Vợ Nhà Hào Môn - Chương 154
Cập nhật lúc: 25/12/2025 09:20
Nhưng như thế cũng cho anh biết, trong thời gian ngắn muốn cô quay về là không thể được. Thiệu Lâm nhìn như nhu nhược nhưng khi nào cô đã hạ quyết tâm thì 10 con trâu cũng không kéo nổi. Cứng rắn ép cô thì chuyện sẽ càng khó xử. Trước kia nghĩ cô yếu đuối không thể thích ứng với cuộc sống bên ngoài nhưng giờ cô lại sống rất ổn khiến anh mở rộng tầm mắt cũng khiến anh kính nể cô. Đối với người phụ nữ hoàn toàn không cần dựa vào anh, hoàn toàn không cầu cạnh lại khiến anh có cảm giác đặc biệt.
Anh thở dài, chậm rãi đến gần cô, cầm tay cô, nhẹ giọng nói:
– Thiệu Lâm, chẳng lẽ em còn muốn ở căn nhà cũ nát, làm công việc đi hầu hạ kẻ khác này sao? Còn nữa, em học cái gì stylist, học chơi thì được nhưng chẳng lẽ em định làm nó thật? Làm khổ cực một tháng còn chẳng đủ tiền mua quần áo, tội gì phải thế.
Chu Thiến nhíu mày:
– Thứ anh khinh thường lại là thứ em rất muốn có. Anh chưa từng thử hiểu em, anh chỉ nghĩ theo cái nhìn của anh mà yêu cầu em, Hi Thành, đến khi nào anh học được cách tôn trọng người khác thì em mới nghĩ đến việc có quay lại không.
Cô xoay người, cầm lấy khay trên bàn:
– Em ra ngoài trước, giờ đang là giờ làm việc, bên ngoài rất bận. Còn nữa, nếu sau này không có chuyện quan trọng thì đừng tới đây tìm em. Em không muốn người khác nghĩ em công tư không rõ ràng.
Chu Thiến nói xong liền xoay người, rời khỏi phòng. Triệu Hi Thành nhìn bóng dáng cô, tiến lên vài bước, tay vươn ra định ngăn cô lại nhưng lại không dám, cuối cùng nặng nề thở dài một tiếng, ngồi xuống ghế, sau đó rót một chén rượu đầy, ngửa đầu uống cạn. Dường như đang cố nuốt hết phiền muộn, uất ức lại.
Anh rất muốn nổi giận, anh rất muốn kêu to, sau đó cưỡng chế bắt cô về. Nhưng ai lại không dám, ai bảo anh không thể buông cô? Cho nên anh chỉ có thể ngồi đây buồn bực, uống rượu giải sầu.
Cô là khắc tinh của anh, cũng chỉ có cô mới khiến anh ủ rũ như vậy, ngoài việc thầm mắng cô nhẫn tâm thì cũng chẳng có cách nào.
Nhưng mà, cái gọi là tôn trọng, rốt cuộc là cái cái gì vậy?
Sau khi tan tầm, Chu Thiến vốn định về nhà luôn nhưng lại sợ Triệu Hi Thành vẫn ở đó chờ nên quyết định đến đó xem. Đến nơi mới phát hiện, Triệu Hi Thành đã say, đang nằm trên sô pha. Chu Thiến nhìn bình rượu trên bàn, chai rượu đầy giờ đã gần hết.
Triệu Hi Thành ngã xuống sô pha, trên tay còn nắm chặt cái chén thủy tinh. Chu Thiến gỡ lấy cán chén, đôi mắt nhắm chặt của anh giật giật, lông mi run rẩy, khẽ nỉ non:
– Thiệu Lâm… Thiệu Lâm…
Nhạc trong quán đã tắt, khách cũng đều rời đi, chỉ còn vài nhân viên tạp vụ dọn vệ sinh. Trong phòng yên tĩnh, thỉnh thoảng truyền đến tiếng chén rượu va vào nhau.
Chu Thiến ngồi ở sàn sô pha, động tác nhẹ nhàng ngồi xuống bên anh, lẳng lặng nhìn anh. Trong mắt cô không còn vẻ bình tĩnh lạnh nhạt như khi nãy, giờ là vẻ dịu dàng vô cùng.
Dưới ánh đèn mờ, khuôn mặt anh tuấn bị che phủ, điều này khiến cho ngũ quan của anh có nét quyến rũ mơ hồ. Cô nhớ lại cảm giác kinh ngạc lần đầu gặp anh.
Cô khẽ cười. Khi đó cô chẳng qua chỉ coi anh là cảnh đẹp bên đường, thưởng thức, sững sờ qua đi thì sẽ chẳng còn liên hệ. Là từ khi nào mà cô dần để phong cảnh đó chìm vào lòng? Khi đó rõ ràng cô rất ghét hoa hoa công t.ử này.
Chu Thiến cẩn thận nghĩ lại nhưng không rõ ràng được gì. Là những lần anh mỉm cười dịu dàng? Là những lần anh yên lặng kiên nhẫn? Là những cái ôm ấm áp nhẹ nhàng, cái nhìn chăm chú chân tình? Là sự kiên nhẫn chờ đợi và thay đổi của anh? Anh cứ vậy mà dần dần tiến vào lòng cô, như cái cây dần cắm rễ nơi đó, cho nên nếu muốn nhổ cây thì lòng cô sẽ đau đớn vô cùng.
Cô không hiểu cảm xúc trước kia với Kiều Tranh là thế nào nhưng cô biết tình cảm đó khác với tình cảm của cô và Hi Thành bây giờ, cũng không khác tình cảm của Kiều Tranh và Tống Thiệu Lâm. Giữa cô và Hi Thành có ngọt ngào nhưng cũng có đắng cay, cảm xúc đó thật hấp dẫn. Giờ cô cũng không muốn dễ dàng buông tha tình cảm đó.
– Nhưng là…
Trong bóng tối, cô chậm rãi mở miệng, giọng nói nhẹ nhàng giữa không khí phảng phất mùi rượu:
– Chúng ta phải cố gắng hơn mới được, như vậy mới có thể tiến xa hơn
Lúc này, Tiểu Mạt đẩy cửa tiến vào:
– Thiệu Lâm, bọn họ nói cậu ở đây…
Nhìn thấy tình huống ấm áp kia thì câu nói kế tiếp bất giác nuốt vào miệng.
Tiểu Mạt cười khẽ:
– Các cậu đang đùa gì thế? Say rượu kể lể nỗi lòng?
Chu Thiến dứ nắm đ.ấ.m một cái rồi mắng:
– Nói bừa cái gì? Anh ấy say bất tỉnh nhân sự, kể lể cái gì
– Say?
Tiểu Mạt đi tới, đẩy đẩy thấy anh không có phản ứng gì thì nói:
– Đúng là say rồi, giờ làm thế nào?
Chu Thiến đứng lên, xoa xoa đôi chân đau nhức:
– Chỉ đành phiền Hi Tuấn vậy
