Vợ Chồng Dị Năng - Chương 2

Cập nhật lúc: 31/07/2026 04:02

Tôi vừa khuấy cà phê vừa nheo mắt lại: “Ai bảo tôi sẽ ngủ phòng khách chứ?”

Tối hôm đó, tôi ôm gối đứng trước cửa phòng ngủ chính.

“Em sợ sấm sét.” Tôi bày ra vẻ mặt đáng thương.

Thẩm Mặc nhìn bầu trời đầy sao lấp lánh ngoài cửa sổ: “…Chỗ nào có sấm sét?”

“Lỡ lát nữa có thì sao?” Tôi đáp lại đầy lý lẽ.

【Không mở cửa thì em ngủ ngay trước cửa, để mọi người xem anh bắt nạt vợ thế nào!】

Cửa mở.

Thẩm Mặc mặt đen như đ.í.t nồi: “Chỉ tối nay thôi.”

Tôi reo lên một tiếng rồi nhào ngay lên chiếc giường lớn.

【Thành công rồi! Lại tiến thêm một bước đến ngày cưa đổ anh ấy!】

Thẩm Mặc nằm cứng đờ ở một bên giường, khoảng cách giữa chúng tôi như người đầu sông và người cuối sông.

Tôi lén lút nhích người sang phía anh ấy một chút.

【Thơm quá, anh ấy dùng sữa tắm gì vậy…】

“Giang Nhất Nhất.” Anh ấy bỗng lên tiếng.

“Hửm?”

“Nếu còn nhích thêm nữa thì em xuống ngủ dưới sàn.” Tôi bĩu môi, ngoan ngoãn nằm im không nhúc nhích.

Nửa đêm, một tiếng động rất khẽ đ.á.n.h thức tôi.

Nương theo ánh trăng, tôi nhìn thấy Thẩm Mặc đang ngồi bên cửa sổ, trên tay cầm thứ gì đó.

Tôi nheo mắt nhìn kỹ—

Là đôi tất da chân tôi mặc ban ngày rồi tiện tay ném vào giỏ đồ giặt.

【!!! Anh ấy đang ngửi tất của mình sao?!】

Thẩm Mặc lập tức quay đầu lại. Ánh mắt hai chúng tôi chạm nhau trong màn đêm.

Thời gian như ngừng trôi.

Giây tiếp theo, anh ấy vội vàng ném đôi tất đi như bị bỏng.

“Không phải như em nghĩ đâu!” Đến cả giọng nói cũng lạc đi.

Tôi ngồi dậy, chậm rãi hỏi: “Thế thì là thế nào?”

【Trời ơi! Tổng tài lạnh lùng mà lại có sở thích này! Càng yêu hơn rồi!】

Ánh mắt Thẩm Mặc bỗng trở nên nguy hiểm.

Anh ấy lập tức đè tôi xuống giường.

“Em có biết mình đang đùa với lửa không?”

Tim tôi đập loạn xạ, nhưng miệng vẫn cứng cỏi: “Không biết nha~”

【Hôn em đi! Hôn em đi! Hôn em đi!】

Hơi thở của Thẩm Mặc trở nên nặng nề, ngay khi tôi nghĩ anh ấy sắp hôn mình—

Anh ấy lại đột nhiên buông tôi ra, ôm chăn quấn kín người.

“Không ngủ nữa. Em ra ngoài.”

Tôi bĩu môi: “Đừng mà~”

【Đồ nhát gan! Mình chủ động thế rồi còn gì!】

Thẩm Mặc đột nhiên lên tiếng: “Giang Nhất Nhất.”

“Hửm?”

“Trong đầu em…” Anh ấy nghiến răng. “có thể nghĩ mấy thứ lành mạnh hơn được không?”

Tôi kinh ngạc quay phắt lại: “Anh nghe được em nói à? Nhưng em có mở miệng đâu!”

Biểu cảm của Thẩm Mặc đã cho tôi biết, tôi tiêu đời thật rồi.

“Ngay từ ngày đầu tiên kết hôn,” Anh ấy vừa day day thái dương vừa nói, “mọi suy nghĩ trong đầu em, anh đều nghe thấy hết.”

Mặt tôi lập tức nóng bừng.

【Vậy chẳng phải… tất cả những suy nghĩ b i ế n t h á i của mình đều…】

“Đúng vậy.” Thẩm Mặc cười nhạt.

Tôi chỉ muốn tìm một cái lỗ nào đấy để chui xuống.

“Vậy tức là anh biết em…”

“Biết mỗi ngày trong đầu em tưởng tượng đủ kiểu với anh? Đúng vậy.”

“Biết em…”

“Biết em lén chụp ảnh lúc anh ngủ? Đương nhiên.”

Tôi ôm mặt kêu gào t.h.ả.m thiết.

Thế nhưng Thẩm Mặc lại bất ngờ bật cười: “Giang Nhất Nhất, ngoài mặt thì giả vờ ngoan ngoãn nghe lời…”

Tôi hé mắt nhìn anh ấy qua kẽ ngón tay.

Dưới ánh đèn vàng nhạt, ánh mắt anh ấy dịu dàng chưa từng thấy.

“Thì ra lại là một cô nàng háo sắc.”

Tôi bỏ tay xuống, nói đầy chính nghĩa: “Thì sao chứ? Anh là chồng em mà!”

Thẩm Mặc đột nhiên ghé sát lại, hơi thở phả bên tai tôi: “Nếu đã vậy…”

Đôi môi anh ấy khẽ lướt qua vành tai tôi: “Hay là chúng ta làm chút chuyện người lớn đi?”

Hai chân tôi mềm nhũn, suýt nữa thì quỳ xuống.

【Khoan đã! Tiến triển này có nhanh quá không vậy?!】

Tôi chỉ giỏi mạnh miệng trong đầu thôi mà…

Thẩm Mặc nhướng mày: “Bây giờ mới biết ngại à?”

Anh ấy bế bổng tôi lên theo kiểu bế công chúa rồi ném nhẹ lên giường.

“Thẩm Mặc!”

Tôi hoảng hốt la lên: “Anh say rồi!”

“Anh tỉnh lắm.” Anh ấy cúi người đè xuống. “Dù sao cũng phải ghi nhớ từng phản ứng của một cô nàng háo sắc nào đó chứ.”

Lời phản đối của tôi bị đôi môi anh ấy chặn lại.

【Ưm… môi đúng là mềm thật…】

Thẩm Mặc khẽ cười, nụ hôn càng lúc càng sâu hơn.

Sáng hôm sau, tôi thức dậy với cả người ê ẩm.

Đừng hiểu lầm, tối qua chỉ hôn thôi.

Thẩm Mặc đã ăn mặc chỉnh tề, đang đứng thắt cà vạt.

“Chào buổi sáng.” Thần sắc anh ấy vẫn bình thản như thể chuyện tối qua chưa từng xảy ra.

Tôi cuộn mình trong chăn, chỉ để lộ đôi mắt: “Chào…”

【Đồ c ầ m t h ú! Chẳng phải nói là tổng tài lạnh lùng, cấm d.ụ.c sao!】

Tối qua thiếu chút nữa là hôn tôi đến c h ế t ngạt luôn rồi!

Bàn tay đang thắt cà vạt của Thẩm Mặc khựng lại, khóe môi hơi cong lên: “Tối nay có một buổi tiệc, em đi cùng anh.”

“Dạ…”

【Lại phải diễn vai vợ chồng tình cảm à? Mệt c h ế t đi được.】

Anh ấy bỗng cúi xuống, khẽ hôn lên môi tôi một cái: “Không cần phải diễn.”

Tôi ngẩn người: 

“Thẩm phu nhân.” Anh ấy xoa rối mái tóc tôi. “Chúng ta còn rất nhiều thời gian… để hiểu nhau sâu hơn.”

Mặt tôi lại đỏ bừng.

【Không đúng nha! Chẳng phải anh ấy mắc chứng tự kỷ sao! Sao lại có thể nghiêm túc nói mấy lời này chứ!】

Quản gia gõ cửa: “Thiếu phu nhân, bữa sáng đã chuẩn bị xong rồi.”

Tôi vùi mặt vào gối: “Tôi không ăn đâu!”

【Không còn mặt mũi nào mà gặp ai nữa rồi!】

Tiếng cười trầm ấm của Thẩm Mặc vang lên.

Tấm chăn bị kéo nhẹ xuống, anh ấy từ trên cao nhìn tôi, đáy mắt đầy vẻ trêu chọc.

“Dậy ăn sáng.”

“Không đói!” Tôi giận dỗi xoay người đi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.