Vô Hối - 4
Cập nhật lúc: 03/07/2026 16:00
Trong đại điện, nhất thời không ai lên tiếng.
Ngay cả Thẩm Nhược Vi cũng kinh ngạc nhìn Trần Cảnh Chi.
Ai trong kinh thành chẳng biết vị Trần thái phó này?
Xuất thân danh môn, tài học hơn người, mười tám tuổi đỗ Trạng nguyên, hai mươi hai tuổi đã vào Nội các, được tiên đế đích thân khen ngợi là “lương đống của Đại Ngụy”.
Quan trọng hơn là…
Người này từ trước đến nay không gần nữ sắc.
Không nhận thiếp mời yến tiệc, không tham gia ngắm hoa thưởng xuân, càng chưa từng nghe nói hắn có qua lại thân thiết với bất kỳ cô nương nào.
Thế nên, khi nghe hắn nói: “Lời công chúa nói, thần không dám quên”, mọi người đều không khỏi sửng sốt.
Ta ho nhẹ một tiếng.
“Đa tạ Trần thái phó.”
Trần Cảnh Chi khẽ gật đầu, đưa hộp gỗ cho cung nữ.
Xong xuôi, hắn liền đứng sang một bên, dáng vẻ như thể thật sự chỉ đến để đưa sách.
Nhưng không biết có phải do ta đa tâm hay không…
Ta luôn cảm thấy ánh mắt Trình Viễn Chu dừng trên người hắn quá lâu.
Quả nhiên.
Sau một lúc im lặng, Trình Viễn Chu đột nhiên lên tiếng.
“Trần đại nhân và công chúa… rất quen thuộc sao?”
Giọng hắn bình thản.
Nhưng người tinh ý đều nghe ra vài phần dò xét.
Trần Cảnh Chi nhìn hắn.
“Không tính là quen thuộc.”
Không biết vì sao, trong lòng ta bỗng thở phào.
Đúng vậy.
Kiếp trước, ta và hắn vốn không quen.
Ai ngờ, ngay sau đó, Trần Cảnh Chi lại bình tĩnh nói tiếp:
“Chỉ là thần thường gặp công chúa trong cung, có đôi lần trò chuyện.”
“…”
Ta ngẩng phắt đầu lên.
Có đôi lần trò chuyện?
Chúng ta có sao?
Nếu ta nhớ không nhầm, từ trước đến nay ta chỉ gặp hắn trên đường vào cung vấn an mẫu hậu.
Mỗi lần gặp mặt, nhiều nhất cũng chỉ gật đầu chào hỏi.
Tổng cộng nói chưa đến mười câu.
Mà Trình Viễn Chu hiển nhiên không nghĩ như vậy.
Ánh mắt hắn lập tức tối xuống.
“Ồ?”
“Xem ra Trần đại nhân và công chúa quả thật có duyên.”
Mẫu hậu hơi nhíu mày.
Bà không thích giọng điệu này của Trình Viễn Chu.
Nhưng Trần Cảnh Chi dường như không để ý.
Hắn chỉ bình tĩnh đáp:
“Có lẽ vậy.”
“…”
“…”
“…”
Lần này, ngay cả ta cũng không biết nên phản ứng thế nào.
Trình Viễn Chu càng như bị nghẹn.
Trong ký ức của hắn, Trần Cảnh Chi là người lạnh nhạt đến mức khiến người khác phát sợ.
Bao nhiêu quý nữ kinh thành muốn bắt chuyện với hắn, hắn đều đáp qua loa.
Vậy mà hôm nay…
Hắn lại nói mình và Tuế An có duyên?
Sắc mặt Trình Viễn Chu lập tức trở nên khó coi.
Mà lúc này, Thẩm Nhược Vi lại đột nhiên mở miệng.
“Trần đại nhân.”
Nàng ta cười nói:
“Ngài tới thật đúng lúc.”
“Tôi đang khuyên công chúa gả cho Viễn Chu đấy.”
Ta: “…”
Mẫu hậu: “…”
Hoàng huynh: “…”
Trình Viễn Chu cũng sửng sốt.
Thẩm Nhược Vi không nhận ra bầu không khí khác thường, vẫn cười hì hì.
“Viễn Chu là người rất tốt.”
“Tôi nghĩ bọn họ rất xứng đôi.”
Nói xong, nàng ta còn quay sang hỏi:
“Trần đại nhân, ngài thấy có đúng không?”
Cả đại điện lại yên tĩnh.
Ta thật sự muốn thở dài.
Kiếp trước, tại sao ta lại không nhìn ra?
Vị hiệp nữ này thật sự rất thích làm mai cho người khác.
Chỉ tiếc…
Nàng ta chưa từng hỏi xem người khác có bằng lòng hay không.
Ánh mắt mọi người đều đổ dồn lên người Trần Cảnh Chi.
Một lúc lâu sau.
Hắn mới chậm rãi ngẩng mắt.
Ánh mắt bình tĩnh nhìn Thẩm Nhược Vi.
“Không đúng.”
Nụ cười trên mặt Thẩm Nhược Vi cứng đờ.
“Vì… vì sao?”
Trần Cảnh Chi đáp:
“Chuyện hôn nhân, phải là hai bên đều có ý.”
“Công chúa đã nói không muốn.”
“Vậy thì không xứng.”
Lời này vừa nói ra.
Mẫu hậu lập tức nở nụ cười.
Hoàng huynh cũng khẽ gật đầu.
Chỉ có Trình Viễn Chu đứng cứng tại chỗ.
Bởi vì…
Từ đầu đến cuối, hắn chưa từng nghĩ đến một vấn đề.
Nếu Tuế An thật sự không muốn gả cho hắn…
Thì sao?
Trong mắt hắn, sự yêu thích của ta giống như nước chảy thành sông.
Giống như mặt trời mọc ở phía đông.
Giống như hoa xuân nở rộ.
Là chuyện vốn nên như vậy.
Nhưng giờ đây…
Có người nói với hắn.
Ta không muốn.
Và…
Không muốn chính là không muốn.
Không cần bất kỳ lý do nào.
Lần đầu tiên trong đời, Trình Viễn Chu cảm thấy trong lòng trống rỗng.
Hắn vô thức nhìn về phía ta.
Ta lại chẳng buồn nhìn hắn.
Chỉ cúi đầu mở hộp gỗ.
Bên trong là mấy quyển du ký đã thất truyền từ lâu.
Đều là sách ta muốn đọc.
Ta không nhịn được cong khóe môi.
“Đa tạ Trần đại nhân.”
Trần Cảnh Chi nhìn ta.
Giọng nói vẫn bình tĩnh như cũ.
“Công chúa thích là được.”
Ta ngẩng đầu.
Đúng lúc bắt gặp ánh mắt hắn.
Đôi mắt ấy sâu như mực.
Trong khoảnh khắc ấy…
Không hiểu sao, ta lại nhớ đến kiếp trước.
Nhớ đến vị Trần thái phó đứng giữa triều đường, một thân triều phục, vì ta mà đối đầu với cả đám ngự sử.
Nhớ đến đêm nọ, khi ta bị Trình Viễn Chu làm nhục ngoài phố, hắn là người duy nhất dâng tấu đòi công bằng cho ta.
Một người vốn chẳng hề thân thiết.
Lại đối xử với ta còn tốt hơn phu quân ta yêu suốt cả đời.
Ta khẽ siết quyển sách trong tay.
Bỗng nhiên.
Một ý nghĩ kỳ lạ hiện lên trong đầu.
Nếu kiếp này…
Ta thật sự phải gả cho ai đó.
Vậy người ấy…
Có thể là Trần Cảnh Chi không?
