Vô Hạn Lưu: Thiết Lập Nhân Vật Điên Phê Không Thể Sụp Đổ - Chương 34: Ảo Cảnh
Cập nhật lúc: 16/03/2026 11:04
Diệp Lê lập tức nói ra luôn cái suy luận của bản thân.
“Hai người đó quen nhau á?” Nhạc Tuyển cũng ngã ngửa vì sốc.
Thế nhưng cái lúc cả đám tụm năm tụm ba m.ổ x.ẻ về vụ án của Ôn Tuyết trước đó, Kỳ Diệp Chu từ đầu tới đuôi cạy miệng không ra nửa chữ, bày ra cái dáng vẻ bàng quan hờ hững như thể chuyện cóc liên quan tới mình, hoàn toàn mù tịt.
“Đâu chỉ quen biết sơ sơ, quan hệ còn mờ ám phết đấy.” Diệp Lê mặt mũi chắc nịch.
Nếu không thì hai người bọn họ rảnh nợ đâu mà rủ nhau hẹn hò thi chung vào trường Thanh Đại!
Nhạc Tuyển rốt cuộc cũng vỡ lẽ: “Thế thì cớ gì cậu ta phải giấu nhẹm đi?”
Đã có mối quan hệ “dính líu” sâu xa, vậy khéo khi tên đó thừa biết tỏng cái Quỷ Vực này dính dáng tới Ôn Tuyết, thế nhưng hắn lại khóa miệng im lìm, rốt cuộc là vì cái cớ gì cơ chứ?
Diệp Lê lên tiếng: “Cậu đừng quên, lúc trước chính thằng chả là người đầu tiên soi ra con số người không ăn khớp, cũng chính mồm hắn bới ra cái vấn đề chênh lệch thời gian thức tỉnh của đối phương đấy.”
Ánh mắt Nhạc Tuyển lóe sáng rực rỡ: “Ý cậu là, cậu ta đang cố tình thả thính dụ dỗ bọn mình lần ra dấu vết của đám người Y Lâm sao? Đừng nói mục đích của cậu ta là mượn tay trả thù cho Ôn Tuyết đấy nhé?”
Dù sao thì bộ ba nhà Y Lâm cũng là lũ tội đồ đ.â.m thuê c.h.é.m mướn bức t.ử Ôn Tuyết, sau khi lọt vào cái tòa nhà này, cái nết tỏi mạng của mấy ả quả thực thê t.h.ả.m t.h.ả.m thương đến tận cùng.
“Nhưng nếu đúng là vậy, thế cái con La Giai Giai sao cũng chịu chung số phận ngỏm củ tỏi? Còn cả tôi với cậu nữa, dính dáng gì mà cũng bị nhốt ở cái xó này?”
Nhạc Tuyển vắt óc cũng chẳng hiểu nổi, rõ ràng từ thuở cha sinh mẹ đẻ tới nay, cậu căn bản chưa từng quen mặt biết tên Ôn Tuyết.
“Chịu thôi.” Diệp Lê cũng chưa thông não nổi.
Khéo khi cái lời giải nó nằm chình ình trong mấy trang nhật ký bị x.é to.ạc kia rồi cũng nên.
Diệp Lê giơ tay mài mài vuốt vuốt mấy cái mép giấy rách nát còn sót lại trên cuốn nhật ký, bụng thầm nhẩm tính.
Mấy cái vết xé này lởm chởm vô cùng, thậm chí còn nham nhở vãi chưởng.
Có trời mới biết là do con bé Ôn Tuyết tự tay xé, hay là bị đứa nào rảnh háng giật phăng đi nữa.
Biết đâu chừng, trên mớ giấy vụn kia chép rành rành toàn bộ cái kịch bản cô ta bị ăn hành lên bờ xuống ruộng thì sao?
Diệp Lê đang mải miết tư duy, thình lình một luồng sóng choáng váng điên đảo ập tới tấn công, làm cô váng đầu ch.óng mặt buộc phải nhắm tịt hai mắt lại.
Thế nhưng đợi tới lúc cô mở bừng mắt ra lần nữa, cái giao diện trước mặt đã “hô biến” thành một khung cảnh hoàn toàn khác bọt so với lúc nãy.
Cô vẫn đang chôn chân trong phòng học.
Nhưng phòng học giờ khắc này lại sáng sủa trưng rực rỡ, người qua kẻ lại nườm nượp, y xì đúc cái cảnh tan trường hằng ngày.
Thế mà đám bạn học quanh quẩn dường như bị mù dở, hoàn toàn bơ đẹp sự hiện diện của cô, coi cô chẳng khác nào không khí tàng hình.
Ngay giây tiếp theo, cô liền tia trúng ngay bóng dáng của Y Lâm và La Giai Giai lọt thỏm giữa đám đông...
...
Đảo mắt sang chiến tuyến bên kia, Nhạc Tuyển chỉ kịp thấy Diệp Lê thình lình nhắm nghiền hai mắt, cả người cứ thế mềm nhũn ra đổ ập xuống, dọa cậu sợ bay màu vội vàng thò tay ra ôm riết lấy người ta.
“Ninh Ninh? Ninh Ninh? Cậu bị sao thế? Cậu tỉnh lại đi...”
Khổ nỗi dù cậu có khản giọng gào thét réo gọi cỡ nào, cô gái vẫn nhắm tịt mắt, câm như hến chẳng buồn cho lấy một tia phản hồi.
Trên trán Nhạc Tuyển bất giác rịn ra một tầng mồ hôi lạnh toát, cậu run lẩy bẩy vươn ngón tay ra, dí dí thử ngay dưới mũi cô để dò xét hơi thở...
Hú vía, vẫn còn thở!
Mặc dù mù tịt chẳng hiểu tại sao tự dưng con người ta lại lăn đùng ra xỉu up xỉu down thế này, nhưng giữ được cái mạng quèn là ngon rồi.
Thế giờ phải làm sao đây?
Nhạc Tuyển giờ khắc này chẳng khác nào đ.á.n.h rơi luôn cái cột trụ tinh thần, khẩn trương đến mức trái tim trong l.ồ.ng n.g.ự.c cứ nhảy tưng tưng như trống bỏi.
Ngẫm nghĩ một chốc, cậu rốt cuộc vẫn chốt sổ làm theo cái kịch bản cũ rích của bọn họ, phóng lên sân thượng.
Nhạc Tuyển tống khứ luôn cuốn nhật ký vào trong cái cặp sách mà cô gái đang đeo, sau đó rón rén cẩn thận cõng cô nàng lên lưng, rồi dứt khoát sải bước ra khỏi lớp học.
Đợi lúc cậu lết xác tới chỗ buồng cầu thang, cái lũ “người bùn” bên dưới kia đã rục rịch bò ngoằn ngoèo bám theo bậc thang ngoi lên, chuẩn bị lết lên tới tầng sáu đến nơi rồi.
Tựa hồ đ.á.n.h hơi thấy mùi thịt người sống, đám người bùn thi nhau nhe nanh múa vuốt, hàm răng lởm chởm sắc nhọn c.ắ.n nghiến vào nhau kêu răng rắc rợn người.
Nhìn chằm chằm đám quái t.h.a.i gớm ghiếc này, Nhạc Tuyển chỉ thấy cõi lòng hoang mang hoảng loạn cực độ, mồ hôi hột vã ra lạnh toát sống lưng, gai ốc nổi rần rần.
Cậu nào dám chôn chân nán lại thêm một li, vội vã lết thân cắm cổ lao lên cầu thang.
Cô gái trên lưng nhẹ bẫng tựa lông hồng, cõng cô leo bậc thang mà cứ nhàn tênh như không, tấm thân mềm mại êm ái áp sát rạt vào lưng cậu, nghiễm nhiên trở thành cái động lực duy nhất tiếp sức cho cậu gắng gượng bước tiếp.
Cánh cửa sắt bằng thép dẫn thẳng ra sân thượng vẫn đang khóa c.h.ặ.t im ỉm.
Nhạc Tuyển quờ tay rút luôn nửa khúc phóng lao giắt trong cặp cô gái ra, thao tác cực kỳ điêu luyện chọc ngoáy phá banh ổ khóa.
Kéo chốt, tông cửa, cậu cõng người xông thẳng lên sân thượng.
Thế nhưng đập vào mắt lại là một cái sân thượng trống hoác trống huếch vắng tanh, chỉ dư lại tiếng gió đêm rít gào nỉ non thê thiết giữa màn đêm đen đặc như hũ nút.
Tên Kỳ Diệp Chu căn bản chẳng hề có mặt ở đây!
