Vợ Chồng Dị Năng - Chương 1
Cập nhật lúc: 31/07/2026 04:02
Tôi và người chồng liên hôn không quá gần gũi.
Ba tháng kết hôn, số câu chúng tôi nói với nhau còn chưa đến mười câu.
Tối hôm đó, sau khi đi xã giao về, trên người Thẩm Mặc nồng nặc mùi rượu.
Chiếc cà vạt lỏng lẻo buộc trên cổ.
Tôi vội bước tới đỡ lấy cơ thể đang lảo đảo của anh ấy: “Sao mà uống say thế này? Còn đi nổi không? Có cần em dìu anh vài cái không?”
Thẩm Mặc bỗng ngẩng đầu, đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào tôi.
【A a a! Màu môi của ông xã cũng đẹp quá đi mất. Hu hu hu, anh đúng là một chiếc bánh ngọt mềm mại thơm phức~】
Đồng t.ử của Thẩm Mặc bỗng co rút mạnh.
Tôi cứ nghĩ vì anh ấy mắc chứng tự kỷ nên không thích nói chuyện, tiếp tục giả vờ làm một người vợ hiền: “Em nấu có canh giải rượu…”
【Cực phẩm luôn! Say rồi trông càng muốn hôn quá đi, hì hì hì!!】
Vành tai của Thẩm Mặc đỏ lên với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
“Không cần.” Anh ấy đẩy tôi ra, chân nam đá chân chiêu đi về phía cầu thang.
Tôi vội chạy theo sau: “Cẩn thận cầu thang!”
【Người ta bảo sủi cảo phải ăn lúc còn nóng, đàn ông thì phải mê kiểu cường tráng. Ông xã đúng là nóng bỏng quá đi thôi~】
Thẩm Mặc giẫm hụt một bậc, suýt nữa ngã lăn xuống cầu thang.
“Anh sao vậy?” Tôi vội ôm lấy vòng eo của anh ấy.
【Cái eo này! Đỉnh thật! Đường cong vòng ba dưới chiếc quần tây cũng hoàn hảo quá rồi!】
Thẩm Mặc như bị điện giật, lập tức hất tay tôi ra: “Đừng chạm vào anh!”
Anh ấy gần như bỏ chạy, lao thẳng vào phòng ngủ chính rồi “rầm” một tiếng đóng sập cửa lại.
Tôi đứng ngoài cửa bĩu môi.
【Làm bộ làm tịch cái gì chứ. Trước sau gì cũng ngủ với anh thôi!】
Bên trong phòng vang lên một tiếng “rầm” như có vật nặng ngã xuống đất.
Nửa tiếng sau, trong phòng tắm vang lên tiếng nước chảy.
Mắt tôi sáng lên, rón rén lẻn vào phòng ngủ chính, tiện tay lấy trộm hết quần áo sạch mà Thẩm Mặc đã đặt sẵn trên giường.
【Hí hí, xem anh bước ra kiểu gì đây~】
Tiếng nước chảy đã ngừng lại.
Tôi ngồi bên mép giường giả vờ lướt điện thoại, nhưng thực ra đang vểnh tai nghe ngóng động tĩnh.
Cửa phòng tắm hé mở một khe nhỏ.
“Giang Nhất Nhất.” Giọng nói đè nén của Thẩm Mặc truyền ra.
“Dạ?” Tôi ngẩng đầu với vẻ mặt vô tội.
“Quần áo của anh.”
“Hả?” Tôi chớp chớp mắt, “Chẳng phải để trên giường sao?”
【Ra đi, ra đi! Cho em ngắm cơ bụng nào!】
Thẩm Mặc im lặng ba giây.
“Trả quần áo lại cho anh.”
“Quần áo gì cơ? Em không biết mà.” Tôi giả ngốc.
Cửa phòng tắm bỗng bị kéo mạnh ra.
Thẩm Mặc chỉ quấn mỗi một chiếc khăn tắm. Những giọt nước men theo xương quai xanh chảy xuống, rồi biến mất giữa những múi cơ bụng săn chắc.
Hai mắt tôi lập tức sáng rực.
【Quấn khăn tắm cũng được! Tốt nhất là “vô tình” rơi xuống luôn!】
【Trời ơi! Thân hình này! Còn đẹp hơn cả người mẫu nam trên tạp chí nữa!】
Yết hầu của Thẩm Mặc khẽ chuyển động, gương mặt tối sầm lại: “Quần áo.”
Tôi nuốt nước bọt: “Không tìm thấy, có khi… dì giúp việc mang đi giặt rồi?”
【Dì làm tốt lắm! Mai thưởng thêm cái đùi gà!】
Thẩm Mặc hít sâu một hơi, sải bước đến trước tủ quần áo.
Nhân cơ hội đó, tôi “vô tình” vấp chân, hai tay cực kỳ chuẩn xác đặt lên cơ n g ự c của anh ấy.
Cả người Thẩm Mặc cứng đờ. Anh ấy xoay người, nắm c.h.ặ.t hai bàn tay đang sờ loạn của tôi: “Giang Nhất Nhất!”
Tôi bĩu môi đầy vẻ tủi thân: “Người ta đâu có cố ý…”
【Cố ý đấy thì sao! Có giỏi thì hôn em đi!】
【Oa! Cảm giác còn thích hơn tưởng tượng! Đường nét cơ bắp hoàn hảo quá!】
【Lời to rồi! Còn săn chắc và đàn hồi hơn mình nghĩ nữa!】
Thẩm Mặc như gặp ma, nhảy lùi về sau, chiếc khăn tắm suýt nữa tuột xuống.
Anh ấy cuống cuồng giữ c.h.ặ.t khăn tắm, mặt đỏ bừng đến mức dọa người.
“Em ra ngoài cho anh!”
Tôi lùi ra đến cửa: “Lát nữa em mang canh giải rượu vào cho anh nhé~”
【Biểu cảm ngượng ngùng đáng yêu quá đi! Rất muốn xem lúc anh mất kiểm soát hơn sẽ thế nào đây!】
Thẩm Mặc bỗng sải bước tới, ngay khi tôi còn đang hoảng hốt— Rầm! Anh ấy đóng sập cửa ngay trước mặt tôi.
Tôi xoa chiếc mũi suýt bị cánh cửa đập trúng, không nhịn được bật cười.
【Phản ứng dữ vậy, chẳng lẽ… vẫn còn là trai tân à?】
Bên trong phòng lại vang lên một tiếng “cốp” trầm đục, như thể có ai đó vừa đụng đầu vào đâu đó rồi.
Hôm sau, lúc ăn sáng, dưới mắt Thẩm Mặc hiện rõ hai quầng thâm.
“Anh ngủ không ngon à?” Tôi đưa tách cà phê cho anh ấy.
Anh ấy lạnh lùng liếc tôi một cái: “Nhờ phúc của em cả đấy.”
【Không lẽ tối qua anh ấy nhớ đến mình rồi tự giải quyết nhu cầu à?】
“Phụt——” Thẩm Mặc phun sạch ngụm cà phê vừa uống.
Tôi vội vàng đưa khăn giấy: “Sao thế? Cà phê nóng quá à?”
Anh ấy lau miệng, ánh mắt đầy phức tạp nhìn tôi: “Giang Nhất Nhất, em…”
“Dạ?”
【Nói nhanh lên đi chứ! Sốt ruột c h ế t mất!】
Thẩm Mặc hít sâu một hơi: “Từ hôm nay, em chuyển sang phòng dành cho khách ngủ đi.”
“Tại sao?” Tôi trợn tròn mắt.
“Bởi vì…” Anh ấy nghiến răng nghiến lợi, “…anh ngủ không được sâu giấc.”
【Nói dối! Rõ ràng là không chịu nổi sức hút của mình thì có!】
Thẩm Mặc đột ngột đứng bật dậy, chiếc ghế cọ xuống sàn phát ra tiếng ch.ói tai.
“Anh đi làm đây.”
Nhìn bóng lưng bỏ đi như chạy trốn của anh ấy, tôi mím môi cười trộm.
Quản gia bước tới: “Thiếu phu nhân, phòng khách đã chuẩn bị xong rồi ạ.”
P/S: Vũ Nhi
