[vô Hạn Lưu] Thần Quỷ Chi Gia - Chương 91: Bệnh Viện Tâm Thần Số 3 (18)

Cập nhật lúc: 17/01/2026 04:01

Thế giới tinh thần của người mắc chứng tâm thần phân liệt luôn mờ mịt u ám. Khi họ chạy băng băng trong hành lang, có thể trông thấy không gian đang từng chút một méo mó, vặn vẹo.

Chiếc b.út chì trẻ em màu hồng bị nhét trong túi Thẩm Thiền, lúc này theo những động tác mạnh của cô mà bị lắc lư đến choáng váng.

Bất chợt, Bút Tiên nghe thấy từng tiếng, từng tiếng một—những tiếng thét t.h.ả.m thiết phát ra từ gã đàn ông xa lạ kia.

Xé gan xé ruột, đau đến tận tim gan. Ngay cả nó, một lệ quỷ, cũng không khỏi sinh ra vài phần rùng mình.

Có thể tưởng tượng được, sau khi trắng trợn khiêu khích cả căn phòng đầy quỷ hồn, gã đàn ông ấy sẽ phải đối mặt với sự trả thù khủng khiếp đến mức nào.

Nghĩ đến đây, cây b.út hồng run lên khe khẽ.

Ngay vào khoảnh khắc này, nó vậy mà lại mơ hồ cảm thấy một chút may mắn và biết ơn,

May mà lúc trước, Bạch Sương Hành chỉ lừa nó đi giải một bài toán.

…Không đúng! Sao có thể vì chuyện này mà sinh ra may mắn với biết ơn được chứ!

Bạch Sương Hành rõ ràng là đang trêu đùa tình cảm của nó!

Bút Tiên hừ nhẹ trong lòng, giữa những tiếng khóc lóc không dứt của gã đàn ông, lặng lẽ quan sát môi trường trong hành lang.

Thời gian cấp bách, tất cả mọi người đều đang lao điên cuồng về phía cầu thang.

Không gian xuất hiện sự méo mó cực kỳ tinh vi. Có những chỗ giống như bị đặt dưới kính lúp, phóng đại lên, còn những chỗ khác thì lõm xuống, bị nén lại gấp mấy lần, biến thành những mảng nhỏ xíu.

Trên bầu trời không có mặt trời, gam màu âm u tối tăm, tựa như buổi chiều tối của một ngày mưa, khiến cả thế giới trông xám xịt đến cực điểm.

Không chỉ vậy, trên hai bên tường và trần nhà còn lơ lửng từng đường dài màu đen. Những đường dài ấy uốn lượn như rắn, lặng lẽ cuộn mình, thỉnh thoảng lại khẽ cựa quậy, như thể đang rục rịch chuyển động.

Nơi thế này, khiến người ta không muốn ở lại dù chỉ một giây.

Đúng như lời Bạch Sương Hành nói, sau khi kẻ mang nhân cách phản xã hội đứng ra thu hút thù hận, con đường sinh tồn của họ trở nên thông suốt không chút trở ngại.

Toàn bộ lệ quỷ đều tập trung trong căn phòng bệnh kia, còn trong hành lang chỉ có vài du hồn lang thang vô định.

Mắt thấy khoảng cách tới lối cầu thang ngày càng gần, Bạch Sương Hành siết c.h.ặ.t lòng bàn tay, mồ hôi lạnh ướt đẫm.

Không chỉ có ảo giác, đặt mình trong thế giới của người mắc tâm thần phân liệt, ảo thanh cũng là một sự dày vò khủng khiếp.

Từ sau khi rời khỏi phòng bệnh, bên tai cô, tiếng khóc lóc cùng những lời nguyền rủa chưa từng gián đoạn.

Lắng nghe kỹ hơn, rất nhiều âm thanh trở nên mơ hồ trong đầu, tựa như những lời thì thầm khàn đặc của u linh, xào xạc không ngớt, khiến người ta choáng váng.

Khi hai chân bước vào cầu thang, cuối cùng đặt chân tới tầng tiếp theo, hệ thống phát ra thông báo.

[Đinh dong!]

[Chúc mừng các người chơi đã cứu thành công bệnh nhân, đưa bệnh nhân rời khỏi tầng lầu quỷ mị hoành hành!]

Cùng lúc đó, trong thông báo vang lên một tiếng tạp âm khác.

[Két… chúc mừng các người chơi, nhân cách phản xã hội… khiêu chiến…]

Trong thử thách của nhân cách phản xã hội, điều kiện thông quan của họ là sống sót nửa tiếng dưới sự truy sát của gã đàn ông kia.

Nhưng rõ ràng, lúc này gã đã mất mạng, bị lệ quỷ xé thành từng mảnh, thử thách này cũng vì thế mà không còn ý nghĩa tiếp tục.

Nhân cách phản xã hội và tâm thần phân liệt khác nhau một trời một vực. Hai nhiệm vụ nhánh nhỏ vốn chẳng liên quan gì tới nhau, nay lại được hoàn thành cùng lúc. Ngay cả hệ thống cũng rơi vào hỗn loạn trong chớp mắt.

Lộn xộn hết cả, đây rốt cuộc là chuyện gì vậy chứ.

Sắp xếp lại câu chữ, tiếng thông báo lại vang lên lần nữa.

[Chúc mừng các người chơi đã thuận lợi phản sát, sống sót trong cuộc săn g.i.ế.c!]

[Thợ săn thường xuất hiện với thân phận con mồi, không ngờ các bạn lại hạ gục được tên sát nhân mất trí kia, thật đáng khâm phục!]

[Trước khi thời gian đếm ngược kết thúc, khiến tên sát nhân ngừng thở, đạt thành tựu ẩn]

[Thiên Thần Và Ác Quỷ]

[Mỗi người chơi nhận được phần thưởng: 2 điểm!]

[Đang rời khỏi thế giới tâm thần phân liệt, xin chờ…]

Trở về Bệnh Viện Tâm Thần Số 3 quen thuộc, thứ Bạch Sương Hành ngửi thấy đầu tiên là mùi m.á.u tanh.

Cô lần theo mùi m.á.u nhìn qua, t.h.i t.h.ể của bệnh nhân nhân cách phản xã hội đang nằm ngửa trong phòng bệnh.

Không biết gã đã trải qua những gì, hai mắt trợn tròn, đầy tơ m.á.u, miệng há to, từ cổ họng chảy ra m.á.u đen đỏ.

Trên mặt gã chi chít dấu vết bị móng tay cào xước, nhìn xuống cánh tay và đầu gối, tất cả đều bị vặn xoắn một trăm tám mươi độ, mềm nhũn rũ xuống đất.

Từ đầu tới cuối, Quý Phong Lâm vẫn che mắt cô bé, không để em nhìn thấy cảnh tượng bên cạnh.

Văn Sở Sở đang định đẩy t.h.i t.h.ể ra ngoài thì không ngờ rằng, trước khi cô tiến lại gần, các vết thương trên người gã đàn ông ấy lại nhanh ch.óng lành lặn, không còn dấu vết cào xé.

Chỉ có điều, người vẫn bất động, sắc mặt tái xanh, hiển nhiên đã c.h.ế.t.

Hệ thống thông báo lạnh lùng:

[Để đảm bảo tuyến chính tiến hành thuận lợi, đã xóa bỏ dấu vết lệ quỷ, sửa đổi nguyên nhân t.ử vong của bệnh nhân thành “tim tê liệt”.]

Tuy nơi này là Bạch Dạ, nhưng đối với những người sống ở đây, mọi thứ đều chẳng khác gì thế giới thực.

Nếu t.h.i t.h.ể m.á.u thịt be bét này bị người khác phát hiện, chắc chắn sẽ gây ra không ít rắc rối không cần thiết.

Bạch Dạ dọn dẹp rất sạch sẽ. Gã đàn ông nằm yên lặng trên đất, xung quanh không còn một vệt m.á.u. Thoạt nhìn, cuộc đào tẩu kinh tâm động phách vừa rồi tựa như chỉ là một giấc mơ.

Văn Sở Sở mở cửa phòng, kéo t.h.i t.h.ể gã đàn ông ra ngoài, đồng thời cầu cứu những cảnh sát nghe tin chạy tới.

Quý Phong Lâm cẩn thận đặt cô bé trong lòng xuống, buông bàn tay phải đang che trước mắt em: “Điều trị kết thúc rồi.”

Kết thúc rồi sao?

Cô bé có chút mờ mịt.

Từ đầu tới cuối, em hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ nhắm mắt lại, không làm gì cả.

Nhưng trong suy nghĩ của một đứa trẻ, điều trị có thể kết thúc nhanh như vậy, là chuyện tốt.

Cô bé chớp chớp mắt, khi cười để lộ hàm răng trắng sáng: “Lần này không cần uống t.h.u.ố.c nữa ạ?”

Rời khỏi phòng bệnh, mấy người đại khái thuật lại quá trình cho cảnh sát.

Dĩ nhiên, là một phiên bản khác do họ bịa ra.

“Khi đó chúng tôi đang đi trong cầu thang thì đột nhiên gặp hắn. Hắn giả vờ không khỏe, chúng tôi định tiến lên hỏi thăm thì gã đàn ông kia bỗng rút ra một con d.a.o nhỏ, đuổi theo chúng tôi không buông, trông như phát điên vậy.”

Bạch Sương Hành tỏ ra vẫn còn sợ hãi chưa hoàn hồn: “Đáng sợ quá. Thưa cảnh sát, hắn rốt cuộc là ai vậy?”

“Là một tên tội phạm truy nã.”

Cảnh sát bày tỏ sự đồng cảm với trải nghiệm của họ: “Hắn lẻn vào nhà trộm cắp tối qua, bị phát hiện thì sát hại cả một gia đình bốn người. Có lẽ cảm thấy sớm muộn gì cũng bị bắt, nên quyết định trả thù xã hội.”

Nói đến đây, anh ta lắc đầu: “May mà hắn đột ngột bị tê liệt tim, đây đúng là quả báo nhãn tiền.”

Nhân cách phản xã hội.

Bốc đồng, nóng nảy, tính công kích cực mạnh.

Văn Sở Sở khẽ nhíu mày, nhớ lại gương mặt cười gằn của gã đàn ông kia, vẫn còn sợ hãi trong lòng.

Nếu đây là thế giới thực… không biết sẽ có bao nhiêu thương vong.

Sau khi hỏi han xong, mấy người chào tạm biệt cảnh sát.

Cuối cùng cũng không còn người ngoài, Bạch Sương Hành lấy ra cuốn nhật ký vừa nhận được.

Do một lần hoàn thành hai nhiệm vụ nhánh, lần này họ có trong tay hai manh mối.

[Ngày 4 tháng 9]

[Tôi luôn cảm giác có người đang âm thầm nhìn trộm mình.]

[Hôm nay đi trên hành lang dài của bệnh viện, không hiểu sao, ánh nhìn đó lại trở nên đặc biệt rõ ràng, như gai đ.â.m sau lưng. Nhưng khi tôi quay đầu lại, lại không tìm thấy một bóng người.]

[Đó là ai? Tại sao cứ luôn có người nhìn chằm chằm vào tôi? Họ đang lén bàn tán điều gì? Chẳng lẽ… là vì chuyện ở quán bar sao?

Hay là tôi quá đa nghi rồi?]

[Ngày 5 tháng 9]

[Đây là ngày thứ hai tôi quyết định điều tra sự thật.

Hôm qua tôi đã tốn rất nhiều thời gian, sàng lọc tất cả những người quen xung quanh trong Bệnh Viện Tâm Thần Số 3.

Hình như tôi đã tìm được một đối tượng rất có khả năng là hung thủ.

Nhưng… sao lại là người đó chứ? Rõ ràng là…

Khoảnh khắc nảy sinh suy đoán ấy, toàn thân tôi lạnh toát.

Nhưng nghĩ kỹ lại, ngày hôm đó, chúng tôi quả thực đều ở trong quán bar.

Thôi bỏ đi.

Có vài chuyện, nói thẳng ra ngược lại còn tốt hơn. Ngày mai vừa hay có thể gặp mặt, chi bằng trực tiếp đi hỏi cho rõ.

Hy vọng là tôi đã đoán sai.]

“Nhìn nội dung của trang nhật ký đầu tiên,” Thẩm Thiền nói, “Lương Ngọc rõ ràng đã bị kích thích, tinh thần có chút hoảng loạn rồi.”

Sau khi ảnh bị lan truyền trên diện rộng, Lương Ngọc sống trong bệnh viện, chắc chắn thần kinh lúc nào cũng căng thẳng.

Đây là hiện tượng tâm lý rất thường gặp: sau khi gặp biến cố, sẽ cảm thấy ai cũng đang bàn tán về mình, dòm ngó mình, muốn xem thêm trò cười của mình.

Mà sự thật là, các bác sĩ y tá trong bệnh viện cũng quả thực đang âm thầm bàn luận về cô ấy.

“Hệ thống đúng là biết cách câu người ta.” Bạch Sương Hành cau mày: “Lương Ngọc viết trong nhật ký ngày 5 rằng ‘ngày mai sẽ trực tiếp chất vấn’, tức là chúng ta nhất định phải lấy được trang nhật ký cuối cùng, mới có manh mối khóa c.h.ặ.t hung thủ.”

“Nhưng ít ra mục tiêu cũng rất rõ ràng mà!”

Thắng lợi đã ở ngay trước mắt, Văn Sở Sở tràn đầy khí thế: “Chỉ thiếu bước cuối cùng là có thể thông quan Bạch Dạ này rồi.”

Quý Phong Lâm gật đầu: “Bạch Dạ sẽ không đưa ra manh mối vô nghĩa. Trong nhật ký ngày 6, Lương Ngọc hẳn sẽ viết rõ hung thủ.”

Thông qua những trang nhật ký này, họ cuối cùng cũng xâu chuỗi được toàn bộ đầu đuôi câu chuyện.

Sau khi bị kẻ có tâm hãm hại, Lương Ngọc không hề oán trời trách người hay tự thương hại bản thân ngay lập tức, mà là khắp nơi thu thập chứng cứ, cố gắng tìm ra kẻ đứng sau.

Nghĩ tới đây, ánh mắt Bạch Sương Hành tối đi.

Theo lời Văn Sở Sở, sau khi làm rõ hung thủ, Lương Ngọc ngược lại còn mắc chứng trầm cảm.

“Dựa trên những manh mối hiện có, hung thủ có đến chín mươi phần trăm là Tiết Minh Nguyệt nhỉ.”

Văn Sở Sở nói: “Ngoài cô ta ra, hình như chẳng còn ai khả nghi.”

Quý Phong Lâm lại nhíu mày: “Nhưng tính chỉ hướng của manh mối quá rõ ràng. Nếu là cô ta, nhiệm vụ chính gần như không có độ khó.”

[Đinh dong!]

Giọng hệ thống đột nhiên vang lên.

[Phát hiện người chơi đang thảo luận về hung thủ phía sau màn, nếu đã có đáp án xác định, có thể nộp cho hệ thống bất cứ lúc nào nhé!]

Thẩm Thiền khẽ nheo mắt.

“Tớ luôn cảm thấy, nó nhiệt tình như vậy, chắc chắn có vấn đề.”

Thẩm Thiền nói: “Biết đâu trang nhật ký cuối cùng sẽ xuất hiện cú lật ngược thì sao—mọi người xem, từ đầu tới cuối, Lương Ngọc căn bản chưa từng nhắc đến tên Tiết Minh Nguyệt.”

Đúng vậy.

Ánh mắt Bạch Sương Hành hạ xuống, nhìn mảnh giấy trong tay.

Về nhân vật, trong nhật ký đều dùng “người đó” để chỉ, thậm chí ngay cả giới tính “cô ấy” hay “anh ta” cũng không hề ghi rõ.

Lặng lẽ nghe cuộc đối thoại của họ, cây b.út hồng giấu trong túi Thẩm Thiền khẽ lắc lư thân mình.

Trước đây, nó sở hữu năng lực toàn tri và chưa biết. Bất luận nghe thấy chuyện gì, cũng không cần suy nghĩ, lập tức có thể cho ra đáp án.

Nhưng bây giờ, nó đột nhiên phát hiện…

Sau khi mất đi năng lực, ngay cả những đoạn đối thoại đơn giản thế này, nó vậy mà cũng cảm thấy có quá nhiều nhân vật, cốt truyện phức tạp, hoàn toàn lười động não suy nghĩ.

Chẳng, chẳng lẽ con người thật sự của nó… lại là một tên ngốc không thích suy nghĩ sao?!

Không thể chấp nhận sự thật này, Bút Tiên buồn từ trong lòng.

Buồn buồn một lúc, vừa ngẩng mắt lên đã trông thấy một bóng người đang đi tới từ cuối hành lang.

Là Trịnh Ngôn Hà.

Anh ta vẫn đeo cặp kính gọng vàng ấy, chiếc áo blouse trắng tôn lên dáng người thon dài, phong thái nho nhã, trong tay cầm một cốc cà phê nóng.

Nhìn thấy nhóm Bạch Sương Hành, Trịnh Ngôn Hà lịch sự mỉm cười.

“Bác sĩ Trịnh.”

Bạch Sương Hành cụp mắt, ánh nhìn lướt qua chiếc cốc giấy trong tay anh: “Bác sĩ các anh đều thích uống cà phê sao?”

Cô nhớ trên bàn làm việc của Lục Gia Gia, cũng có đặt một cốc cà phê.

“Cũng không hẳn là thích lắm.”

Trịnh Ngôn Hà cười: “Hồi đại học thường uống thôi. Chuyên ngành của bọn tôi có rất nhiều việc, nên ngày nào cũng chuẩn bị một cốc cà phê bên cạnh. Dần dần, uống cà phê thành thói quen.”

Anh nhún vai: “Nhưng nói công bằng thì, so với trà, rượu hay nước có ga, vị cà phê đúng là không tệ.”

Cà phê—huân chương của sinh viên khổ học và dân công sở.

Thẩm Thiền thấm thía gật đầu, nhớ tới luận văn còn dang dở của mình, tâm trạng phức tạp.

Trịnh Ngôn Hà nhấp một ngụm Americano nóng: “À đúng rồi, chuyện mọi người điều tra về Lương Ngọc, tiến triển thế nào rồi?”

“Nghe nói Lương Ngọc có một người bạn, tên là Tiết Minh Nguyệt.”

Bạch Sương Hành không tiết lộ quá nhiều: “Anh có quen cô ấy không?”

“Ừm.”

Trịnh Ngôn Hà gật đầu: “Sau khi gia đình cô ấy gặp t.a.i n.ạ.n xe, Tiết Minh Nguyệt mắc PTSD, thường xuyên tới bệnh viện làm trị liệu tâm lý, tôi có gặp vài lần.”

Văn Sở Sở: “Anh thấy cô ấy là người thế nào?”

“Tiết Minh Nguyệt à?”

Trịnh Ngôn Hà nói: “Nghe nói là cô ấy kiên quyết đòi tự lái xe đi du lịch. Trên đường, khi đi qua cầu Giang An, gia đình cô ấy gặp t.a.i n.ạ.n xe. Vì vậy, cảm giác tự trách của Tiết Minh Nguyệt rất nặng, cô ấy quy toàn bộ cái c.h.ế.t của cha mình lên người bản thân.”

Anh nghĩ một chút rồi nói tiếp: “Nghe nói trước kia cô ấy đã khá hướng nội, sau khi xảy ra chuyện, thậm chí còn không dám bước ra khỏi cửa—thật ra t.a.i n.ạ.n xe không phải lỗi của cô ấy.”

Nói tới đây, Trịnh Ngôn Hà hơi ngẩng mắt, nhìn về phía đầu kia của hành lang, nhíu mày.

Bạch Sương Hành nhận ra sự khác thường trong biểu cảm của anh, quay người lại, thoáng thấy một người đàn ông xa lạ.

“Ồ, sao ở đây đông thế.”

Người đàn ông từng bước tiến lại, vẫy tay chào họ. Bạch Sương Hành nhìn rõ thẻ công tác trên n.g.ự.c anh ta.

[Lý Tuần].

Bạn trai cũ của Lương Ngọc.

Lý Tuần là một thanh niên cao gầy, da trắng. Thấy họ, anh ta cong môi cười: “Trịnh Ngôn Hà, dẫn người mới à?”

Anh ta tỏ ra đủ thân thiện, Trịnh Ngôn Hà mỉm cười đáp lại: “Chúng tôi đang bàn về chuyện của Lương Ngọc.”

Một câu nói, khiến nụ cười của Lý Tuần cứng lại trên khóe miệng.

Văn Sở Sở khẽ ho một tiếng, che đi tiếng cười suýt chút nữa bật ra khỏi cổ họng.

Câu nói của Trịnh Ngôn Hà, không nghi ngờ gì, đã chọc trúng chỗ đau của Lý Tuần,

Anh ta vì sĩ diện mà chia tay bạn gái, vốn đã ở thế lý do yếu. Chỉ cần là người tinh mắt, đều có thể nhìn ra sự mềm yếu vô năng của kẻ này.

“Vậy à.”

Lý Tuần cười gượng: “Thế các cậu nói tiếp đi, tôi không làm phiền nữa.”

Nói xong, anh ta quay người bỏ đi, có thể gọi là tháo chạy trong hoảng loạn.

Thẩm Thiền nhìn theo, tặc lưỡi lắc đầu: “Bạn trai kiểu này, đúng là nên chia tay.”

Xét về sự gánh vác và quan tâm dành cho Lương Ngọc, thậm chí còn không bằng Trịnh Ngôn Hà.

Trịnh Ngôn Hà đẩy gọng kính: “Mọi người quan tâm tới Lương Ngọc như vậy… vốn dĩ tôi định tối nay tới thăm cô ấy, mọi người có muốn đi cùng không?”

Văn Sở Sở sững người: “Bác sĩ Trịnh thường xuyên tới bệnh viện thăm hỏi sao?”

“Thỉnh thoảng thôi.”

Trịnh Ngôn Hà cười: “Đột nhiên gặp phải chuyện thế này, bên cạnh cũng nên có một hai người bạn ở cùng.”

Thẩm Thiền lộ ra vẻ mặt đầy ẩn ý.

Chưa kịp để cô nói thêm, giọng hệ thống đột ngột vang lên.

[Đinh dong!]

[Bệnh nhân thứ sáu sắp sửa tiến vào bệnh viện, xin lập tức tới cổng chính bệnh viện, tiếp xúc với bệnh nhân, mở ra lần điều trị cuối cùng!]

Bạch Sương Hành nhạy bén nhận ra, hệ thống dùng từ “sắp sửa tiến vào bệnh viện”.

Bệnh nhân thứ sáu, không sống trong bệnh viện.

Theo phản xạ, cô lập tức nghĩ tới Tiết Minh Nguyệt.

Là bệnh nhân rối loạn stress sau sang chấn, cô ấy chỉ cần định kỳ tới bệnh viện làm trị liệu tâm lý, phần lớn thời gian đều ở nhà, không ra ngoài.

“Cũng muộn rồi, tôi còn phải tiếp tục đi kiểm tra phòng.”

Trịnh Ngôn Hà uống cạn cốc cà phê trong tay. Dưới cặp kính gọng vàng, ánh mắt anh ôn hòa: “Nếu mọi người quyết định đi, thì gọi điện cho tôi.”

Quý Phong Lâm mỉm cười: “Được.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.