Vô Hối - 3

Cập nhật lúc: 03/07/2026 16:00

Lời vừa dứt.

Cả đại điện im phăng phắc.

Trình Viễn Chu đứng sững tại chỗ.

Giống như không thể tin nổi những gì mình vừa nghe.

Không muốn… gả cho hắn?

Làm sao có thể?

Ai không biết Tuế An công chúa từ nhỏ đã thích đi theo sau hắn?

Hắn luyện kiếm ở võ trường, nàng liền mang điểm tâm đến.

Hắn bị phu t.ử phạt chép sách, nàng len lén giúp hắn chép một nửa.

Năm mười lăm tuổi, hắn vô tình nói thích hoa mai, nàng liền sai người trồng cả một rừng mai trong công chúa phủ.

Kinh thành trên dưới đều biết.

Tuế An công chúa thích Tiểu Hầu gia Trình Viễn Chu.

Thích đến mức chẳng hề che giấu.

Thế nên, khi Thẩm Nhược Vi đề nghị tác hợp, không một ai cảm thấy bất ngờ.

Ngay cả chính Trình Viễn Chu cũng cho là như vậy.

Nhưng hôm nay…

Nàng lại nói…

Nàng không muốn gả cho hắn.

Sắc mặt Trình Viễn Chu thay đổi liên tục.

Cuối cùng, hắn cười lạnh.

“Tuế An công chúa thật biết nói đùa.”

Ta nhíu mày.

Ai nói đùa với hắn?

Hắn nhìn ta chằm chằm.

“Ngươi không muốn gả cho ta?”

“Được.”

“Vậy ta hỏi ngươi, năm mười ba tuổi, là ai đứng dưới mưa chờ ta suốt hai canh giờ, chỉ vì muốn tặng ta một chiếc túi thơm?”

“Năm mười lăm tuổi, là ai lén xin Hoàng hậu nương nương cho phép ta vào cung đọc sách, chỉ để được gặp ta nhiều hơn?”

“Năm ngoái, lại là ai vì ta bị thương mà ngày ngày sai ngự y mang t.h.u.ố.c đến Hầu phủ?”

Mỗi một câu.

Đều là chuyện của kiếp trước.

Là những chuyện mà ta từng coi như báu vật.

Nhưng giờ phút này nghe lại.

Ta chỉ thấy xa lạ.

Ta từng thật lòng thích hắn.

Điều đó, ta không phủ nhận.

Nhưng…

Người thích hắn là Tuế An của kiếp trước.

Là cô nương ngốc nghếch kia.

Là người đã c.h.ế.t trong vũng m.á.u cùng đứa con chưa kịp chào đời.

Còn ta của hiện tại…

Đã không còn thích nữa rồi.

Ta bình tĩnh nhìn hắn.

“Tiểu Hầu gia nhớ thật rõ.”

Trình Viễn Chu cứng đờ.

Ta cong môi cười.

“Vậy ngươi có nhớ năm ta bị ngã ngựa, sốt cao ba ngày ba đêm, ngươi từng đến thăm ta một lần không?”

“…”

“Ngươi có nhớ sinh thần mười sáu tuổi của ta là ngày nào không?”

“…”

“Ngươi có nhớ ta thích ăn gì, thích màu gì không?”

“…”

Ta hỏi liên tiếp ba câu.

Sắc mặt Trình Viễn Chu dần trở nên khó coi.

Bởi vì…

Hắn không biết.

Hắn chẳng biết gì cả.

Hắn chỉ nhớ ta thích hắn.

Nhưng lại chưa từng để tâm xem ta là người như thế nào.

Trong điện yên tĩnh đến kỳ lạ.

Mẫu hậu nhìn ta, ánh mắt dần mềm xuống.

Hoàng huynh cũng khẽ nhíu mày.

Ta lại cười.

“Tiểu Hầu gia, người ta thích ngươi, không có nghĩa là ngươi có thể xem đó là chuyện đương nhiên.”

“Ta từng thích ngươi.”

“Nhưng hiện tại…”

Ta nhìn hắn.

Từng chữ rõ ràng:

“Ta không thích nữa.”

Ầm!

Giống như một tiếng sét nổ vang.

Trình Viễn Chu hoàn toàn ngây ngẩn.

Nàng… không thích hắn nữa?

Sao có thể?

Mới hôm qua thôi, nàng còn sai người đưa t.h.u.ố.c bổ đến Hầu phủ.

Mới mấy ngày trước, nàng còn hỏi thăm hắn có thích thanh kiếm mới mà phụ hoàng ban thưởng không.

Sao có thể…

Chỉ trong một ngày, lại nói không thích là không thích?

Hắn vô thức nhìn về phía ta.

Lần đầu tiên phát hiện.

Ánh mắt của ta khi nhìn hắn…

Thật sự rất bình tĩnh.

Không có ngượng ngùng.

Không có vui mừng.

Càng không có si mê.

Giống như…

Đang nhìn một người xa lạ.

Không hiểu sao.

Trong lòng hắn bỗng có chút hoảng.

Đúng lúc này.

Một giọng nói mang theo ý cười nhàn nhạt từ bên ngoài điện truyền vào.

“Thần đến chậm.”

Mọi người đồng loạt nhìn ra ngoài.

Một nam t.ử mặc triều phục màu xanh đậm chậm rãi bước vào.

Thân hình cao lớn.

Ngọc quan chỉnh tề.

Dung mạo thanh tuyển như tranh.

Ánh nắng ngoài điện rơi lên người hắn, tựa như phủ thêm một tầng ánh sáng mờ nhạt.

Người tới…

Chính là Trần thái phó.

Trần Cảnh Chi.

Vị Trần đại nhân nổi danh kinh thành thanh lãnh, không gần nữ sắc.

Ta sững người.

Sao hắn lại đến đây?

Mẫu hậu hơi kinh ngạc.

“Trần khanh?”

Trần Cảnh Chi khom người hành lễ.

“Thần phụng ý chỉ của bệ hạ, đến đưa sách cho công chúa.”

Nói rồi.

Hắn nhận lấy một chiếc hộp gỗ từ tay thị vệ.

Bên trong là mấy quyển du ký mà ta từng nhắc qua, nói rằng muốn tìm đọc.

Ta ngẩn ra.

Chỉ thuận miệng nói một câu.

Vậy mà hắn nhớ?

Hoàng huynh cười.

“Trẫm còn quên mất chuyện này.”

“Trần khanh lại nhớ rõ.”

Trần Cảnh Chi bình tĩnh đáp:

“Lời công chúa nói, thần không dám quên.”

Trong nháy mắt.

Đại điện bỗng trở nên yên tĩnh.

Ta ngẩng đầu.

Trần Cảnh Chi cũng vừa lúc nhìn sang.

Ánh mắt hai người chạm nhau.

Ta không hiểu sao lại thấy hơi nóng mặt.

Mà ở bên kia.

Trình Viễn Chu lại đột nhiên siết c.h.ặ.t t.a.y.

Không biết vì sao.

Nghe thấy câu nói ấy…

Hắn bỗng cảm thấy vô cùng ch.ói tai.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Vô Hối - Chương 3: 3 | MonkeyD