Vi Phu Tự Khắc Cúi Đầu - 3

Cập nhật lúc: 13/07/2026 15:05

Hóa ra, từ đầu đến cuối, hắn đều nhìn thấu sự tính toán của ta.

Hắn biết ta đang dùng lý lẽ để uy h.i.ế.p, biết ta đang dùng sự đáng thương để trục lợi từ lòng thương hại của hắn.

Sự xấu hổ, tủi thân và tuyệt vọng thật sự cùng lúc dâng lên, đốt cháy lòng n.g.ự.c ta.

Ta biết, trước mặt người đàn ông này, mọi mặt nạ đều vô dụng.

Ta không thể tiếp tục giả vờ được nữa.

Ta nâng ống tay áo ướt đẫm lên, thô lỗ dụi mạnh vào mắt.

Ta lau đi những giọt nước lạnh ngắt còn đọng trên lông mi, không rõ đó là nước mưa ngoài kia, hay là nước mắt thật sự của ta.

Ta ngẩng đầu lên, lần đầu tiên trong đêm nay, ta thẳng thắn nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm của hắn.

Không còn lý lẽ sắc bén, không còn sự giả vờ đáng thương.

Chỉ còn lại sự liều lĩnh của một con thú nhỏ bị dồn vào chân tường, pha lẫn nỗi tủi thân chân thật nhất:

"Thúc phụ sao lại không thương xót ta?"

Bàn tay Khúc Diên Hoài đang đặt trên đống công văn bỗng nhiên khựng lại.

Ngón tay hắn siết nhẹ.

Ta nhìn thấy chân mày hắn khẽ giật nảy một cái, ánh mắt vốn luôn bình lặng như mặt hồ mùa đông bỗng chốc trở nên sâu hoắm và tối tăm như cơn bão đang gào rú bên ngoài cửa sổ.

Hắn nhìn ta.

Rất lâu, rất lâu.

Đến mức ta tưởng như hơi thở của mình đã ngừng lại.

Sau đó, hắn đứng dậy, từng bước đi đến trước mặt ta.

Khúc Diên Hoài đứng sừng sững, bóng của hắn bao trùm lấy toàn bộ thân hình nhỏ bé của ta.

Giọng hắn thấp xuống, khàn đặc vang lên trên đỉnh đầu ta:

"Được."

Một chữ ấy rơi xuống giữa tiếng mưa như sấm, khiến ta biết rằng từ đêm nay, không ai còn có thể tùy tiện định đoạt số phận của ta.

CHƯƠNG 3

Sáng hôm sau, ta tỉnh dậy trong trạng thái sốt nhẹ.

Đầu óc ong ong, toàn thân đau nhức vì dầm mưa cả đêm.

Thanh Hoàn bưng t.h.u.ố.c vào phòng, vừa khóc vừa giúp ta đắp khăn ấm.

Ta nhìn ánh nắng nhợt nhạt ngoài cửa sổ, lòng đầy hoang mang.

Đêm qua, một chữ "Được" kia của Khúc Diên Hoài là thật lòng cứu ta, hay chỉ là lời an ủi nhất thời để đuổi ta về?

Ta không biết.

Đúng lúc đó, bên ngoài viện có tiếng bước chân hỗn loạn.

Bà t.ử của Khúc nhị phu nhân nghênh ngang bước vào, trên tay cầm một cuộn giấy đỏ.

Bà ta hất cằm nhìn ta, cất giọng lanh lảnh:

"Giang cô nương, Nhị phu nhân sai lão nô mang ngày sinh bát tự của Tôn công t.ử đến, chuẩn bị làm thủ tục định hôn."

Thanh Hoàn nghe vậy thì mặt cắt không còn giọt m.á.u, định xông lên cự tuyệt.

Ta giữ c.h.ặ.t t.a.y con bé, c.ắ.n môi, chưa kịp lên tiếng thì một bóng người cao lớn đã đứng chắn ngay cửa viện.

Thị vệ thân cận của tể tướng — Trường Minh.

Sắc mặt ông ta lạnh như băng, giọng nói vang lên đầy uy áp:

"Tướng gia có lệnh, mọi việc liên quan đến hôn sự của Giang cô nương đều phải lập tức dừng lại."

Bà t.ử kia khựng lại, cuộn giấy đỏ suýt rơi khỏi tay.

Trường Minh liếc nhìn bà ta, giọng nói không chút hơi ấm:

"Bất cứ ai tiếp tục tự tiện sắp đặt, xử theo gia pháp Khúc phủ."

Bà t.ử run rẩy, vội vàng cúi đầu lui xuống, không dám ho he một câu.

Ta ngồi trên giường, khẽ thở phào một cái, sương mù trong lòng lập tức tan biến.

Hóa ra, lời hứa của hắn không phải nói cho qua chuyện.

Buổi trưa, Khúc Diên Hoài triệu tập những người có liên quan đến chính đường.

Ta được Thanh Hoàn dìu đến, đứng khép nép sau bức bình phong khảm ngọc.

Trong sảnh đường, Khúc lão phu nhân ngồi ở vị trí chủ tọa, vẻ mặt nghiêm nghị.

Khúc nhị phu nhân cùng mấy vị trưởng bối nhánh phụ ngồi bên dưới, sắc mặt ai nấy đều có chút không tự nhiên.

Khúc Diên Hoài ngồi ở vị trí gia chủ, triều phục đen nhánh chỉnh tề, thần sắc lạnh nhạt đến đáng sợ.

Hắn khẽ gõ ngón tay xuống bàn án.

Trường Minh lập tức bước lên phía trước, ném một xấp giấy tờ dày cộm xuống giữa sàn nhà.

"Nhị phu nhân, đây là chứng cứ Tôn công t.ử từng cưỡng đoạt dân nữ gây c.h.ế.t người, mua chuộc người làm chứng để che giấu bê bối với triều đình."

"Còn đây là khế ước ba ngàn lượng bạc cùng hai cửa tiệm mà Tôn gia đã bí mật chuyển vào trang viên riêng của người."

Khúc nhị phu nhân mặt trắng bệch, lảo đảo suýt ngã khỏi ghế.

Bà ta vội vàng quỳ sụp xuống, lắp bắp giải thích:

"Lão phu nhân, Đại nhân, minh giám cho lão nô! Lão nô chỉ muốn tìm một nơi nương tựa tốt cho Nhược Vy mà thôi!"

Khúc Diên Hoài khẽ nâng chén trà lên, không thèm nhìn bà ta, giọng điệu bình thản nhưng lạnh thấu xương:

"Nếu là nhân duyên tốt, vì sao lại cần giấu giếm nhiều đến vậy?"

Bà ta nghẹn họng, không thốt nên lời.

Không cần nổi giận, không cần quát tháo.

Chỉ bằng vài câu ngắn, hắn khiến toàn bộ chính đường im phăng phắc, đến một tiếng thở mạnh cũng không ai dám phát ra.

Khúc Diên Hoài đặt chén trà xuống, thanh âm trong trẻo va vào thành gốm vang lên một tiếng cộc lạnh lùng.

Hắn đưa mắt lướt qua một lượt các vị trưởng bối nhánh phụ đang ngồi im như phỗng bên dưới.

"Giang gia tuy sa sút, nhưng Giang Nhược Vy đang ở dưới sự che chở của Khúc phủ."

"Hôn sự của nàng, phải do chính nàng gật đầu đồng ý, không ai trong tộc được quyền lấy danh nghĩa trưởng bối để ép buộc."

Một vị tộc lão râu tóc bạc phơ có chút không chịu nổi áp lực, chống gậy bước ra, giọng run run:

"Tể tướng, ngươi xử lý như vậy có phải quá thiên vị người ngoài rồi không? Nàng ta chỉ là một cô nương đến nương nhờ..."

Khúc Diên Hoài khẽ ngước mắt, ánh mắt sắc lẹm như d.a.o găm khiến vị tộc lão kia lập tức im bặt.

"Chính ta đã cho nàng ở lại."

Hắn đứng dậy, vạt áo triều phục lay động, khí chất áp bức tột cùng tỏa ra khắp đại sảnh.

"Nàng có phải người ngoài hay không, cũng do ta quyết định."

Ta đứng sau bức bình phong, nhìn bóng lưng cao lớn vững chãi của hắn.

Lòng bàn tay ta không còn đổ mồ hôi lạnh nữa.

Đây là lần đầu tiên kể từ khi cha mất, có một người dùng quyền lực tối cao của mình để chắn trước mặt ta.

Hắn đem ta đặt dưới đôi cánh của hắn, không cho bất kỳ ai chạm đến ta.

Quyền lực của tể tướng đương triều, muốn bẻ gãy một mối hôn sự còn dễ hơn trở bàn tay.

Tôn gia ban đầu cậy thế có quan hệ rộng ở Kinh Thành, định dùng áp lực dư luận để ép Khúc phủ giao người.

Nhưng ngay ngày hôm sau, sau khi nhận được một phong văn thư cảnh cáo có đóng quan ấn của phủ tể tướng gửi thẳng đến bàn án của gia chủ Tôn gia, bọn họ liền lập tức thay đổi thái độ.

Lời cầu thân bị rút lại một cách vội vã.

Lễ vật và bát tự của ta được Trường Minh sai người mang trả lại nguyên vẹn, không thiếu một sợi tơ.

Kẻ thù cũ của Giang gia vốn đang âm thầm nhúng tay vào chuyện này, nghe tin Khúc Diên Hoài đích thân can thiệp cũng lập tức im tiếng, thu hồi tất cả tai mắt xung quanh Khúc phủ.

Người của Tôn gia từ đó về sau không dám bước qua cổng Khúc phủ thêm một lần nào nữa.

Ta đứng trong sân viện, nhìn những chiếc hòm đựng lễ vật từng khiến ta sợ hãi đến mức mất ngủ nay bị gia nhân khiêng ra ngoài cổng lớn.

Gió đông thổi qua, lòng ta bỗng thấy nhẹ nhõm vô cùng.

Chiếc l.ồ.ng vô hình trói buộc ta suốt mấy tháng qua, cứ như vậy bị hắn bẻ gãy chỉ bằng một câu nói.

Ta hiểu rõ, quyền lực của hắn lớn đến mức có thể xoay chuyển cả số phận của ta trong chớp mắt.

Ngay chiều hôm đó, Trường Minh lại mang theo một đội gia nhân đến viện của ta.

"Giang cô nương, tướng gia có lệnh, mời người chuyển đến Tê Vân viện."

Ta thoáng ngơ ngác: "Tê Vân viện sao?"

Đó là một viện t.ử nằm sát cạnh khu thư phòng biệt lập của Khúc Diên Hoài ở nội viện.

Trường Minh khẽ gật đầu, giải thích rất cung kính:

"Kẻ thù cũ của Giang gia vẫn đang theo dõi Kinh Thành, khu vực phía tây quá hẻo lánh, khó bề canh gác. Tê Vân viện có nhiều thị vệ tinh nhuệ canh phòng hơn, thuận tiện bảo vệ cô nương."

Lý do rất hợp lý, không ai có thể bắt bẻ.

Khi ta mang theo vài chiếc hòm hành lý tội nghiệp bước vào Tê Vân viện, ta liền bị sững sờ.

Nơi này rộng rãi, ấm áp vô cùng, trong góc phòng than đỏ đã được đốt sẵn từ lúc nào, không hề có một chút khói bụi.

Trên bàn gỗ đàn hương trang nhã, sách vở được xếp gọn gàng, bên cạnh còn có mấy phương t.h.u.ố.c trị phong hàn còn ấm.

Ta đi đến bên bàn, nhìn thấy trên đĩa sứ có bày mấy viên điểm tâm hoa quế và một bình trà tuyết sơn.

Đó là loại điểm tâm và trà ta từng dùng qua một lần ở chính đường rồi buột miệng khen ngon với Thanh Hoàn.

Ta không biết là Khúc Diên Hoài vô tình nhớ được, hay có người hầu nào đó âm thầm báo lại cho hắn.

Nhưng nhìn đĩa điểm tâm tinh xảo kia, tim ta bỗng nhiên đập lệch một nhịp.

Sự chu đáo thầm lặng này, còn đáng sợ hơn cả sự lạnh lùng của hắn.

Việc ta chuyển đến sống gần thư phòng của tể tướng nhanh ch.óng làm chấn động cả nội phủ.

Khúc phủ quy củ nghiêm ngặt, một cô nương ngoại tộc chưa xuất giá lại sống quá gần viện của gia chủ nam nhân, quả thực là chuyện xưa nay chưa từng có.

Trong các buổi dạo chơi hoa viên, ta bắt đầu nghe thấy những lời đàm tiếu kín đáo của các nữ quyến nhánh phụ.

"Thấy chưa, ta đã bảo con bé đó không đơn giản mà, biết dùng vẻ đáng thương để lấy lòng gia chủ rồi đấy."

"Đúng là hồ ly tinh từ Kinh Bắc đến, không hiểu lễ nghĩa thế gia gì cả, cố tình dựa dẫm để nâng cao thân phận."

Những lời nói lọt vào tai, Thanh Hoàn tức đến mức đỏ bừng mặt, định xông ra lý luận.

Ta giữ c.h.ặ.t t.a.y con bé, khẽ lắc đầu:

"Đừng đi, càng giải thích thì lời đồn càng lan rộng."

Ta vốn tưởng mình sẽ phải chịu đựng những lời đàm tiếu này lâu dài, nhưng chỉ ba ngày sau, những kẻ tung tin đồn đều biến mất.

Có người bị điều đi quản lý trang viên hẻo lánh ở ngoại ô, có người bị bán đứt ra khỏi phủ.

Khúc Diên Hoài không hề công khai giải thích nguyên nhân, cũng không tìm ta nói chuyện.

Nhưng từ đó về sau, toàn bộ Khúc phủ không một ai dám công khai nhắc lại chuyện này trước mặt ta nữa.

Sự che chở của hắn, tàn nhẫn nhưng lại vô cùng hiệu quả.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Vi Phu Tự Khắc Cúi Đầu - Chương 3: 3 | MonkeyD