Vô Hạn Lưu: Thiết Lập Nhân Vật Điên Phê Không Thể Sụp Đổ - Chương 80: Tuyệt Cảnh Thứ 2 - Kẻ Nhiễm Bệnh Đặc Biệt (43)

Cập nhật lúc: 26/03/2026 06:13

Diệp Lê kinh hãi tột độ, không chút chần chừ, cô tung người lao vọt tới.

Một tay chộp lấy Đóa Đóa ôm gọn vào lòng, tay kia dứt khoát tóm lấy cái thứ trắng toát gớm ghiếc đang dính c.h.ặ.t trên lưng đứa trẻ, ra sức giật mạnh.

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc chạm tay vào, cô mới nhận ra lực kéo của cái thứ này khủng khiếp đến nhường nào. Không những không giật đứt được, ngược lại cô còn bị nó lôi ngược lên trên, hai chân hẫng khỏi mặt đất.

Đã vậy, cái thứ trắng nhởn kia lại còn sở hữu độ bám dính cực kỳ kinh khủng. Bàn tay cô vừa tóm lấy đã bị dính c.h.ặ.t cứng ngắc, muốn rút ra cũng không xong.

Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Diệp Lê chỉ còn biết dùng chút sức lực cuối cùng ôm c.h.ặ.t lấy Đóa Đóa, phó mặc cho cái thứ quái quỷ kia kéo lê cả hai người xềnh xệch đi.

Kiều Bắc và Mạnh Thiên Hạo ở phía xa nghe thấy tiếng hét liền vội vàng quay lại nhìn. Cảnh tượng đập vào mắt họ là hai bóng dáng đang bị kéo v.út lên không trung, loáng một cái đã bị hút tụt vào trong lỗ thông gió.

“Đóa Đóa!”

“Chị Diệp Lê!”

Kiều Bắc hoảng loạn tột độ, theo bản năng định lao thẳng về phía đó, nhưng lại bị Mạnh Thiên Hạo nhanh tay túm áo giật lại: “Lấy v.ũ k.h.í, ra ngoài bằng cửa chính!”

Nhóm Diệp Lê rõ ràng là bị cái thứ c.h.ế.t tiệt nào đó lôi đi mất dạng rồi. Mà cái trần nhà xưởng này cao ngót nghét năm mét, sức người trần mắt thịt làm sao mà với tới cái lỗ thông gió kia được.

Kiều Bắc như sực tỉnh, lật đật quơ lấy con d.a.o rựa vứt lăn lóc dưới đất, tiện tay vớ luôn cái đèn pin, rồi theo sát gót Mạnh Thiên Hạo đạp cửa lao ra ngoài.

Khu nhà kho này vốn dĩ chỉ có một tầng, chui qua cái lỗ thông gió là lên tới tận nóc nhà. Bình thường thì chỉ cần đứng xa xa một chút là có thể thu trọn cả cái nóc nhà vào tầm mắt.

Khổ nỗi bây giờ đang là nửa đêm canh ba, xung quanh đen đặc như hũ nút, thò tay ra còn chẳng nhìn rõ năm ngón. Hai người họ chỉ còn biết múa may cái đèn pin, quét loạn xạ xung quanh hòng tìm kiếm tia hy vọng mong manh.

“Bọn họ bị lôi đi đâu rồi?” Kiều Bắc kiễng gót chân, cố rướn cổ nhìn lên nóc nhà nhưng mỏi mắt cũng chẳng thấy tăm hơi gì.

Mạnh Thiên Hạo - một dân đi rừng dạn dày kinh nghiệm - lập tức vểnh tai nghe ngóng. Cậu ta nhanh ch.óng xác định được phương hướng, lia đèn pin về phía bụi cỏ dại cao lút đầu người ở phía bên trái: “Nhìn kìa, đằng kia!”

Kiều Bắc vội vã đưa mắt nhìn theo hướng đèn pin. Quả nhiên, bụi cỏ đang rung rinh dữ dội, dường như có một vật thể gì đó đang lao ầm ầm xuyên qua đám cỏ rậm rạp.

Hai người họ lăm lăm đèn pin, bán sống bán c.h.ế.t rượt theo dấu vết. Cuối cùng, họ cũng nhìn thấy một cái bóng đen khổng lồ chui tọt ra khỏi bụi cỏ. Cái thứ đó tung một cú nhảy vọt lên vách tường của tòa nhà xưởng 5 tầng kế bên, thoăn thoắt leo trèo như một tay leo núi chuyên nghiệp, và chui tọt vào qua một khung cửa sổ đang mở toang hoác ở tận tầng 5.

Phía sau cái bóng đen gớm ghiếc ấy, vẫn còn đang lủng lẳng kéo theo hai người Diệp Lê và Đóa Đóa.

Dù khoảng cách khá xa, lại bị giới hạn bởi luồng sáng yếu ớt của đèn pin, nhưng Mạnh Thiên Hạo và Kiều Bắc vẫn lờ mờ nhận diện được hình thù của cái bóng đen kia.

Kích thước của nó phải bự ngang ngửa một chiếc ô tô mini, toàn thân đen sì xì. Cái bụng tròn vo căng phồng, phía trước lại đội một cái đầu dính liền với n.g.ự.c bé tẹo teo. Hai bên sườn vươn ra tám cái chân dài ngoẵng lông lá. Nhìn tổng thể, nó giống hệt một con nhện khổng lồ gớm ghiếc, dị hợm.

Mạnh Thiên Hạo và Kiều Bắc không hẹn mà cùng đưa mắt nhìn nhau, đều bắt gặp sự kinh hoàng, sững sờ hiện rõ trên khuôn mặt đối phương.

“Đó là... Dị ma sao?” Kiều Bắc trợn trừng hai mắt, to như hai cái chén con, không dám tin vào những gì mình vừa nhìn thấy, “Tại sao lại có người bị dị biến thành cái thứ quái t.h.a.i như vậy?”

Phải biết rằng, hình dạng sau khi dị biến thành ma quái của một con người thường chịu sự chi phối mạnh mẽ từ d.ụ.c vọng và chấp niệm sâu kín nhất trong lòng kẻ đó.

Rốt cuộc cái gã kia mang cái chấp niệm, cái d.ụ.c vọng oái oăm gì mà lại bị biến thành một con nhện gớm ghiếc đến thế?

“Hỏi ma mới biết.” Mạnh Thiên Hạo lắc đầu ngao ngán, đây cũng là lần đầu tiên cậu ta chạm trán với cái thể loại này, “Biết đâu lúc còn sống gã ta cuồng Người Nhện cũng nên?!”

“...” Kiều Bắc á khẩu, “Người Nhện với con nhện có cùng họ hàng với nhau à? Người Nhện nhà anh mọc ra 8 cái giò chắc?”

“Mặc kệ nó đi, lên đó xem tình hình thế nào đã, cứu người là ưu tiên số một.” Mạnh Thiên Hạo quyết đoán dứt lời, lao thẳng vào bụi cỏ rậm rạp.

Kiều Bắc cũng vội vã cắm đầu bám theo.

Lần theo dấu vết mòn vẹt do con quái vật để lại, hai người chẳng mấy chốc đã băng qua bụi cỏ, đứng dưới chân tòa nhà xưởng 5 tầng.

Bọn họ nào có cái tài bay nhảy như siêu nhân để mà đu tường bám vách, đành phải vòng vèo tìm cửa chính để đột nhập.

Bên trong nhà xưởng tối om om, mờ mờ ảo ảo. Phế liệu, thiết bị hỏng vứt ngổn ngang la liệt khắp nơi. Hai người rón rén luồn lách qua mớ hỗn độn, mò mẫm mãi mới tìm thấy cầu thang bộ, bắt đầu nhọc nhằn leo lên.

Vừa nãy con ma quái kia lôi xềnh xệch nhóm Diệp Lê lên thẳng tầng năm, khả năng cao sào huyệt của nó nằm chình ình trên đó.

Hai người rón rén bám cầu thang đi lên, cố gắng giảm thiểu tiếng động đến mức tối đa, đi khẽ như mèo.

Vừa mới lết được lên đến tầng ba, Mạnh Thiên Hạo đi đầu bỗng nhiên khựng lại: “Khoan đã...”

“Sao thế?” Kiều Bắc thắc mắc.

Mạnh Thiên Hạo giơ tay lên, lia đèn pin rọi thẳng vào lòng bàn tay: “Cái quái gì đây?”

Chỉ thấy trên lòng bàn tay cậu ta bám một lớp màng trắng toát, xốp xốp mềm mềm như bông gòn. Dưới ánh đèn pin, nó phản chiếu thứ ánh sáng lấp lánh lạ thường. Lấy ngón tay vê vê thử, còn thấy dinh dính, dớt dớt.

Cậu ta chuyển đèn pin soi lên tay vịn cầu thang mà mình vừa bám vào, quả nhiên cũng thấy một lớp bông trắng xốp y chang bám dầy đặc.

Kiều Bắc tò mò thò đầu tới dòm ngó: “Cái này... giống tơ nhện phết nhỉ.”

“Chắc là nó đấy.”

Mạnh Thiên Hạo đưa đèn pin hất ngược lên trần nhà, ngay lập tức, hơi thở của cả hai người đều nghẹn lại.

Nơi nào ánh đèn quét qua, nơi đó bị phủ kín bởi những lớp màng trắng xốp xếp chồng chất lên nhau, rủ xuống lòa xòa như những tấm màn che rùng rợn. Từ tay vịn cầu thang, đến bờ tường gạch lở lói, rồi trên tận trần nhà, góc nào cũng trắng xóa một màu tơ nhện.

“Sao mà lắm thế này?”

Câu hỏi của Kiều Bắc vừa dứt lời, cậu bỗng cảm nhận được một luồng gió lạnh buốt lướt sượt qua người mình, tựa hồ có thứ gì đó vừa lao v.út qua với tốc độ xé gió.

Cậu hoảng hốt xoay người, lia đèn pin quét một vòng xung quanh nhưng chẳng soi ra được cái vẹo gì.

Đang lúc trong lòng bứt rứt, hoang mang tột độ, thì khóe mắt cậu chợt bắt được một cái bóng đen ngòm, từ trên vách tường bất thình lình bổ nhào thẳng vào mặt cậu.

Trải qua một phen trui rèn gian khổ dạo gần đây, Kiều Bắc nay đã chẳng còn là cái thằng nhóc mít ướt, hở tí là quéo càng co vòi bỏ chạy như trước nữa.

Trong tích tắc ngàn cân treo sợi tóc, cậu gầm lên một tiếng, vung con d.a.o rựa sắc lẹm trong tay c.h.é.m một nhát xẻ dọc thẳng vào cái bóng đen kia.

“Xoeéttt——”

Cái bóng đen ăn trọn một nhát đao đau điếng, ré lên một tiếng kỳ quái rồi rớt bịch xuống nền đất.

Kiều Bắc lập tức chĩa đèn pin rọi thẳng vào đó.

Dưới luồng ánh sáng ch.ói lóa, một con nhện bự chà bá đang nằm ngửa bụng chỏng chơ giãy giụa, lộ rõ nguyên hình.

Cơ thể nó to cỡ quả bóng đá, đen kịt một màu u ám. Phần bụng sưng phồng bị c.h.é.m toác ra một đường dài, thứ dung dịch màu xanh lục đặc sệt, tanh rình đang rỉ ra ồ ạt, bốc lên một mùi chua loét buồn nôn đến lợm giọng. Tám cái chân dài ngoẵng lông lá của nó vẫn đang co giật bần bật, dường như vẫn chưa tắt thở hẳn. Nhưng điều dị hợm và rùng rợn nhất chính là phần đầu n.g.ự.c của nó. Trên đó hằn lên những hoa văn méo mó, lồi lõm, thoạt nhìn giống hệt một khuôn mặt người đang nhăn nhó, méo xệch đau đớn.

Cậu đang định dí sát mắt vào soi cho kỹ xem cái mặt người đó rốt cuộc trông như thế nào, thì Mạnh Thiên Hạo đi đằng trước bỗng hét lên một tiếng gọi tên cậu.

Kiều Bắc vội vã ngẩng đầu lên, và rồi hiểu ngay lý do tại sao Mạnh Thiên Hạo lại phải thốt lên kinh hoàng đến vậy.

Lúc này, từ mọi ngóc ngách tối tăm mù mịt nhất của hành lang, vô số những cái bóng đen ngòm đang lúc nhúc bò ra, rào rào lao về phía hai người bọn họ như một đội quân khát m.á.u.

Đèn pin lia đến đâu, lộ ra đến đó toàn là nhện và nhện. Con bự nhất thì to bằng quả bóng rổ, con nhỏ nhất cũng phải cỡ nắm đ.ấ.m tay người lớn.

Tám cái chân dài thòng của chúng thoăn thoắt di chuyển, bò lổm nhổm khắp vách tường, trần nhà, đâu đâu cũng thấy. Một mớ hỗn độn lít nhít, đếm không xuể.

Cảnh tượng rùng rợn ấy khiến ai nhìn vào cũng phải nổi gai ốc khắp người.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.