Vô Hạn Lưu: Thiết Lập Nhân Vật Điên Phê Không Thể Sụp Đổ - Chương 81: Tuyệt Cảnh Thứ 2 - Kẻ Nhiễm Bệnh Đặc Biệt (44)
Cập nhật lúc: 27/03/2026 09:11
Ngay lúc đó, một con nhện cỡ nhỏ bất thình lình rơi bộp từ trên trần nhà xuống, đáp chuẩn xác ngay trên cổ Mạnh Thiên Hạo.
Chưa kịp để cậu ta phản ứng, một cơn đau nhói đã truyền đến từ vùng cổ.
“Mẹ kiếp, cái thứ ch.ó đẻ này c.ắ.n người!”
Mạnh Thiên Hạo kêu lên oai oái, lập tức vung tay tát văng con nhện xuống đất, rồi bồi thêm một cú đạp “phịch” chà nát bươm nó ra.
Đưa tay lên quệt cổ, m.á.u me be bét cả một mảng.
“Giờ tính sao?” Kiều Bắc nhìn đám bóng đen lúc nhúc trước mặt, da đầu tê rần rần.
Khắp cầu thang giờ toàn là nhện với nhện, đường lên coi như bị bịt kín mít.
“Còn tính sao nữa, chuồn xuống lầu trước đã.”
Mạnh Thiên Hạo chau mày, một tay ôm khư khư cái cổ rướm m.á.u, chân vung lên đá văng một con nhện đang lăm le bò tới gần.
Bọn nhện này hung hăng gớm ghiếc, lỡ mà bị chúng nó bủa vây thì phút mốt là bị c.ắ.n nát bấy thành bã.
Thế nhưng, khi cả hai vừa quay ngoắt người định chạy xuống lầu thì hỡi ôi, đám nhện đã bò lổn nhổn dọc theo tường trần, chốt chặn luôn cả đường lui ở phía dưới.
“Tổ sư chúng nó, chạy vào xưởng đi!”
Mặt Mạnh Thiên Hạo tái mét, lập tức chuyển hướng lao ra khỏi buồng cầu thang, kéo theo Kiều Bắc cắm đầu cắm cổ chạy về phía khu xưởng ở tầng 3.
Khu xưởng rộng thênh thang, được thiết kế theo hình chữ L, diện tích cả tầng phải ngót nghét cả ngàn mét vuông, bên trong ngổn ngang vô số máy tiện cỡ lớn.
Hai người Mạnh Thiên Hạo cứ thế cắm đầu luồn lách giữa các hàng máy móc, vừa chạy trối c.h.ế.t vừa dáo dác tìm kiếm chỗ ẩn nấp.
Hàng ngàn con nhện vẫn bám riết không buông ở phía sau, cuồn cuộn ùa tới hệt như một cơn sóng thần đen kịt.
Lũ nhện này rặt chung một giống, phần đầu n.g.ự.c in hằn những hoa văn kỳ dị trông như khuôn mặt người. Dưới ánh sáng lờ mờ, nhìn thoáng qua cứ như thể vô số cái đầu người lớn bé đang lăn lông lốc đuổi theo bọn họ, cảnh tượng rùng rợn đến mức khó tả.
“Cái đống quỷ quái này ở đâu chui ra vậy? Cậu chọn cái chỗ khỉ gió gì thế này?”
Kiều Bắc vừa cắm đầu chạy, vừa vung đao c.h.é.m g.i.ế.c lũ nhện đuổi kịp, miệng vẫn không quên càu nhàu oán trách.
“Tôi biết thế ch.ó nào được, lúc trước rõ ràng làm gì có.”
Mạnh Thiên Hạo cũng oan ức muốn c.h.ế.t.
Lúc trước soi xét rõ ràng chẳng có mống nào, sao đùng một cái lại biến thành ổ nhện thế này?!
Lũ nhện đuổi theo mỗi lúc một đông, c.h.é.m g.i.ế.c mỏi tay cũng chẳng thấm tháp vào đâu.
Dù cho hai người Kiều Bắc có nhanh nhẹn, nhạy bén đến mấy thì sức người cũng có hạn, “mãnh hổ nan địch quần hồ”, chẳng mấy chốc trên người đã xuất hiện vô số vết c.ắ.n to nhỏ.
“Làm sao bây giờ, c.h.é.m mãi cũng chẳng hết, hay là cứ kiếm đại cái cửa sổ nào rồi nhảy xuống đi.” Kiều Bắc không nhịn được đề xuất.
Bọn nhện này c.ắ.n đau thấu xương, mỗi vết c.ắ.n là đi tong một miếng thịt, ai mà chịu cho thấu?!
“Nhảy gãy giò thì thà đứng chờ c.h.ế.t còn hơn!” Mạnh Thiên Hạo gạt phăng ý tưởng đó đi.
Mỗi tầng của khu xưởng cao tận bốn mét. Chỗ này là tầng 3, nhảy từ độ cao gần mười mét xuống, may mắn thì gãy chân, xui xẻo thì đi chầu ông bà luôn chứ chẳng đùa.
“Chẳng phải em có dị năng trị liệu sao?” Kiều Bắc vẫn cố cãi lý.
“Cứu được cả hai cùng lúc không?”
“Ừm... cứu được em thôi.”
“Cút ngay, thế thì tự nhảy một mình đi.”
Con thuyền tình bạn mong manh nói chìm là chìm ngay tắp lự.
Cuối cùng Kiều Bắc cũng không nhảy cửa sổ.
Bởi vì ngay lúc đó, bọn họ phát hiện ra một căn phòng nhỏ, xui xẻo thay cửa lại khóa trái.
“Mau đạp cửa!”
Mạnh Thiên Hạo gào lên, tay vung con d.a.o rựa loạn xạ, c.h.é.m lìa mấy con nhện vừa mon men tới gần.
Kiều Bắc lập tức tung cước đạp rầm rầm.
Nhưng cánh cửa chắc chắn vô cùng. Dù cậu có dùng hết sức bình sinh đạp mấy phát liền, cánh cửa vẫn cứ trơ trơ không chút sứt mẻ.
“Không xong rồi, đạp không bung nổi!” Cậu quay đầu lại hét lớn.
Mạnh Thiên Hạo ném phạch cái đèn pin sang cho cậu: “Rọi đèn vào!”
Ngay sau đó, cậu ta rút s.ú.n.g ngắn chĩa thẳng vào ổ khóa nã đạn liên tục.
“Đoàng! Đoàng!”
Theo sau hai tiếng s.ú.n.g chát chúa, tia lửa b.ắ.n tung tóe, ổ khóa tức thì bị đạn xuyên thủng một lỗ to đùng.
“Vào mau!”
Mạnh Thiên Hạo đạp tung cánh cửa, giục Kiều Bắc lao vào trước.
Bản thân cậu ta cũng xoay người tung một cước đá văng một con nhện, rồi nã thêm mấy phát đạn vào đám nhện đang ùa tới, sau đó mới nhanh như chớp lách mình chui tọt vào phòng.
Kiều Bắc canh chuẩn thời cơ, “Sập” một tiếng đóng sầm cửa lại, tiện thể kẹp đứt đôi một con nhện đang cố tình chui vào. Chất lỏng màu xanh lục nhầy nhụa b.ắ.n tung tóe đầy sàn.
Bên ngoài cửa là tiếng sột soạt, xôn xao ầm ĩ. Đám nhện đang chen lấn, xô đẩy nhau cố gắng phá cửa.
Kiều Bắc lấy lưng tỳ c.h.ặ.t lấy cánh cửa, Mạnh Thiên Hạo cũng xông tới phụ một tay.
Cuối cùng, bọn họ phải dùng d.a.o chốt cứng tay nắm cửa lại thì mới cố định được cánh cửa.
Chẳng màng đến chuyện thở dốc, hai người vội vã dùng đèn pin quét một vòng kiểm tra tình hình xung quanh.
Căn phòng này không lớn lắm, chừng hai mươi mét vuông. Bốn bề là tường gạch, không có lấy một cái cửa sổ. Góc phòng chất đống đủ loại phế liệu linh tinh. Chắc hẳn đây là phòng chứa đồ.
Thấy bên trong có vẻ an toàn, hai người mới rũ rượi ngồi phệt xuống sàn, thở hồng hộc.
“Hết đường lùi rồi...” Kiều Bắc đưa tay quệt vội giọt mồ hôi trên mặt. Giờ có muốn nhảy cửa sổ cũng chẳng đào đâu ra cửa mà nhảy!
Mạnh Thiên Hạo an ủi: “Không sao, bọn nó cũng chẳng vào được đâu.”
“Thế cũng phải tìm cách chuồn ra ngoài chứ. Không biết chị Diệp Lê với Đóa Đóa thế nào rồi.” Kiều Bắc lo lắng bồn chồn.
“Cậu cứ yên tâm, với cái thân thủ cỡ chị Diệp Lê, anh em mình có c.h.ế.t hết thì chị ấy vẫn sống nhăn răng. Để tôi thở chút đã rồi tính tiếp.”
Mạnh Thiên Hạo an ủi vài câu, ném khẩu s.ú.n.g sang một bên, xoa xoa cánh tay đang mỏi nhừ.
Khẩu s.ú.n.g này cũng là “chiến lợi phẩm” thó được từ chiếc xe tải lúc trước. Đạn d.ư.ợ.c vẫn còn nguyên xi, suốt dọc đường đi cũng chẳng buồn lấy ra xài, ai dè lại có lúc phải mang ra chống cự.
Mà chẳng hiểu sao tự dưng lại chui đâu ra nguyên bầy nhện đông đúc thế này cơ chứ!
Trong không gian tối tăm, ánh mắt cậu ta trở nên nặng nề, một linh cảm bất an mơ hồ len lỏi trong tâm trí...
Động tĩnh bên ngoài cửa vẫn cứ ồn ào không dứt, rõ ràng là đám nhện kia chẳng có ý định buông tha cho con mồi.
Hai người nghỉ ngơi dưỡng sức một lát, đợi Kiều Bắc dùng dị năng chữa lành hết vết thương trên người, mới bắt đầu chụm đầu lại bàn bạc cách thoát thân.
Đám nhện bên ngoài đông như kiến cỏ, xông thẳng ra ngoài liều mạng rõ ràng là chuyện bất khả thi.
“Hay là nhóm lửa lên đi, loài nhện chắc chắn sợ lửa.” Mạnh Thiên Hạo suy nghĩ một lúc rồi đưa ra ý kiến.
“Cái này được đấy!” Mắt Kiều Bắc sáng rực lên, “Thế anh có mang bật lửa không?”
“Không có.” Mạnh Thiên Hạo vớ lấy khẩu s.ú.n.g dưới đất quơ quơ, “Nhưng có thứ này, vẫn còn dư đúng một viên đạn!”
Hai người nói là làm ngay.
Mạnh Thiên Hạo tháo viên đạn ra, nạy đầu đạn, xé một mảnh vải cotton nhỏ từ chiếc áo phông của mình nhét vào miệng vỏ đạn, rồi lên nòng trở lại.
Kiều Bắc cũng lao vào đống phế liệu lục tung lên, cuối cùng chỉ moi ra được vài cuốn sách rách nát và một cuộn vải bạt tẩm dầu.
Mạnh Thiên Hạo chau mày: “Mấy thứ này chắc chả cháy được bao lâu đâu.”
Điều này đồng nghĩa với việc, ngọn lửa được tạo ra chưa chắc đã cầm cự được đến lúc bọn họ kịp tẩu thoát.
