu trời hoàng hôn:
"Vi phu tự khắc cúi đầu."
Ta mỉm cười, nước mắt hạnh phúc rơi xuống, vươn tay ôm c.h.ặ.t lấy bờ vai rộng lớn của hắn. Hắn cúi đầu, hôn sâu lên môi ta.
Hoàng hôn hoàn toàn phủ kín trang viên nhỏ, nhuộm đỏ cả những khói bếp chiều chậm rãi bay lên từ mái nhà.
Hai đứa trẻ chạy mệt ngoài sân, líu lo gọi cha mẹ rồi ùa về phía hiên nhà.
Khúc Diên Hoài buông ta ra, hắn một tay bế bổng cô con gái nhỏ lên, tay kia nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay ta không buông.
Ta dắt theo trưởng t.ử, bốn người chúng ta cùng bước chậm rãi vào trong gian nhà ấm áp.
Sau tất cả m.á.u, nước mắt, thù hận và chia ly đi qua hai kiếp người đầy thăng trầm, cuối cùng chúng ta cũng có được một mái ấm bình dị mà năm xưa chỉ dám mơ ước trong mộng mị.
Nàng ngẩng đầu nhìn hắn, mỉm cười hỏi:
"Nếu có kiếp sau nữa thì sao?"
Khúc Diên Hoài cúi đầu hôn nhẹ lên trán nàng, đáp bằng giọng trầm ấm:
"Kiếp nào cũng tìm nàng."
Giang Nhược Vy khẽ tựa đầu lên vai hắn, cửa phòng khép lại, chặn đứng mọi giông bão bên ngoài.
Đi qua hai đời người đầy thăng trầm, m.á.u và lệ, nàng cuối cùng cũng đổi lại được một đời một kiếp một đôi người viên mãn.
Và người đàn ông từng đứng trên đỉnh quyền lực thiên hạ ấy, cả đời này vẫn chỉ nguyện vì một mình nàng mà cúi đầu.
---HOÀN---
Nếu câu chuyện này khiến bạn rung động, hãy tiếp tục ở lại. Vì phía trước vẫn còn nhiều câu chuyện khác đang chờ bạn khám phá.
Cảm ơn bạn đã đi cùng câu chuyện này. Và nếu bạn muốn, hãy cùng bước sang một câu chuyện khác.
Các bạn có thể tìm tên mình “Tịch Mặc Tĩnh Du” hoặc tên truyện để đọc tiếp nha.
ĐÓA HOA MAI TRÊN ĐẦU QUẢ TIM THỦ PHỤ
❖ VĂN ÁN
Đêm giao thừa gió tuyết, phu quân ta gạt tay ta ra để chạy đến bên người tình, bỏ lại một câu tuyệt tình: “Nàng mạnh mẽ, không có ta vẫn sống tốt. Nhưng nàng ấy cần ta.”
Mùng ba Tết, ta đặt tờ hòa ly thư lên bàn. Hắn cười giễu cợt: “Một nữ t.ử đã thất thân, gia tộc lại sa sút như nàng, rời khỏi đây rồi đừng hối hận quay lại quỳ cầu xin ta.”
Ta dứt khoát đưa mẹ về Giang Nam, mở một tiệm thêu nhỏ, tự tay làm chủ cuộc đời mình.
Thế nhưng vào một ngày mưa phùn, cỗ xe ngựa sang trọng bậc nhất kinh kỳ đột ngột dừng trước cửa. Hoắc Cận Thừa — vị Thủ phụ đại nhân quyền nghiêng thiên hạ, nổi tiếng lãnh khốc, vô tình — bước xuống. Hắn cúi người nhặt chiếc kéo cắt chỉ cho ta, trầm giọng nói:
“Lăng cô nương, ta đến đây để cầu hôn. Ta cho nàng hai ngày suy nghĩ. Nếu nàng từ chối, ta sẽ ở lại Giang Nam này chờ nàng.”
Chồng cũ của ta vĩnh viễn không ngờ được rằng, người thê t.ử hắn vứt bỏ như cỏ rác, lại là đóa hoa mai duy nhất được vị thần tối cao triều đình nâng niu trên đầu quả tim. Mà những sóng gió sắp tới tại kinh thành, mới chỉ là sự bắt đầu...
