Vi Phu Tự Khắc Cúi Đầu - 9
Cập nhật lúc: 13/07/2026 15:06
CHƯƠNG 8
Chiến sự phương Bắc ngày càng khốc liệt.
Khúc Diên Hoài thống lĩnh đại quân chặn địch ở tiền tuyến, tin tức về kinh mỗi ngày một ít đi.
Ta lúc này m.a.n.g t.h.a.i đã gần năm tháng, bụng nhỏ nhô lên rõ rệt dưới lớp y phục rộng.
Mang danh Khúc phu nhân, ta không thể ngồi yên trong phủ đợi chờ.
Ta đích thân gom góp, áp tải một đoàn xe lớn gồm lương thảo và t.h.u.ố.c men đến doanh trại hậu phương để ủy lạo binh sĩ.
Trong quân doanh, mùi m.á.u tanh nồng nặc, tiếng rên rỉ của thương binh vang lên không ngớt.
Ta đi từng lán trại, tự tay phát t.h.u.ố.c, hỏi thăm thương thế từng người.
Các quân sĩ nhìn thấy ta, ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc rồi chuyển thành kính phục.
Một binh sĩ trẻ bị mất một tay, run rẩy đỡ lấy chén t.h.u.ố.c từ tay ta:
"Đa tạ phu nhân. Có người đến, anh em chúng ta c.h.ế.t cũng không hối tiếc."
Ta khẽ lắc đầu, giọng nói điềm tĩnh:
"Các ngươi bảo vệ giang sơn, Khúc phủ bảo vệ các ngươi. Phải sống sót trở về."
Bọn họ đỏ mắt, nắm c.h.ặ.t t.a.y đ.ấ.m lên n.g.ự.c hành lễ.
Ta nhìn về hướng chiến trường phía xa, lòng thầm cầu nguyện cho người đàn ông ấy.
Nhưng ta không biết, sóng gió đang âm thầm ập đến.
Đoàn xe rời doanh trại hậu phương để trở về Kinh Thành, đi qua một khe núi hiểm trở.
Dẫn đường cho chúng ta là một toán quân mặc giáp trụ, treo cờ xí của quân Đại Tề.
Tên tướng đi đầu cưỡi ngựa bên cạnh xe của ta, thái độ vô cùng cung kính.
Khi xe ngựa tiến sâu vào hẻm núi hẹp, hai bên vách đá dựng đứng, gió rít liên hồi.
"Dừng lại."
Ta chợt nhận ra có điều bất thường, bầu không khí xung quanh quá mực yên ắng.
Chưa kịp dứt lời, gã tướng dẫn đường bỗng nhiên quay ngoắt đầu ngựa, rút eo đao c.h.é.m thẳng vào tên hộ vệ bên cạnh xe ta.
Máu tươi b.ắ.n tung tóe lên màn che bằng lụa trắng.
"Có nội gián! Bảo vệ phu nhân!"
Tiếng hét của hộ vệ bị tiếng đao kiếm va chạm lập tức nuốt chửng.
Toán quân giả danh kia đồng loạt trở mặt, ra tay tàn nhẫn, tàn sát tất cả hộ vệ Khúc phủ chỉ trong chớp mắt.
Thanh Hoàn hoảng loạn ôm c.h.ặ.t lấy cánh tay ta, khóc không thành tiếng.
Ta ôm lấy bụng mình, sắc mặt trắng bệch nhưng cố giữ cho hơi thở không loạn.
Bọn chúng không g.i.ế.c ta, chỉ vươn những bàn tay đẫm m.á.u lôi ta xuống xe.
Ta bị đưa đến một thành trì biệt lập, hoang phế từ lâu của quân Ô Tư.
Tường thành bám đầy rêu phong, không khí ẩm mốc, lạnh lẽo vô cùng.
Chúng đẩy ta và Thanh Hoàn vào một nhà lao sâu hoắm dưới lòng đất, xích sắt khóa c.h.ặ.t cửa gỗ dày.
Tên tướng Ô Tư mặc áo choàng da thú bước vào, ánh mắt tham lam lướt qua bụng ta.
Hắn khịt mũi một tiếng, giọng nói đầy vẻ đắc ý:
"Hóa ra đây là giọt m.á.u của Khúc Diên Hoài. Hắn xem nàng như mạng sống, đúng là trời giúp ta."
Ta dựa lưng vào tường đá lạnh ngắt, ngẩng đầu nhìn hắn, giọng lạnh lùng:
"Ngươi nghĩ bắt ta có thể uy h.i.ế.p được tể tướng Đại Tề?"
"Có uy h.i.ế.p được hay không, thử xem là biết."
Hắn cười lớn, quay sang thuộc hạ ra lệnh:
"Viết thư cho Khúc Diên Hoài. Nói vợ con hắn đang ở trong tay ta."
Cửa lao đóng sầm lại, bóng tối lập tức bủa vây lấy hai thầy trò.
Ta ôm lấy bụng mình, cảm nhận được đứa nhỏ bên trong khẽ cựa quậy, lòng đau như cắt.
Bức thư uy h.i.ế.p được khoái mã quân Ô Tư b.ắ.n thẳng bằng tên vào đại doanh của Khúc Diên Hoài.
Mũi tên cắm phập vào bàn án, đuôi lông vũ còn rung bần bật.
Khúc Diên Hoài rút thư ra, chỉ liếc nhìn vài dòng chữ, sắc mặt lập tức biến đổi hoàn toàn.
"Muốn mẹ con Giang Nhược Vy sống sót, Khúc Diên Hoài phải giao ra binh quyền, ra lệnh mở cổng thành biên giới, một mình tự trói đến chịu c.h.ế.t."
Hộp ngọc trên bàn án bị hắn siết c.h.ặ.t, vỡ vụn thành trăm mảnh, đ.â.m vào lòng bàn tay m.á.u chảy dòng dòng.
Đôi mắt hắn đỏ ngầu, sát khí ngập tràn, toàn bộ tướng lĩnh trong đại doanh lập tức quỳ sụp xuống đất.
Trường Minh bước lên, giọng run rẩy:
"Tướng gia... phu nhân m.a.n.g t.h.a.i đã năm tháng, không thể chần chừ."
Toàn doanh trại lặng ngắt như tờ, đến một tiếng thở mạnh cũng không có.
Đây là một cái bẫy rõ ràng, ép hắn phải chọn giữa giang sơn và thê t.ử.
Nếu hắn giao binh quyền, mười vạn quân sĩ sẽ c.h.ế.t, biên cương sẽ mất.
Hắn đứng sừng sững, tà áo choàng chiến bay phần phật, hàm răng c.ắ.n c.h.ặ.t đến mức bật m.á.u.
"Tướng gia! Không thể mạo hiểm! Đây là quỷ kế của Ô Tư!"
Mấy vị phó tướng vội vàng dập đầu khuyên can, trán chạm xuống đất kêu cồm cộc.
Khúc Diên Hoài đứng đó, gương mặt thâm trầm như phủ một lớp băng dày.
Hắn từ từ tháo lệnh bài Tiết chế quân vụ đặt lên bàn, giọng nói bình thản đến đáng sợ:
"Từ bây giờ, phó tướng thay ta đốc chiến, giữ vững đại doanh."
Hắn quay sang nhìn Trường Minh, đôi mắt đỏ ngầu đầy vẻ điên cuồng:
"Tập hợp năm trăm kỵ binh tinh nhuệ nhất. Đi theo ta."
Vị phó tướng già hốt hoảng níu lấy chiến giáp của hắn: "Tướng gia! Ngài làm vậy là chống lệnh hoàng đế, quân công cả đời sẽ mất hết!"
Khúc Diên Hoài dứt khoát hất tay ông ta ra, không hề quay đầu:
"Nếu không cứu được nàng, chiến thắng này đối với Khúc Diên Hoài ta cũng chẳng còn ý nghĩa gì."
Hắn thúc ngựa lao v.út đi vào màn đêm, dẫn theo năm trăm t.ử sĩ mở đường m.á.u hướng về phía thành trì biệt lập.
Tiền đồ, quân công, vinh hoa phú quý, vào khắc này đều bị hắn giẫm dưới chân ngựa.
Trong nhà lao tối tăm, ta ngồi co quắp trong góc phòng, hai tay ôm c.h.ặ.t lấy bụng.
Cái lạnh dưới lòng đất thấm vào da thịt, khiến toàn thân ta run lên bần bật.
Thanh Hoàn ở bên cạnh khóc nấc lên, đôi bàn tay nhỏ bé liên tục xoa ấm cho ta.
"Tiểu thư... người nói xem tướng gia có đến không?"
Ta nhìn lên ô cửa sổ nhỏ xíu trên đỉnh đầu, giọng nói run rẩy nhưng kiên định:
"Hắn chắc chắn sẽ đến."
Chính vì biết hắn sẽ đến, lòng ta lại càng đau đớn hơn bao giờ hết.
Hắn là tể tướng đương triều, là thống soái mười vạn quân, hắn không thể vì mẹ con ta mà hủy hoại danh tiếng cả đời.
Ta không muốn thấy hắn cúi đầu trước quân thù, không muốn hắn trở thành kẻ tội đồ của đại quân.
Ta mò mẫm dưới nền đất đầy rơm rạ, ngón tay chạm vào một mảnh ngói vỡ sắc lẹm.
Ta lén giấu mảnh ngói vào trong ống tay áo rộng, lòng hạ quyết tâm.
Nếu đến phút cuối cùng, quân địch dùng ta để ép hắn buông đao, ta sẽ tự tay kết liễu mạng sống của mình.
Mẹ con ta, tuyệt đối không thể trở thành vết nhơ, thành điểm yếu của hắn.
Giữa đêm khuya, mặt đất bỗng nhiên rung chuyển dữ dội.
Tiếng vó ngựa rầm rập từ xa vọng lại, kèm theo tiếng la hét t.h.ả.m thiết của quân canh giữ.
Ta bật dậy, áp tai vào bức tường đá lạnh ngắt.
Tiếng c.h.é.m g.i.ế.c vang trời, tiếng binh khí va vào nhau xoảng xoảng xé rách màn đêm.
Khúc Diên Hoài thật sự đến rồi. Hắn dẫn đầu năm trăm kỵ binh như một luồng gió lốc màu đen, điên cuồng phá tan cổng thành.
Hắn mặc chiến giáp nặng, thanh đao trong tay vung lên, đầu người rơi xuống lăn lóc.
Máu tươi quân thù nhuộm đỏ từ đỉnh đầu đến chân chiến giáp của hắn, biến hắn thành một chiến thần bước ra từ bể m.á.u.
Lửa bùng lên khắp nơi, thiêu rụi các lán trại của quân Ô Tư, ánh lửa đỏ rực nhuộm sáng cả bầu trời đêm.
Hắn không thèm nhìn quân công, không thèm bắt tù binh, mục tiêu duy nhất của hắn là lối vào nhà lao dưới lòng đất.
"G.i.ế.c sạch bọn chúng cho ta!"
Giọng hắn khàn đặc, vang vọng khắp thành trì đang bốc cháy.
Tiếng c.h.é.m g.i.ế.c mỗi lúc một gần, tiếng bước chân rầm rập chạy xuống bậc thềm đá.
Ta đứng sát cửa gỗ, tay nắm c.h.ặ.t mảnh ngói sắc lẹm giấu trong tay áo.
Lồng n.g.ự.c ta đập liên hồi, nước mắt trào ra trước làm nhòe đi tầm mắt.
"Diên Hoài... có phải chàng không?" Ta thì thầm.
Nhưng bên ngoài bỗng nhiên vang lên tiếng c.h.ử.i rủa bằng tiếng Ô Tư, tiếng xích sắt bên ngoài bị rung lên bần bật.
Quân địch muốn vào trước để bắt ta làm con tin kéo dài thời gian.
Lòng ta lạnh ngắt, không thể để bọn chúng toại nguyện.
Ta dứt khoát rút mảnh ngói ra, giơ lên cao, hướng thẳng vào cổ tay mảnh mai của mình định cứa xuống.
Thanh Hoàn hét lên một tiếng thất thanh, xông vào định cản ta lại.
Ngay khắc đó, một tiếng nổ lớn vang lên vang dội.
Cánh cửa gỗ dày cộm bị một lực đạo kinh thiên động địa c.h.é.m vỡ làm đôi, b.ắ.n tung tóe khắp phòng.
Khói bụi và mảnh gỗ bay mù mịt.
Một bóng người cao lớn, cả người đầy m.á.u tươi lao vào như một cơn lốc.
Chiến giáp màu đen của hắn đã bị c.h.é.m loang lổ, m.á.u tươi nhỏ dòng dòng từ mũi đao xuống nền đất.
Gương mặt thâm trầm của hắn đầy vết m.á.u, đôi mắt đỏ ngầu điên cuồng, khi nhìn thấy ta đang đứng đó, ngọn đao trên tay hắn bỗng nhiên rơi choang xuống đất.
Khúc Diên Hoài xông tới, vươn hai cánh tay run rẩy ôm c.h.ặ.t lấy ta vào lòng n.g.ự.c rộng lớn.
Hắn siết c.h.ặ.t đến mức toàn thân hắn phát lạnh, hơi thở hỗn loạn phả vào cổ ta.
Hắn ôm lấy đầu ta, giọng nói khàn đặc, vỡ vụn vang lên giữa tiếng lửa cháy bên ngoài:
"Nhược Vy..."
Hắn khẽ nấc nghẹn một tiếng, nước mắt nóng hổi rơi xuống gò má ta:
"Ta tới muộn."
"Ta đưa mẹ con nàng về nhà."
Ta buông rơi mảnh ngói vỡ xuống đất, hai tay ôm c.h.ặ.t lấy tấm lưng bọc giáp đầy m.á.u của hắn, òa khóc nấc lên.
Lần đầu tiên kể từ khi bị bắt, ta thật sự tin mình đã sống sót trở về.
Khúc Diên Hoài dứt khoát cởi chiếc áo choàng chiến bằng lông cáo dày trên người ra, cẩn thận quấn c.h.ặ.t quanh cơ thể đang run rẩy của ta.
Hắn không để ta bước đi một bước, một tay vòng qua lưng bế bổng ta lên, tay kia khẽ che chắn che chở trước bụng ta.
Hắn bước qua những x.á.c c.h.ế.t ngổn ngang trong ngục tối, từng bước vững chãi đi lên mặt đất.
Trường Minh dẫn theo đội kỵ binh tinh nhuệ đứng đợi sẵn bên ngoài, chiến mã của bọn họ đều đã nhuốm m.á.u quân thù.
Khúc Diên Hoài đưa ta lên con hắc mã của hắn, bản thân nhảy lên ngồi phía sau, vòng tay siết c.h.ặ.t lấy eo ta.
Phía sau chúng ta, tòa thành trì biệt lập của quân Ô Tư bùng lên biển lửa ngút trời, tiếng binh khí dần lắng xuống.
Hắn thúc ngựa lao v.út đi vào màn đêm, dẫn theo đoàn kỵ binh rời khỏi chiến trường đầy m.á.u lửa.
Không ai nói với nhau lời nào, trong không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng tim của hai người đập loạn nhịp sau cuộc sinh ly t.ử biệt.
Ta tựa đầu vào bờ vai vững chãi bọc giáp sắt của hắn, một tay ôm bụng, một tay nắm c.h.ặ.t vạt áo giáp nhuốm m.á.u đầy vết c.h.é.m.
Hơi ấm từ n.g.ự.c hắn truyền qua, xua tan đi cái lạnh thấu xương của nhà ngục dưới lòng đất.
Ta khép mắt, lặng lẽ nghĩ, chỉ cần người đàn ông này còn ở bên ta, dù phía trước có là núi đao biển lửa, ta cũng không còn sợ hãi điều gì nữa rồi.
