Vi Phu Tự Khắc Cúi Đầu - 4
Cập nhật lúc: 13/07/2026 15:05
Mùa đông năm ấy, tuyết bắt đầu rơi nhẹ trên những mái ngói lưu ly của Kinh Thành.
Một buổi chiều, Khúc Diên Hoài sai Trường Minh gọi ta đến thư phòng.
Hắn ngồi sau bàn án, đưa cho ta một xấp sổ sách cũ kỹ, mép giấy đã sờn rách.
"Đây là sổ sách sản nghiệp ngày trước của Giang gia, ta vừa cho người tìm lại được từ bộ Hộ."
Ta run rẩy đón lấy, mắt lập tức nóng lên.
Hắn nhìn ta, giọng điệu vẫn lãnh đạm như thường:
"Nàng muốn lật lại vụ án cho cha nàng, muốn tìm ra kẻ đứng sau hãm hại Giang gia?"
Ta ngẩng đầu, kiên định đáp: "Nằm mơ cũng muốn."
"Vậy thì trước hết phải học cách xem sổ sách, nhận biết chứng từ giả và hiểu những mối quan hệ lợi ích phía sau."
Hắn chỉ tay vào chiếc bàn nhỏ đặt bên cạnh cửa sổ:
"Từ ngày mai, buổi chiều đến đây sao chép hồ sơ."
Ta ôm tập sổ sách vào lòng, khẽ cúi đầu: "Nhược Vy đa tạ thúc phụ."
Hắn không cứu ta theo kiểu nuôi một con chim nhỏ trong l.ồ.ng, mà hắn cho ta cơ hội tự nắm lấy vận mệnh của mình.
Sự kính sợ ban đầu của ta đối với hắn, trong những ngày đông lạnh giá này, đã lặng lẽ biến thành sự tin tưởng và ỷ lại tuyệt đối.
Từ hôm đó, việc đến thư phòng vào mỗi buổi chiều trở thành thói quen của ta.
Trong phòng than hồng ấm áp, Khúc Diên Hoài ngồi bên bàn án lớn xử lý công văn quân quốc, còn ta ngồi bên bàn nhỏ sao chép hồ sơ cũ.
Khi hắn cần viết văn thư, ta sẽ thuận tay bước qua giúp hắn mài mực, động tác càng lúc càng thuần thục.
Khi chén trà trên tay hắn đã nguội, ta sẽ lặng lẽ đổi một chén trà ấm mới đặt bên cạnh.
Hai người không nói với nhau quá nhiều lời, trong phòng chỉ có tiếng lật giấy sột soạt và tiếng mực mài trên nghiên.
Nhưng sự im lặng ấy, dần trở nên tự nhiên và ấm áp vô cùng.
Có một lần, ta mải mê đọc hồ sơ, vô tình bỏ quá nhiều lá trà vào chén của hắn, khiến nước trà đắng chát.
Khúc Diên Hoài nâng chén lên uống một ngụm, chân mày khẽ nhíu lại, nhưng hắn không trách phạt, cứ thế uống cạn sạch.
Một lần khác, ta mệt quá nên ngủ gật bên chồng sổ sách, khi tỉnh lại vào lúc chập tối, ta phát hiện trên vai mình đã được đắp thêm một chiếc áo choàng lông cáo dày dặn.
Mùi hương trầm lãnh đạm quen thuộc trên áo choàng bao bọc lấy ta.
Ta nhìn vị quyền thần đang cúi đầu viết chữ phía xa, lòng n.g.ự.c dâng lên một cảm giác mơ hồ, ngọt ngào nhưng cũng đầy hoảng hốt.
Ta ngày càng khó có thể xem hắn chỉ đơn thuần là một vị thúc phụ xa cách nữa rồi.
Ngày hôm sau, tuyết rơi dày hơn, phủ một màu trắng xóa lên những cành mai trong sân viện.
Ta tìm thấy một manh mối quan trọng trong quyển sổ cũ, vội vàng cầm quyển sách đứng dậy đi đến bên bàn án của hắn.
"Thúc phụ, người xem chỗ này..."
Ta đặt quyển sổ xuống bàn, cùng lúc đó, Khúc Diên Hoài cũng đưa tay ra đón lấy.
Đầu ngón tay ta vô tình chạm vào mu bàn tay hắn.
Một luồng khí nóng ấm áp từ tay hắn truyền qua da thịt, khiến ta giật mình, lập tức rút tay lại như bị bỏng.
Khúc Diên Hoài lại chậm hơn một nhịp, tay hắn dừng lại trên mặt bàn, ánh mắt thâm trầm nhìn chằm chằm vào những ngón tay đang run rẩy của ta rất lâu.
Hắn không nói gì, cúi xuống nhìn nét chữ ta vừa chép trong sổ, khẽ nhíu mày:
"Chỗ này chép sai rồi."
Nói rồi, hắn đột ngột đứng dậy, bước vòng ra phía sau lưng ta.
Hắn cúi người xuống, l.ồ.ng n.g.ự.c rộng lớn gần như áp sát vào lưng ta, một bàn tay to lớn, ấm áp bao bọc lấy bàn tay ta, cầm lấy ngọn b.út lông.
"Nét này phải đưa lực từ dưới lên."
Hơi thở ấm áp đầy nam tính của hắn lướt qua tai, phả vào tóc mai của ta.
Toàn thân ta cứng đờ tại chỗ, bất động, tim trong l.ồ.ng n.g.ự.c đập liên hồi, nhanh và mạnh đến mức ta sợ hắn cũng có thể nghe thấy.
Bàn tay hắn siết c.h.ặ.t lấy tay ta, dẫn dắt ngọn b.út vẽ nên một nét chữ hoàn chỉnh, lực đạo mạnh mẽ và siết c.h.ặ.t hơn mức cần thiết rất nhiều.
Khi nét chữ cuối cùng được hoàn thành, Khúc Diên Hoài mới từ từ buông tay ra, lùi lại một bước.
Áp lực đè nặng bỗng chốc biến mất, ta vội vàng đứng bật dậy, lùi về phía sau hai bước, cúi đầu muốn cáo lui:
"Nhược Vy... Nhược Vy xin phép về viện trước."
Ngoài cửa sổ, gió tuyết khẽ thổi qua khe cửa, một bông tuyết nhỏ trắng muốt bám vào mái tóc mai của ta, chưa kịp tan chảy.
Khúc Diên Hoài nhìn ta, đôi mắt đen sâu thẳm híp lại, hắn bỗng nhiên giơ tay lên.
Ngón tay dài, thon gọn của hắn lướt qua má ta, nhẹ nhàng gỡ bông tuyết trên tóc ta xuống.
Động tác của hắn rất tự nhiên, dịu dàng, nhưng đầu ngón tay ấm áp ấy lại dừng lại bên tai ta lâu hơn bình thường một chút.
Ta ngẩn người, vô thức ngẩng đầu lên, bất ngờ đ.â.m sầm vào ánh mắt của hắn.
Bốn mắt nhìn nhau trong không gian tĩnh lặng của thư phòng.
Đó không còn là ánh mắt lãnh đạm, xa cách của vị thúc phụ ngày đầu bái kiến, cũng không giống ánh nhìn của một trưởng bối dành cho vãn bối nương nhờ.
Trong đôi mắt sâu hoắm của hắn, lúc này đang cuộn trào một cảm giác chiếm hữu sâu kín, nóng bỏng và độc đoán, như thể hắn đang nhìn một thứ trân bảo vốn dĩ đã thuộc về hắn từ lâu lắm rồi.
Lòng ta hoảng hốt vô cùng, tim đập loạn nhịp, vội vàng cúi đầu, cất giọng nhỏ như muỗi kêu:
"Thúc phụ."
Khúc Diên Hoài đứng sừng sững trước mặt ta, ngón tay vẫn đặt bên tai ta khẽ miết nhẹ một cái, rất lâu sau mới trầm thấp đáp một tiếng:
"Ừ."
Hắn đáp, nhưng bàn tay ấm áp ấy, vẫn cố chấp không chịu thu về.
CHƯƠNG 4
Ta đến thư phòng.
Tuyết giữa mùa đông rơi rất dày, phủ một màu trắng xóa lên những mái ngói của Khúc phủ.
Trong phòng, than đỏ bắt đầu nổ tí tách, tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ.
Ta như thường lệ đứng bên cạnh bàn án, tay cầm thỏi mực khẽ mài trên nghiên đá.
Khúc Diên Hoài đang cúi đầu duyệt công văn.
Hắn lật một tờ giấy, bỗng nhiên hỏi:
"Vết phong hàn ở chân nàng đã đỡ hơn chưa?"
Ta ngẩn ra, động tác mài mực khựng lại:
"Đa tạ thúc phụ quan tâm, đã không còn đại ngại."
Hắn không ngẩng đầu, nhưng ngọn b.út lông trên tay khẽ dừng lại một nhịp.
"Ừ. Việc điều tra hiệu cầm đồ cũ ở Kinh Bắc có chút manh mối rồi."
Ta nhìn sườn mặt nghiêng thâm trầm của hắn, lòng n.g.ự.c dâng lên một luồng khí ấm áp.
Bầu không khí giữa hai người từ bao giờ đã trở nên tự nhiên, không còn sự kính sợ ngột ngạt như ngày đầu.
Ánh mắt hắn nhìn ta, dường như cũng đã dịu đi rất nhiều.
Ta tưởng chuỗi ngày bình yên này sẽ kéo dài mãi.
Nhưng ta đã nhầm.
Lúc ta trở về viện t.ử của mình, Thanh Hoàn vừa vặn bị một bà t.ử ở phòng bếp gọi đi lĩnh than sưởi.
Trong phòng trống không.
Một ma ma phụ trách quét dọn nội viện lặng lẽ bước vào, trên tay bưng một khay trà ấm.
Bà ta cúi đầu, giọng điệu cung kính:
"Giang cô nương, Nhị phu nhân sai lão nô mang trà tuyết sơn mới pha đến cho người ấm bụng."
Ta không nghĩ ngợi nhiều, khẽ gật đầu, cầm chén trà lên nhấp vài ngụm.
Ma ma kia nhìn ta uống cạn, ánh mắt bỗng lóe lên một tia hoảng hốt, rồi vội vàng lui ra ngoài.
Bên ngoài Khúc phủ, dưới góc tường khuất ánh sáng.
Một nhóm người mặc y phục sẫm màu đang áp sát vào chiếc xe ngựa không mui.
Kẻ dẫn đầu thấp giọng ra lệnh:
"Chờ t.h.u.ố.c phát tác, lập tức đưa người đi."
"Nếu không mang được người ra ngoài, liền tạo hiện trường tư thông ngay tại chỗ."
"Phải hủy hoại danh tiết của ả, kéo c.h.ế.t Khúc Diên Hoài."
Gió tuyết thổi qua hành lang, lạnh thấu xương.
Nguy hiểm đã cận kề trong gang tấc.
Chén trà đặt xuống bàn chưa đầy một khắc.
Ta bỗng thấy đầu óc choáng váng dữ dội.
Ban đầu, ta tưởng mình lại bị nhiễm phong hàn do thời tiết lập đông.
Nhưng ngay sau đó, một luồng khí nóng kỳ lạ từ bụng dưới bỗng chốc bùng lên, thiêu đốt khắp các kinh mạch.
Toàn thân ta nóng ran, da thịt ửng hồng một cách bất thường.
Ý thức của ta bắt đầu trở nên mơ hồ, hai chân nhũn ra, lảo đảo ngã khuỵu xuống cạnh giường.
Thanh Hoàn bưng hòm than đẩy cửa bước vào, thấy vậy liền hốt hoảng buông rơi đồ đạc.
"Tiểu thư! Người làm sao thế này?"
Con bé đưa tay sờ lên trán ta, liền giật mình hét lên vì sức nóng như lửa đốt.
Ta c.ắ.n c.h.ặ.t môi đến mức bật m.á.u, cố gắng giữ lại một tia tỉnh táo cuối cùng:
"Trà... trong trà có..."
Ta không thể nói hết câu, toàn thân co rút lại, lý trí dần dần bị ngọn lửa vô danh nuốt chửng.
Cơ thể này, đã hoàn toàn không còn chịu sự khống chế của ta nữa rồi.
Trong lúc ta đang mê man, thư phòng của Khúc Diên Hoài bỗng vang lên tiếng động lớn.
Trường Minh bước nhanh vào phòng, sắc mặt nghiêm trọng:
"Tướng gia, bắt được một tên khả nghi lảng vảng gần tường bao Tê Vân viện, hắn mang theo lệnh bài của kẻ thù cũ Giang gia."
Khúc Diên Hoài đứng bật dậy, sắc mặt lập tức trầm xuống.
Chưa kịp ra lệnh, Thanh Hoàn đã khóc lóc t.h.ả.m thiết chạy từ bên ngoài vào, quỳ sụp dưới chân hắn:
"Tướng gia! Cứu tiểu thư với! Người đột nhiên phát sốt, toàn thân nóng như lửa, lý trí không còn tỉnh táo nữa!"
Khúc Diên Hoài không nói một lời, tà áo đen phất lên, bước chân nhanh đến mức Trường Minh cũng khó lòng đuổi kịp.
Hắn đẩy cửa bước vào phòng ngủ của ta.
Chỉ nhìn qua làn da ửng hồng và ánh mắt mê đắm của ta một lần, sắc mặt hắn liền biến đổi hoàn toàn.
Đôi mắt đen sâu thẳm của hắn bỗng chốc đỏ ngầu, sát khí ngập tràn.
