Vi Phu Tự Khắc Cúi Đầu - 2
Cập nhật lúc: 13/07/2026 15:05
CHƯƠNG 2
Ta sống ở Khúc phủ đã được vài tháng.
Phần ăn hằng ngày gửi đến viện của ta không thiếu một món.
Than sưởi mùa đông tốt nhất.
Y phục bốn mùa đều dùng gấm vóc thượng hạng.
Khúc phủ to lớn, không ai công khai bạc đãi ta.
Nhưng ta biết.
Ta vẫn chỉ là một người ngoài.
Bọn họ gặp ta, luôn cung kính cúi đầu, mở miệng gọi một tiếng Giang cô nương.
Cung kính.
Nhưng xa cách.
Có lần ta đi qua hoa viên, nghe thấy tiếng cười khúc khích sau rặng đá non bộ.
Nha hoàn của các phòng đang tụ tập thêu thùa.
Một giọng nói lanh lảnh truyền ra.
"Người Giang gia đều c.h.ế.t sạch rồi, vị tiểu thư kia định nương nhờ phủ chúng ta đến bao giờ chứ?"
"Suỵt, nhỏ tiếng thôi. Dù sao cũng là khách của lão phu nhân."
"Khách gì chứ? Khúc phủ đâu thể nuôi một cô nương ngoại tộc cả đời."
Ta đứng dưới bóng cây, sắc mặt bình thản.
Không tranh cãi.
Cũng không chất vấn.
Ta lặng lẽ xoay người đi đường khác.
Bàn tay ẩn trong ống tay áo rộng siết c.h.ặ.t, móng tay đ.â.m sâu vào lòng bàn tay.
Chỗ đứng của ta ở nơi này, thật sự quá mong manh.
Sự mong manh ấy cuối cùng cũng sụp đổ vào một ngày lập đông.
Khúc nhị phu nhân đến viện của ta.
Bà ta thuộc nhánh phụ của Khúc gia, ngày thường hiếm khi đặt chân đến nơi này.
Hôm nay bà ta đến, mang theo ba tấm gấm vân lụa và một hộp trâm vàng óng ánh.
Vừa bước vào cửa, tiếng cười của bà ta đã vang lên khắp viện.
"Nhược Vy à, ta tìm được cho ngươi một mối nhân duyên tốt rồi."
Ta đặt cuốn sách trong tay xuống, khẽ đứng dậy hành lễ.
"Nhị phu nhân."
Bà ta nắm lấy tay ta, kéo ngồi xuống ghế, nói liên miên không dứt.
"Nhà trai là công t.ử họ Tôn, gia thế hiển hách ở Kinh Thành, ruộng đất ngàn mẫu, gia sản sung túc."
"Ngươi xem, hoàn cảnh hiện tại của ngươi thế này, tìm được mối này đúng là phúc phận hiếm có."
Bà ta vừa nói vừa vỗ vỗ mu bàn tay ta, ánh mắt đầy vẻ mong đợi.
Ta không từ chối ngay.
Chỉ nhìn trâm vàng trong hộp, khẽ mỉm cười hỏi:
"Nhị phu nhân, Tôn công t.ử kia nhân phẩm thế nào? Thanh danh ở Kinh Thành ra sao?"
"Giang gia ta đã sa sút, Tôn gia quyền quý như vậy, tại sao lại bằng lòng chọn một nữ t.ử không còn thế lực như ta?"
Khúc nhị phu nhân thoáng khựng lại.
Nụ cười trên mặt bà ta cứng đờ trong chớp mắt.
Bà ta vội buông tay ta ra, cầm tách trà lên nhấp một ngụm, lảng sang chuyện khác.
"Ai da, nam nhi đại chí, thanh danh bên ngoài có chút phong lưu là chuyện thường. Ngươi cứ gả đi là được hưởng phúc."
Ta nhìn ngón tay hơi run của bà ta.
Trong lòng lập tức sinh nghi.
Khúc nhị phu nhân vừa đi, ta liền gọi Thanh Hoàn vào phòng.
"Tìm cách liên lạc với lão bộc cũ của cha ta, hỏi rõ về Tôn gia."
Thanh Hoàn nhận lệnh, lén lút ra khỏi phủ.
Đến chập tối, con bé trở về, mặt cắt không còn giọt m.á.u.
Nó đóng c.h.ặ.t cửa phòng, quỳ sụp dưới chân ta, giọng run bần bật:
"Tiểu thư, gã Tôn công t.ử kia là một tên súc sinh ác ma ăn chơi trác táng!"
"Hắn vừa gây ra mạng người, cưỡng đoạt nữ quyến của một quan viên nhỏ khiến người ta uất ức tự sát."
"Tôn gia muốn nhanh ch.óng cưới chính thê để che đậy bê bối, ổn định thanh danh với triều đình."
Ta ngồi trên ghế, toàn thân lạnh ngắt.
Hóa ra là vậy.
Xuất thân của ta là đại tiểu thư Giang gia, đủ thể diện để làm chính thê Tôn gia.
Nhưng Giang gia đã sụp đổ, ta không còn trưởng bối chống lưng.
Gả qua đó, ta chỉ là một tấm bình phong xinh đẹp, c.h.ế.t sống thế nào đều do bọn họ kiểm soát.
Thanh Hoàn khóc nấc lên:
"Lão bộc còn nói, kẻ năm xưa hãm hại gia tộc ta đã bí mật đi lại với Tôn gia, thúc đẩy hôn sự này."
"Hắn muốn nhổ tận gốc tiểu thư, cắt đứt nơi che chở cuối cùng của người."
Ngón tay ta bấm sâu vào chiếc hộp gỗ của cha.
Một khi rời khỏi Khúc phủ, mạng của ta sẽ không còn do ta quyết định.
Công đạo của cha, oan ức của Giang gia, tất cả sẽ chìm vào cát bụi.
Ta phải tự cứu mình.
Sáng hôm sau, ta đến chính đường bái kiến Khúc lão phu nhân.
Trong phòng, Khúc nhị phu nhân cũng đã ở đó từ sớm.
Ta quỳ xuống giữa sảnh, dập đầu, giọng điệu bình tĩnh nhưng kiên định:
"Lão phu nhân, Nhược Vy đã dò hỏi về Tôn công t.ử. Hắn mang danh phong lưu, thực chất đức hạnh suy đồi, đang có vết nhơ mạng người."
"Mối hôn sự này, xin lão phu nhân thương xót, đừng định đoạt quá sớm."
Khúc nhị phu nhân lập tức đứng bật dậy, chỉ tay vào ta, cất giọng ch.ói tai:
"Ngươi nói bậy bạ gì đó! Đó chỉ là lời đồn nhảm nhí của bọn tiểu nhân ghen tị!"
"Lão phu nhân, một cô nương không cha không mẹ như Nhược Vy, ở lại Khúc phủ mãi sẽ bị người ngoài dị nghị."
"Cưới gả là chuyện lớn, Tôn gia người ta không chê nàng sa cơ đã là tốt lắm rồi, nàng còn kén cá chọn canh cái gì?"
Khúc lão phu nhân ngồi trên cao, nét mặt đầy vẻ đắn đo.
Bà nhìn ta, ánh mắt có chút thương xót, nhưng nhiều hơn là sự mệt mỏi.
Bà không muốn vì một đứa con gái tội nghiệp như ta mà làm mất lòng nhánh phụ Khúc gia.
Càng không muốn Khúc phủ đắc tội với thế lực của Tôn gia ở Kinh Thành.
Bà thở dài, xua xua tay:
"Được rồi, chuyện này ta sẽ cho người điều tra thêm, ngươi cứ về viện trước đi."
Ta nhìn cái xua tay của bà.
Lòng lạnh thấu xương.
Ta biết rõ, lão phu nhân sẽ không vì ta mà đối đầu với cả tôn tộc.
Hôn sự này, nếu ta không hành động, sớm muộn gì cũng bị ấn định.
Ta bước ra khỏi chính đường, gió đông thổi bay vạt áo.
Trở về viện t.ử, ta ngồi im lặng trước bàn trang điểm suốt hai canh giờ.
Thanh Hoàn đứng bên cạnh, vừa khóc vừa thu dọn đồ đạc.
"Tiểu thư, hay là chúng ta trốn đi? Khúc phủ không bảo vệ được người đâu."
Trốn? Ta có thể trốn đi đâu?
Họ hàng Giang gia đã tan tác từ lâu, bạn cũ của cha đều coi ta như ôn thần, tránh còn không kịp.
Khúc lão phu nhân có lòng thương, nhưng bà quá già, lại bị quy củ và lợi ích tộc hệ trói buộc.
Trong tòa phủ đệ thâm nghiêm này, chỉ có một người duy nhất có thể xoay chuyển càn khôn.
Gia chủ thật sự của Khúc phủ.
Tể tướng đương triều — Khúc Diên Hoài.
Hắn chỉ cần mở miệng, toàn bộ nhánh phụ sẽ phải im lặng, Tôn gia cũng không dám hó hé một câu.
Nhưng Thanh Hoàn nghe ta nhắc đến tên hắn, mặt liền cắt không còn giọt m.á.u:
"Tiểu thư điên rồi sao? Thư phòng của tướng gia là cấm địa, người ngoài tự tiện đến gần sẽ bị đ.á.n.h c.h.ế.t!"
Ta đứng dậy, đi đến bên cửa sổ nhìn bầu trời đang dần tối sầm.
Ta nhớ lại ngày đầu tiên bước vào Khúc phủ.
Người đàn ông mặc triều phục màu đen lạnh lùng ấy đã nhìn ta và nói: "Cứ xem nơi này như nhà mình."
Hắn nói lời này là thật lòng, hay chỉ là khách sáo?
Ta không biết.
Nhưng ta phải đ.á.n.h cược một lần.
Đánh cược bằng cả mạng sống của mình.
Đêm xuống, bầu trời Kinh Thành như sụp đổ.
Mưa như trút nước, kèm theo tiếng sấm chớp ầm ầm vang dội.
Ta khoác lên mình chiếc áo choàng màu xám tro, lặng lẽ bước ra khỏi viện t.ử.
Thanh Hoàn cầm chiếc đèn l.ồ.ng giấy dầu, vừa đi vừa run, nước mắt hòa lẫn nước mưa:
"Tiểu thư, quay về đi, cầu xin người."
Khi bước đến lối rẽ dẫn vào khu viện biệt lập của Khúc Diên Hoài, ta dừng bước.
Ta quay đầu, đón lấy chiếc đèn l.ồ.ng từ tay con bé, giọng bình thản:
"Ngươi quay về đi. Nếu ta làm tể tướng nổi giận, một mình ta gánh, đừng để liên lụy đến ngươi."
"Tiểu thư!"
"Về đi."
Ta đẩy Thanh Hoàn ngược trở lại, rồi dứt khoát xoay người đi vào con đường đá tối tăm.
Gió rít lên từng hồi, thổi tắt phụt ngọn nến trong đèn l.ồ.ng.
Xung quanh lập tức chìm vào bóng tối dày đặc, chỉ có tiếng mưa rơi xối xả như trút giận.
Nước mưa nhanh ch.óng thấm đẫm chiếc áo choàng, dán c.h.ặ.t vào da thịt lạnh buốt.
Váy áo ướt sũng, nặng trĩu kéo ghì bước chân ta xuống.
Lòng ta ngập tràn nỗi sợ hãi đối với người đàn ông quyền lực kia.
Nhưng bước chân của ta không dừng lại.
Ánh đèn từ thư phòng phía xa đang hắt ra một vệt sáng mờ ảo.
Đó là đường sống duy nhất của ta.
Ta đi đến trước bậc thềm thư phòng.
Một bóng người cao lớn lập tức từ bóng tối bước ra, thanh kiếm bên hông phát ra tiếng keng lạnh lẽo.
Thị vệ thân cận của hắn — Trường Minh, chặn đứng ta lại.
"Giang cô nương, tướng gia đang xử lý quân quốc đại sự, giờ này không tiếp người ngoài."
Giọng ông ta lạnh như băng, không có chút độ ấm.
Ta không khóc lóc, không gây ồn ào để tránh kinh động đến lính canh.
Ta lùi lại một bước, thẳng gối quỳ sụp xuống nền đá buốt giá ngập nước.
"Giang gia Nhược Vy, có chuyện liên quan đến tính mạng, xin được bái kiến tướng gia."
Mưa xối xả đập thẳng vào mặt ta, đau rát.
Nước mưa theo tóc mái chảy dòng dòng vào mắt, vào miệng, lạnh đến thấu xương.
Trường Minh nhíu mày, nhiều lần lên tiếng:
"Giang cô nương, xin đứng lên cho. Tướng gia quy củ nghiêm ngặt, người quỳ ở đây cũng vô ích."
Ta bất động.
Cơ thể ta run lên bần bật vì lạnh, hàm răng va vào nhau lập cập.
Nhưng ta vẫn quỳ thẳng lưng, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng đóng c.h.ặ.t.
Bên trong im lặng đáng sợ.
Chỉ có tiếng lật giấy tờ thỉnh thoảng vang lên nhẹ đến mức gần như bị tiếng mưa nuốt chửng.
Đến khi thần trí ta bắt đầu mơ hồ, sắc mặt trắng bệch như người c.h.ế.t.
Cánh cửa gỗ bỗng nhiên mở ra từ bên trong.
Giọng nói trầm thấp, thâm nghiêm của Khúc Diên Hoài truyền ra:
"Cho nàng vào."
Ta chống tay xuống đất, khó khăn lắm mới đứng dậy nổi.
Từng bước một, ta bước qua ngưỡng cửa, để lại những vệt nước dài trên nền nhà lát gấm gỗ bóng loáng.
Khúc Diên Hoài mặc một chiếc trường bào tối màu, tóc xõa tự do sau lưng.
Hắn ngồi sau chiếc bàn án lớn phủ đầy công văn, tay cầm b.út lông, đầu cũng không ngẩng.
Thần sắc hắn lãnh đạm đến mức đáng sợ, giống như một vị thần không có hỉ nộ ái ố.
Ta quỳ xuống cách bàn án năm bước chân, cố giữ cho giọng mình không run rẩy:
"Nhược Vy bái kiến thúc phụ."
Hắn không đáp, ngọn b.út trên tay vẫn lướt nhanh trên mặt giấy.
Ta hít một hơi thật sâu, bắt đầu nói.
Ta không khóc lóc kể khổ, mà rành rọt phân tích từng điều.
"Hôn sự với Tôn gia không phải là nhân duyên, mà là một cái bẫy chính trị."
"Nhánh phụ Khúc gia muốn dùng ta để đổi lấy lợi ích từ Tôn gia. Mà Tôn gia lại đang cấu kết với kẻ thù cũ của Giang gia."
"Bọn chúng muốn mượn chuyện này để bôi nhọ danh tiếng Khúc phủ, kéo Khúc gia vào vũng bùn ô uế."
"Nhược Vy c.h.ế.t không đáng tiếc, nhưng nếu thanh danh của tể tướng vì chuyện này mà chịu tổn hại, Nhược Vy vạn t.ử không chuộc hết tội."
Ta nói xong, thư phòng lại rơi vào sự im lặng c.h.ế.t ch.óc.
Khúc Diên Hoài lúc này mới từ từ đặt ngọn b.út xuống nghiên mực.
Hắn ngẩng đầu lên, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn thẳng vào ta.
Thần sắc hắn bình thản đến mức không có một chút gợn sóng.
Hắn chống cằm, hỏi một câu đầy lạnh lùng:
"Còn gì nữa không?"
Lòng ta thắt lại.
Những lý lẽ sắc bén mà ta chuẩn bị kỹ lưỡng, trước mặt hắn lại giống như một trò trẻ con.
Hắn không quan tâm đến sự uy h.i.ế.p của Tôn gia, vì hắn là Khúc Diên Hoài.
Thấy lý lẽ không lay động được hắn, ta c.ắ.n c.h.ặ.t môi, hạ thấp giọng xuống.
Ta cúi đầu, bắp vai khẽ run lên, bày ra dáng vẻ của một kẻ hoàn toàn tuyệt vọng.
"Cha ta đã c.h.ế.t, Giang gia đã tan tành. Trên đời này, ta không còn một người thân nào cả."
"Khúc phủ là nơi duy nhất ta có thể nương tựa."
"Nếu thúc phụ mặc kệ ta, đem ta gả vào Tôn gia, chẳng khác nào tự tay đẩy ta vào chỗ c.h.ế.t."
Ta cố tình làm cho đôi mắt mình đỏ hoe, giọng nói mang theo tiếng nấc nghẹn ngào.
Ta dùng sự yếu đuối của một nữ t.ử mười lăm tuổi để đ.á.n.h động lòng trắc ẩn của vị quyền thần đứng trên vạn người này.
Khúc Diên Hoài vẫn ngồi đó.
Hắn lặng lẽ quan sát ta, ánh mắt sắc lẹm như muốn m.ổ x.ẻ toàn bộ tâm tư của ta ra xem xét.
Rất lâu sau, hắn khẽ khịt mũi một tiếng, thanh âm mang theo vài phần giễu cợt:
"Giang Nhược Vy, những lời này, nàng đã đứng trước gương chuẩn bị bao lâu rồi?"
Ta cứng đờ người tại chỗ.
Huyết dịch toàn thân như đông cứng lại.
