[vô Hạn Lưu] Thần Quỷ Chi Gia - Chương 90: Bệnh Viện Tâm Thần Số 3 (17)
Cập nhật lúc: 16/01/2026 15:31
Có chút ngượng ngùng.
Mới không lâu trước còn nghiêm túc nói lời tạm biệt với cô bé, chưa đầy một tiếng sau, Bạch Sương Hành đã lại bước lên cầu thang dẫn đến phòng 503.
Hệ thống 099 gãi gãi đầu.
Thực ra, theo trình tự vốn có, Bút Tiên phải xuất hiện sau khi bọn họ tiến hành điều trị cho cô bé.
Không ngờ Bạch Sương Hành lại sớm giành được thiện cảm của đứa trẻ, trực tiếp được mời vào phòng bệnh.
Nhưng cũng chẳng khác gì mấy, sớm hay muộn thì cũng là một cái tát thẳng vào mặt Bạch Dạ.
Lệ quỷ không những không g.i.ế.c được họ, mà còn bị họ “cảm hóa” ngược lại.
“Chỉ còn ba bệnh nhân nữa là hoàn thành nhiệm vụ nhánh đầu tiên rồi.”
Vừa lên lầu, Văn Sở Sở vừa chăm chú nhìn bảng nhiệm vụ trong đầu: “Nhiệm vụ nhánh thứ hai… mọi người có cảm giác gì chưa?”
Bạch Sương Hành ngước mắt, cũng nhìn về thanh nhiệm vụ.
[Nhiệm vụ nhánh hai: Ác Ma Áo Trắng]
Để tăng độ khó, trong não mỗi người bọn họ đều bị gắn thêm một dạng rối loạn tâm thần.
Có thể là tâm thần phân liệt, cũng có thể là hoang tưởng, hoặc đa nhân cách… đến giai đoạn cuối của Bạch Dạ, những triệu chứng này sẽ dần bộc phát.
“Nếu là bộc phát ở hậu kỳ,” Quý Phong Lâm nói, “vậy thì chắc từ bây giờ đã bắt đầu có tác dụng rồi.”
Tiến độ nhiệm vụ nhánh của họ vừa khéo đi được một nửa, xem như giai đoạn trung-hậu.
“Nhiệm vụ này đúng là hố thật.”
Thẩm Thiền cau mày: “Hệ thống giám sát mà không muốn cho chúng ta thông quan, chỉ cần cho cả đội mắc tâm thần phân liệt nặng, thế là xong đời.”
[Không đâu không đâu, Bạch Dạ rất công bằng.]
Hệ thống 099 thận trọng thò đầu ra: [Rối loạn tâm thần hoàn toàn ngẫu nhiên, cứ coi như rút hộp mù thôi.]
Mí mắt phải của Thẩm Thiền giật giật.
Đây là lần rút hộp mù xui xẻo nhất trong đời cô, không có lần thứ hai.
Văn Sở Sở chắp hai tay: “Cầu mong đừng là bệnh gì kỳ quái.”
Bạch Sương Hành không lên tiếng.
Cô từng trải nghiệm rối loạn tâm thần một lần trong thế giới rối loạn lưỡng cực, cảm giác đó… thực sự chẳng dễ chịu chút nào.
Giờ là giờ làm việc, cầu thang không có mấy người.
Ánh nắng từ ngoài cửa kính chiếu vào, rọi thẳng vào mắt khiến cô hơi nheo lại.
Đột nhiên, khi đi đến tầng ba, Thẩm Thiền đi đầu bỗng dừng bước.
Ở lối cầu thang dẫn lên tầng bốn, có một người đàn ông ốm yếu đang ngồi đó.
Anh ta không mặc đồ bệnh nhân, không phải bệnh nhân ở đây, cơ thể co quắp khó chịu, tay phải ôm c.h.ặ.t bụng.
Không khỏe sao?
Thẩm Thiền theo bản năng hỏi: “Anh sao vậy? Không ổn à?”
“Không, không sao.”
Người đàn ông cười cười, giọng khàn khàn: “Chỉ là đau dạ dày thôi.”
Anh ta định đứng dậy, nhưng chân loạng choạng, lại ngã xuống đất.
“Anh có t.h.u.ố.c không?”
Thẩm Thiền coi như nửa bác sĩ, đang định tiến lên đỡ thì bị Bạch Sương Hành nắm c.h.ặ.t cổ tay kéo lại.
Có khả năng là bẫy.
Người đàn ông này không phải bệnh nhân trong bệnh viện, cũng không liên quan đến nhiệm vụ chính, đột nhiên xuất hiện ở đây, rất kỳ quái.
Bên kia, Quý Phong Lâm thấy động tác của Bạch Sương Hành liền hiểu ý, thay Thẩm Thiền tiến lên trước.
Cậu vô cùng cảnh giác, vừa định chạm vào cánh tay người đàn ông, đột ngột lùi lại một bước.
Đoán đúng rồi.
Hóa ra lý do người đàn ông dùng tay phải ôm bụng không phải vì đau, mà bởi dưới bàn tay ấy, đang giấu một con d.a.o sắc bén!
Lưỡi d.a.o lạnh lẽo, tỏa ánh sáng âm u, trong khoảnh khắc tập kích đã bị Quý Phong Lâm linh hoạt né tránh.
Da đầu Thẩm Thiền tê dại: “Cái quái gì vậy?!”
Như để trả lời cô, giây tiếp theo, bên tai bỗng vang lên—
[Đinh dong!]
[Chúc mừng các người chơi đã kích hoạt bệnh nhân thứ năm: Nhân cách phản xã hội!]
“Hả?”
Thẩm Thiền không hiểu: “Loại người này, sao lại xuất hiện trong bệnh viện tâm thần?”
Nhân cách phản xã hội, khách quen trong phim trinh thám kinh dị.
Trong đời thực, loại rối loạn nhân cách này không đến mức thần bí như vậy, nhưng không thể phủ nhận, bệnh nhân quả thật có tính công kích rất cao.
Triệu chứng thường thấy là không có cảm giác xấu hổ, khó thích nghi xã hội, thường bị cảm xúc bốc đồng chi phối, khuynh hướng bạo lực rõ rệt.
Quan trọng nhất là, đây là một dạng rối loạn nhân cách mang tính căn bản, gần như không thể chữa khỏi hoàn toàn.
[Nhân cách phản xã hội—giận dữ, tội phạm, g.i.ế.c ch.óc là những từ đồng nghĩa của họ.]
Giọng hệ thống sôi nổi, lên bổng xuống trầm.
[Là người dân bình thường, chúng ta nên tránh xa hết mức có thể; còn với tư cách là thiên thần áo trắng của Bệnh Viện Tâm Thần Số 3, thật không may, các bạn cũng buộc phải nhanh ch.óng chạy trốn.]
[Bởi vì nhân cách phản xã hội nặng ở mức cực đoan]
[Tuyệt—đối—không—thể—được—điều—trị.]
Tiếng chuông ồn ào như còi báo động vang lên từ bốn phía.
Một dự cảm xấu dâng lên, Bạch Sương Hành nín thở.
Người đàn ông cầm d.a.o cười dữ tợn, chậm rãi vặn cổ, đột ngột—từ sau gáy hắn, một lưỡi d.a.o dính m.á.u bỗng mọc ra!
Lưỡi d.a.o đ.â.m rách da thịt, như thể mọc ra từ xương.
Cô nhìn mà toàn thân lạnh toát, nhưng người đàn ông dường như không cảm thấy đau, nụ cười càng sâu.
Ngay sau đó, từ bụng dưới, sống lưng, đầu ngón tay, thậm chí cả bên mặt hắn, đều mọc ra chi chít d.a.o kéo; trên cánh tay còn vắt ngang một thanh đao cong dính cả thịt lẫn m.á.u!
[Có vẻ như hôm nay, có một bệnh nhân nhân cách phản xã hội mức độ nặng đã xông vào bệnh viện.]
Giọng hệ thống mang theo ý cười—
[Chào mừng các vị đến với bãi săn của nhân cách phản xã hội!]
[Do không thể tiến vào thế giới tinh thần của bệnh nhân, xin hãy cố gắng né tránh sự truy sát của hắn trong hiện thực, cho đến khi cảnh sát tới!]
[Hắn sẽ g.i.ế.c sạch tất cả những gì lọt vào tầm mắt—và thời gian đếm ngược của cuộc đi săn này là, ba mươi phút!]
Lời vừa dứt, một con d.a.o nhỏ rít gió bay tới, nhằm thẳng vào má Bạch Sương Hành!
Văn Sở Sở đứng cạnh cô, phản ứng cực nhanh, kéo cô né sang một bên.
Quái vật đột nhiên xuất hiện, trong bệnh viện, bệnh nhân và nhân viên y tế la hét bỏ chạy, tiếng cầu cứu vang khắp nơi.
Ở lối cầu thang, người đàn ông toàn thân mọc d.a.o cười khằng khặc, ánh mắt điên cuồng dâng trào, trong chớp mắt giơ thanh đao cong trên tay, bổ thẳng về phía Quý Phong Lâm!
Hắn đã hoàn toàn trở thành quái vật, toàn thân như con nhím, chỉ cần có ai tới gần là sẽ bị lưỡi d.a.o đ.â.m trúng.
Họ không thể phản kích.
Quý Phong Lâm cau mày né tránh đòn đ.á.n.h, không do dự: “Chạy trước!”
Lúc này, đương nhiên phải chạy.
Trước khi xoay người, Bạch Sương Hành liếc nhìn người đàn ông kia lần cuối, chỉ cảm thấy cơ thể mình cũng âm ỉ đau theo.
Làn da bị lưỡi d.a.o đ.â.m rách nứt toác, lộ ra xương trắng và m.á.u đỏ bên trong, xương trắng âm u đối lập với lưỡi d.a.o lạnh lẽo.
Con quái vật này mang lại cảm giác áp bức mạnh mẽ chẳng thua gì lệ quỷ.
Bạch Sương Hành nghĩ, có lẽ một phần nguyên nhân là vì… trông thực sự quá đau.
Tiếng cười lớn vang lên phía sau, các loại d.a.o va chạm nhau phát ra âm thanh leng keng.
Tựa như một thợ săn thực thụ, đang thong thả săn mồi.
“Á á á á á!”
Cây b.út trong túi Thẩm Thiền hoảng hốt kêu lên: “Cái quái gì vậy! Bạch Dạ nào cũng hung bạo thế này sao?!”
Nó còn tưởng quỷ quái u linh đã là giới hạn rồi!
…C.h.ế.t tiệt.
Bạch Sương Hành c.ắ.n răng, mở bảng kỹ năng, nhìn vào [Lửa Thiêu Tâm] của Tần Mộng Điệp.
Tốc độ của người đàn ông rất nhanh, từng bước áp sát, cô không chắc có thể cầm cự nổi ba mươi phút.
Dùng kỹ năng này lúc này là thích hợp nhất.
Ngay khi sắp chọn nút kỹ năng, đột nhiên, như nghĩ ra điều gì, ánh mắt Bạch Sương Hành khẽ động.
“Hỏi một câu!”
Cô nhìn hệ thống giám sát: “Lần đầu chúng tôi gặp bệnh nhân, nhiệm vụ có nhắc rằng ‘chạm vào tay phải của bệnh nhân, tất cả mọi người trong phòng sẽ cùng kích hoạt nhiệm vụ điều trị’, đúng không?”
099 sững người, chưa hiểu ý cô.
[Đúng vậy.]
“Nói cách khác.”
Bạch Sương Hành nói: “Nếu trong phòng còn có người khác, cũng sẽ bị kéo vào cùng chứ?”
099: …?
099: !!!
Nhận ra điều gì đó, nó lập tức căng thẳng:
[Cô chẳng lẽ—!]
Thấy phản ứng của nó, Bạch Sương Hành lập tức yên tâm hơn hẳn.
Quả nhiên là vậy.
Mỗi lần tiến vào thế giới tinh thần của bệnh nhân, đều chỉ có một người chạm tay phải bệnh nhân, nhưng những người khác sẽ bị truyền tống theo.
Nếu coi tay phải bệnh nhân là một nút khởi động, vậy phạm vi bị ảnh hưởng của nút này, hẳn là cả căn phòng.
Như vậy, có lẽ đã xuất hiện thêm một con đường sống.
“Đi.”
Tiếng bước chân chạy phía sau không dứt, âm thanh kim loại va chạm leng keng, bóng người đàn ông bám sát như hình với bóng, mang theo làn gió tanh hôi lạnh lẽo.
Bạch Sương Hành hạ giọng: “Đến phòng 503.”
Phòng 503.
Cô bé ngồi trước bàn, tay cầm b.út, chăm chú vẽ tranh trên giấy.
Vẽ được một lúc, cô bé ngẩng lên liếc nhìn thời gian.
Bình thường, tầm này luôn sẽ có bác sĩ hoặc y tá đến hỏi thăm tình trạng của em.
Ý nghĩ vừa lóe lên, đột nhiên có người gõ mạnh cửa phòng.
Là bác sĩ sao?
Cửa bị đẩy ra, nhìn rõ người tới, cô bé lộ vẻ vui mừng.
Là mấy anh chị vừa rời đi không lâu.
“Lại gặp rồi.”
Thẩm Thiền chạy đến thở hồng hộc, về sau hoàn toàn bị Văn Sở Sở kéo chạy.
Thấy cô bé, cô cười gượng gạo: “Lại vẽ tranh à?”
“Vâng.”
Cô bé vừa mở miệng định nói gì đó, thì bất ngờ bị Thẩm Thiền nhẹ nhàng che mắt lại.
Ngay giây sau, ngoài cửa lướt qua một bóng đen.
Trong khoảnh khắc người đàn ông bước vào phòng, Thẩm Thiền và Bạch Sương Hành trao nhau một ánh mắt, ấn lên mu bàn tay cô bé.
Trước khi gặp bệnh nhân nhân cách phản xã hội, nhiệm vụ họ nhận chính là điều trị cho cô bé này.
Nói cách khác, chỉ cần chạm vào tay phải của cô bé, nhất định có thể lập tức tiến vào thế giới tinh thần của em.
Quả nhiên đúng như dự đoán, cảnh vật xung quanh bắt đầu thay đổi.
Bạch Sương Hành siết c.h.ặ.t lòng bàn tay.
Họ vẫn đang ở trong bệnh viện—hoặc nói chính xác hơn, thế giới tinh thần của cô bé, bối cảnh chính là Bệnh Viện Tâm Thần Số 3 ở thành phố Giang An.
Khác ở chỗ, tại mọi ngóc ngách xung quanh, đều đứng đầy những người mặt mày trắng bệch, vô cảm.
Cảnh tượng này có phần rợn người, nhất là khi đặt trong không gian tường trắng lạnh lẽo, mang lại cảm giác như đang ở một tang lễ đầy t.ử khí.
[Đinh dong!]
[Chào mừng đến với thế giới của bệnh nhân tâm thần phân liệt!]
[Tâm thần phân liệt, một trong những triệu chứng rõ rệt nhất chính là ảo giác và ảo thanh.
Những con người không tồn tại, những sự vật không tồn tại, trong mắt họ, luôn luôn hiện ra. Thế nên, khu bệnh số ba vốn ấm áp yên bình, đã biến thành một luyện ngục kinh hoàng đầy quỷ mị, cửu t.ử nhất sinh.]
[Với tư cách là nhân viên y tế, các bạn nhất định phải bảo vệ bệnh nhân của mình thật tốt, đúng không?]
[Hãy cố gắng sống sót, giữa làn sóng quỷ hồn ập tới, bảo vệ bệnh nhân rời khỏi tầng năm!]
Đôi mắt cô bé vẫn bị Thẩm Thiền che lại, em mơ hồ lắc lắc đầu.
“Đây là một phương pháp điều trị hoàn toàn mới nhé.”
Thẩm Thiền hạ giọng, dịu dàng nói: “Nhắm mắt lại, giả vờ không nhìn thấy, mô phỏng cảm giác những thứ đó không tồn tại đi.”
Cùng lúc đó, người đàn ông đứng cạnh cửa đảo mắt nhìn quanh, trong ánh mắt xuất hiện vài phần nghi hoặc.
Trong phòng bệnh lố nhố bóng người, ngoài nhóm Bạch Sương Hành, còn khoảng bảy tám người nữa, tất cả đều mặt xám tro, má phù lên.
Kỳ lạ.
Giây trước hắn bước vào phòng, rõ ràng không thấy mấy kẻ này… lẽ nào hoa mắt?
Nhưng trong một phòng bệnh bình thường, sao lại tụ tập nhiều người như vậy? Có một ông già đứng ngay cạnh hắn, nhìn chằm chằm vào hắn.
Ông già này không sợ sao?
Bệnh nhân nhân cách phản xã hội cũng đã vào trong.
Bạch Sương Hành thở phào nhẹ nhõm.
Cô còn nhớ, người đàn ông đang ở trạng thái điên cuồng tột độ, mô tả nhiệm vụ từng nói: “Hắn sẽ g.i.ế.c sạch tất cả những gì lọt vào tầm mắt.”
Nếu… trong mắt hắn không phải là con người, mà là lệ quỷ thì sao?
Trong phòng bệnh, bỗng yên tĩnh lại trong chốc lát.
Người đàn ông toàn thân đầy lưỡi d.a.o trừng mắt nhìn ông già gần ngay trước mặt, sát ý dâng trào: “Nhìn cái gì mà nhìn? Nhìn nữa tao m.ó.c m.ắ.t mày ra!”
Thẩm Thiền: …
Văn Sở Sở: …
“Tớ hình như,” Thẩm Thiền thì thầm, “đã dự cảm được chuyện sắp xảy ra rồi.”
Ông già không nói một lời, đôi mắt đục ngầu vẫn lạnh lùng, thờ ơ liếc hắn một cái.
Ánh mắt này là sao? Ông già này… coi thường hắn à? Nghĩ hắn đang đùa sao?!
Hắn ghét nhất bị người khác khinh thường.
Cơn giận bốc lên, người đàn ông nhe răng cười dữ tợn, nắm c.h.ặ.t con d.a.o trong tay, đặt ngang cổ ông già.
Văn Sở Sở không nỡ nhìn tiếp, lặng lẽ quay đi chỗ khác.
Sự “không nỡ” này là dành cho người đàn ông, chứ không phải ông già trông có vẻ tay không tấc sắt kia.
“Coi như mày gặp may, hôm nay gặp tao, xuống địa ngục sớm hơn chút.”
Người đàn ông dùng lực, không do dự, một d.a.o đ.â.m vào thịt ông già.
Hắn cười đắc ý, đầy khiêu khích: “Không phải chứ, đứng im không nhúc nhích, bị dọa ngu rồi à? Lão già c.h.ế.t tiệt, ban nãy mày không phải ghê gớm lắm sao?”
Quý Phong Lâm: …
Vì quay lưng về phía hành lang, người đàn ông hoàn toàn không biết tình hình phía sau, nhưng Quý Phong Lâm thì nhìn rõ mồn một.
Sau lưng hắn, từng con lệ quỷ lặng lẽ tụ lại, có con m.á.u thịt be bét, có con ánh mắt oán độc; mỗi lần hắn vênh váo khoác lác, lại có thêm một hồn ma tiến lại gần.
Dần dần, gần như toàn bộ lệ quỷ trong hành lang đều ùn ùn vây quanh hắn.
“Đợi lệ quỷ tấn công hắn, chúng ta nhân cơ hội chạy xuống lầu.”
Bạch Sương Hành thì thầm: “Một mình hắn đã kéo được chín mươi phần trăm thù hận, còn lại chắc toàn cá tạp, rất dễ né.”
Khi cô nói xong, người đàn ông đã cắt đứt cổ họng ông già, đẩy xác ngã xuống đất.
Để thể hiện sự biến thái của mình, hắn còn thè lưỡi l.i.ế.m m.á.u trên mặt.
Hay lắm.
“Đây đúng là dùng mạng mình mở đường cho chúng ta.”
Văn Sở Sở cảm động rơi nước mắt: “Anh em tốt! Cảm ơn anh!”
“Thu hút hỏa lực, việc này không ai khác ngoài tôi.”
Thẩm Thiền chắp tay: “Lão huynh, thượng lộ bình an.”
Bút Tiên: ?
Cái quái gì vậy? Còn chơi kiểu này được à???
Nhìn lại phía cửa, người đàn ông vung lưỡi, từng bước tiến lên, khóe mắt đầy ý cười khát m.á.u, tay vung d.a.o c.h.é.m qua từng “bệnh nhân vô tội” tay không tấc sắt.
Sau lưng hắn, từng con lệ quỷ cuồn cuộn kéo tới, con gần nhất đã sắp chạm vào vai hắn.
Khi một lệ quỷ trong số đó há to miệng m.á.u, Bạch Sương Hành trầm giọng: “Chạy!”
Bốn người lập tức cất bước, Quý Phong Lâm một tay bế cô bé lên.
Người đàn ông không hiểu vì sao họ đột nhiên hành động, nhưng vẫn cười cười, vung thanh đao dài trên tay.
Không ngờ, sau lưng bỗng có người vỗ nhẹ một cái.
“Ai dám chạm vào tao—”
Trong cơn bực bội quay đầu c.h.ử.i rủa, người đàn ông sững sờ.
…Hả?
Sao đứng sau lưng hắn… lại là ông già vừa bị hắn cắt đứt cổ họng?
Còn có chàng trai trẻ bị hắn đ.â.m xuyên tim, người phụ nữ bị hắn rạch nát mặt, cùng vô số gương mặt xa lạ chưa từng thấy.
Bốn phía tĩnh lặng không tiếng động.
Những “người” phía sau đều có gương mặt trắng bệch dị thường, đôi mắt như bong bóng cá quỷ dị, trong chớp mắt đồng loạt nhếch khóe môi, lộ ra nụ cười rợn người đến cực điểm.
Người đàn ông: ?
Người đàn ông: ???
Đ-đợi đã——!!!
Khi tiếng thét đầu tiên x.é to.ạc không gian tĩnh lặng, Bạch Sương Hành đã lao ra hành lang.
Trong khoảnh khắc tranh thủ chạy thoát, cô hơi nghiêng đầu, nhìn lại trong phòng.
Thế giới tinh thần u ám, không thấy ánh trời.
Giữa làn sóng quỷ ảnh cuồn cuộn, thân thể người đàn ông đứng thẳng tắp, một mình thu hút toàn bộ thù hận của quỷ quái.
Thế giới này dơ bẩn không chịu nổi, chỉ có đôi mắt hắn sáng rực, ngập nước mắt long lanh, vừa gào khóc t.h.ả.m thiết, vừa tuyệt vọng vung d.a.o, dùng chính sinh mệnh của mình, trải ra một con đường sống cho những người khác.
Thẩm Thiền ôm n.g.ự.c, chân tình thực cảm: “Hắn thật sự… tôi khóc c.h.ế.t mất.”
Ai nói chỉ người đứng trong ánh sáng mới được gọi là anh hùng.
Khoảnh khắc này, hắn đã trở thành ánh sáng!
