Vô Hạn Lưu: Thiết Lập Nhân Vật Điên Phê Không Thể Sụp Đổ - Chương 33: Nhật Ký
Cập nhật lúc: 16/03/2026 11:04
Hai người Diệp Lê mới liếc sương sương mấy phát đã chẳng chịu nổi cái cảnh tượng m.á.u me tởm lợm buồn nôn ấy, liền bụm miệng quay đầu bỏ đi.
Lúc đang hì hục leo cầu thang, Nhạc Tuyển không kìm được cái sự tò mò bèn hỏi: “Sao cậu biết mấy cái thứ đó sẽ biến hình?”
“Lúc tụi mình chơi nhảy lầu c.h.ế.t chùm vòng trước, tôi có loáng thoáng thấy chút động tĩnh mờ ám.” Diệp Lê đáp bâng quơ, “Vừa khéo tóm được con yêu nghiệt dở người dở ngợm này, nên tiện tay mang ra làm chuột bạch chứng thực thôi.”
Nhạc Tuyển: “...”
Vậy thì đúng là “tiện tay” thật đấy!
Tầng sáu vẫn cứ tĩnh mịch như tờ, chẳng có lấy nửa điểm sinh khí.
Hành lang hun hút vắng tanh tựa như một lối tắt đi thẳng xuống suối vàng, dòm quanh bói cũng không ra bất kỳ một ngã rẽ nào dẫn đến ánh sáng hy vọng.
“Bây giờ tụi mình phải làm gì đây?” Nhạc Tuyển đ.á.n.h mắt sang nhìn cô gái bên cạnh.
Chẳng biết từ bao giờ, cái cô nàng nhỏ con ốm nhom này đã chễm chệ trở thành cột trụ tinh thần vững chắc của cậu ta.
Đôi mắt sâu thẳm lạnh lẽo như mặt hồ phẳng lặng của cô luôn toát ra sự điềm nhiên chẳng gợn sóng, thế quái nào lại luôn có thể vuốt ve xoa dịu những dây thần kinh đang căng như dây đàn của cậu một cách thần kỳ.
Vẻ mặt Diệp Lê dửng dưng không sao cả: “Cứ đi lùng sục một vòng đã, moi cái thằng Kỳ Diệp Chu ra xem.”
Thằng chả là đứa vắt chân lên cổ chạy lên khu giảng đường đầu tiên, thế mà suốt dọc đường mò lên chẳng thấy tăm hơi, nếu không gặp t.a.i n.ạ.n hẹo củ tỏi ở đâu đó thì chắc chắn vẫn đang cắm cọc quanh quẩn khu này.
Thế là hai người bắt đầu từ mép cuối hành lang lết dần lên phía trước, cứ đi ngang qua phòng học nào là lại thò đầu dòm ngó săm soi cẩn thận một lượt.
Cho đến khi bọn họ lết tới trước cửa lớp Văn 11, Diệp Lê lại quẹo thẳng vào trong, sải bước đi tuốt đến chỗ ngồi của chính mình.
Mặt bàn vẫn y chang kịch bản cũ, bừa bãi lộn xộn với hàng núi sách chất cao.
Diệp Lê đưa tay cầm lấy cuốn sách bài tập trên bàn mình lên, mượn chút ánh sáng hắt vào từ ngoài cửa sổ dòm xuống mặt bàn, liền nhìn thấy một nhúm bột mịn màu xám trắng.
Thế mà lại là tro tàn!
Sắc mặt Diệp Lê thoắt cái biến đổi, tựa như bị ai đó đè thêm một quả tạ chì nặng trĩu, ép cho trái tim chìm nghỉm xuống tận đáy.
Nếu linh cảm của cô không sai, vậy thì trong cái Quỷ Vực này căn bản làm quái gì có đường sống.
Những chuyện bọn họ cất công làm từ trước tới giờ, khéo khi toàn là công dã tràng.
Nếu thực sự là vậy, thế thì nhạt nhẽo quá đi mất!
“Sao thế?” Nhạc Tuyển chẳng hiểu mô tê gì về hành động của cô, nhưng thấy sắc mặt cô là lạ bèn lên tiếng hỏi.
Diệp Lê vẫn chưa hoàn hồn sau cú sốc đó, lẩm bẩm đáp lại: “Ở đây cũng có tro.”
Nhạc Tuyển mặt mày ngơ ngác: “Chẳng phải đã biết tỏng từ sớm là bàn nào cũng có tro rồi sao?”
Đối mặt với cậu thiếu niên vẫn đang mù tịt chẳng biết gì sất trước mắt, cõi lòng Diệp Lê nhất thời ngũ vị tạp trần.
Nhưng nhìn vào cái ánh mắt ngây thơ, chân thành đến phát thương kia của cậu ta, rốt cuộc cô vẫn không đành lòng đập nát tia hy vọng của người ta, bèn câm nín chẳng nói gì thêm.
“Không có gì đâu, đi thôi.”
Hai người ra khỏi lớp lại tiếp tục rảo bước về phía trước, nhưng suốt dọc đường lượn lờ đều bói không ra bóng dáng của tên Kỳ Diệp Chu đâu, thằng chả cứ như bốc hơi khỏi nhân gian vậy.
Cái cầu thang nằm ở góc rẽ bên trái dẫn lên sân thượng vẫn còn sờ sờ ra đấy, không bị tường bít kín lại, chứng tỏ đây thực sự là tầng cuối cùng rồi.
Cứ thế đi tuốt đến gian phòng học cuối dãy, thấy bên trong vẫn vắng bóng vị học bá kia, hai người đang định quay ngoắt rời đi, tính lên sân thượng hóng hớt thử...
Thế nhưng bước chân Diệp Lê chợt khựng lại, cô ngẩng đầu dòm chằm chằm vào cái biển tên lớp đóng đinh trên khung cửa.
Lớp Lý 2.
Sai quá sai!
Diệp Lê nhíu mày, gọi giật Nhạc Tuyển lại: “Cậu nhìn kìa!”
Nhạc Tuyển ngó lên cái biển lớp, cũng sững sờ ngớ người: “Sao lại là lớp Lý 2?”
Đây rõ ràng là phòng học đầu tiên của tầng sáu, nếu xếp theo thứ tự thì mười mươi phải là lớp Lý 8 mới chuẩn chứ, sao tự dưng lại “hô biến” thành lớp Lý 2 thế này?
“Lớp Lý 2, đây là lớp của Ôn Tuyết.” Đáy mắt Diệp Lê sáng rực rỡ, “Đi, vào trong ngó thử xem!”
Cô lười đi vắt óc suy diễn xem tại sao cái lớp Lý 2 vốn dĩ phải chễm chệ ở tầng năm lại đột ngột chạy tuốt lên tầng sáu, nhưng một khi nó đã mọc rễ ở đây, chắc chắn là có ẩn tình.
Là phúc hay là họa, cứ vào hóng thử thì biết tay nhau ngay.
Diệp Lê bước vào lớp, đứng trên bục giảng đưa mắt quét một vòng xuống dưới, liền lia trúng ngay cái bàn số ba thuộc hàng thứ hai bên trái. Nửa bàn bên phải trống trơn nhẵn thín, lọt thỏm giữa một rừng “núi sách” xung quanh trông vô cùng lạc quẻ.
Cái chỗ ngồi duy nhất bị bỏ trống này, tám chín phần mười chính là chỗ ngồi thuở sinh thời của Ôn Tuyết.
Diệp Lê đi thẳng một mạch qua đó, cúi người nghía thử vào hộc bàn, kết quả lại moi ra được một cuốn sổ tay.
Cuốn sổ tay có kiểu dáng cực kỳ phổ thông nhan nhản ngoài đường, bìa màu đỏ ch.ót trông ch.ói lóa vô cùng.
“Đây là sổ tay của Ôn Tuyết á?” Nhạc Tuyển kinh ngạc lên tiếng hỏi.
“Chắc thế.” Diệp Lê cầm cuốn sổ trên tay, chỉ thấy ngờ ngợ quen mắt đến lạ, dường như đã từng lướt qua ở xó xỉnh nào rồi thì phải.
Cô đưa tay lật mở trang bìa ra, nét chữ trên mặt giấy cực kỳ nắn nót thanh tú, góc trên cùng trang giấy còn chình ình ghi rõ ngày tháng năm.
Đây là một cuốn nhật ký.
Nhật ký của Ôn Tuyết.
Điều này đồng nghĩa với việc bên trong khéo khi có manh mối béo bở!
Hai người tức thì hưng phấn như được chích m.á.u gà, lập tức mượn chút ánh sáng leo lét hắt qua khung cửa sổ, bắt đầu thao tác lật giở với tốc độ ánh sáng.
Nhìn theo ngày tháng xa xưa nhất thì cuốn nhật ký này được Ôn Tuyết chắp b.út từ học kỳ hai năm lớp 11.
Dạo đầu, trên nhật ký toàn là mấy mẩu chuyện vặt vãnh lông gà vỏ tỏi về đời sống học tập sinh hoạt hằng ngày, lải nhải dông dài kín đặc cả một trang.
Dù không đến mức siêng năng ngày nào cũng cắm cúi viết, nhưng bèo bèo một tuần cũng phải rặn ra được dăm ba bài.
Mãi cho đến cái ngày mùng 8 tháng 5 đó, trang nhật ký ấy thế mà chỉ đập đi đập lại đúng ba chữ: Tại sao?
Tại sao, tại sao, tại sao...
Lớn có nhỏ có, nét chữ thì thiên biến vạn hóa, nguệch ngoạc rối nùi, lít nha lít nhít, viết kín mít nguyên cả một trang giấy, khiến người ta chỉ liếc qua thôi cũng đủ thấy bức bối ngột ngạt đến nghẹt thở.
Ngón tay đang lật giở trang giấy của Diệp Lê khẽ khựng lại một nhịp.
Cái ngày này tám phần mười chính là lúc Ôn Tuyết bị người ta “hỏi thăm” bắt nạt lần đầu tiên.
Mặt giấy phẳng phiu giờ đã trở nên lồi lõm, không ít chỗ còn nhăn nhúm lại, mười mươi là do lúc viết cô nàng vừa khóc nấc lên, nước mắt rơi lã chã xuống mới để lại cái dấu vết này.
Lật tiếp xuống dưới, lại phát hiện lòi ra một nùi tàn tích của mấy trang giấy bị người ta x.é to.ạc đi.
Trang nhật ký trơ trọi cuối cùng bám trụ lại đã là ngày mùng 5 tháng 9, bên trên nắn nót: Em thực sự không thể gắng gượng nổi nữa rồi, xin lỗi anh, em phải nuốt lời thôi, ngày này năm sau, em chẳng thể cùng anh dạo bước trên khuôn viên trường Thanh Đại được nữa, anh nhớ bảo trọng nhé!
Đọc đến dòng này, Diệp Lê khẽ nhíu mày.
Nếu tính nhẩm theo mốc thời gian, ngày 5 tháng 9 chắc mẩm là rơi vào khoảng mấy hôm Ôn Tuyết nhảy lầu tự t.ử.
Thế nên, đoạn b.út tích này nói là nhật ký thì chẳng bằng gọi thẳng luôn là di ngôn cho vuông.
Nhưng khổ nỗi cái di ngôn này là để lại cho ai cơ chứ?
Ôn Tuyết thất hứa với ai?
Diệp Lê và Nhạc Tuyển không hẹn mà cùng ném ánh mắt nhìn nhau, đều thấy rõ sự hoang mang lấp ló trong mắt đối phương.
Khuôn viên trường Thanh Đại...
Thanh Đại...
Trong đầu Diệp Lê bỗng xẹt qua một tia sáng loé, cực kỳ nhạy bén bắt ngay được cái trọng tâm.
Cô vẫn còn nhớ in Đường Kỳ từng buôn dưa lê với cô, rằng tên Kỳ Diệp Chu là học sinh được tuyển thẳng vào trường Thanh Đại.
Suy ra, cái người móc ngoéo làm giao kèo với Ôn Tuyết mười mươi là tên học bá đó!
Di ngôn này chính là để lại cho hắn!
Thảo nào!
