Vợ Nhà Hào Môn - Chương 155

Cập nhật lúc: 25/12/2025 09:20

Triệu Hi Tuấn nhận được điện thoại vội đến. Chu Thiến nhìn anh cười có lỗi:

–     Hi Tuấn, ngại quá, phiền cậu rồi. Giờ chị không muốn về biệt thự nên không thể đưa anh ấy về được. Chỗ chị lại quá nhỏ…

Khuôn mặt Triệu Hi Tuấn không tốt lắm, mắt thâm quầng, cũng gầy đi ít nhiều, trong lòng Chu Thiến nghi hoặc. định hỏi nhưng anh vội đi đến bên Triệu Hi Thành, đỡ anh dậy:

–     Chị dâu. Chị không cần khách khí như vậy, anh ấy là anh của em, việc này em làm cũng là nên. Giờ đã muộn, em đi trước. Chị cũng về sớm đi.

Nói xong tạm biệt rồi đi ra ngoài.

Tiểu Mạt đi đến bên Chu Thiến, nhìn bóng dáng bọn họ:

–     Hi Tuấn gầy thật, nhất định là rất vất vả

Chu Thiến thầm nghĩ, chờ đến cuối tuần nhất định phải đến chỗ Hi Tuấn ở xem sao

***

Sáng sớm, lúc Triệu Hi Thành tỉnh lại thì thấy mình đang nằm ở một căn phòng xa lạ.

Anh chậm rãi ngồi lên, chỉ cảm thấy đau đầu vô cùng, xoa xoa đầu rên rỉ hai tiếng thì chợt nghe một giọng nói quen thuộc.

–     Anh à, anh có khỏe không? Có muốn uống nước?

Triệu Hi Thành ngẩng đầu thì thấy Hi Tuấn:

–     Sao anh lại ở đây?

–     Chị dâu gọi em đến. Em cũng không muốn về cho cha mắng nên đành đưa anh đến đây.

Triệu Hi Tuấn đứng ở bên bếp, mặc áo cộc bình thường với quần bò, đang cúi đầu mân mê làm gì đó.

Triệu Hi Thành hiếu kì đứng dậy đến bên hỏi:

–     Em đang làm gì đấy

Trong nồi inox nhỏ không biết có những hổ lốn gì.

Triệu Hi Tuấn vung đũa nói:

–     Em đang nấu mì ăn liền, vốn là không cần nấu nhưng không có nước sôi, nấu một chút là ăn được ngay

–     Mì ăn liền?

Anh không thể tưởng tượng được, thứ này anh vốn chỉ thấy trên quảng cáo thôi. Triệu Hi Tuấn lại rất thoải mái:

–     Anh, có muốn ăn cùng không?

Triệu Hi Thành nhìn mớ hổ lốn kia, lại thấy Hi Tuấn đổ mấy gói gia vị, nồi mì đổi màu thì quả quyết từ chối ý tốt này:

–     Không cần, anh về nhà thay quần áo rồi ăn sau

Sau đó lại hỏi:

–     Bình thường em ăn thứ này

Triệu Hi Tuấn ngồi xuống bàn, vừa ăn vừa nói:

–     Tiện, mà cũng không tệ đâu.

Triệu Hi Thành nhìn em trai gầy đi thì không khỏi có chút đau lòng:

–     Hi Tuấn, về nhà đi, từ nhỏ em đã là đại thiếu gia được nuông chiều sao có thể thích ứng với hoàn cảnh bên ngoài? Em xem giờ em ở, ăn mặc có thể bằng trong nhà sao? Còn cả thứ em theo đuổi nữa, có ý nghĩa gì? Chẳng qua chỉ là hát hò nhảy nhót, khó trách cha tức giận. Về nhận sai đi, cha sẽ tha thứ thôi

Nói xong anh ngồi xuống cạnh Hi Tuấn.

Triệu Hi Tuấn ngẩng đầu nhìn anh một cái rồi nói:

–     Tối qua anh nói như vậy với chị dâu đúng không? Chị dâu có đồng ý về cùng anh không?

–     Anh nào muốn cô ấy nhận sai gì.

Triệu Hi Thành cười khổ:

–     Anh chỉ cần cô ấy chịu theo anh quay về là tốt rồi. Nhưng cô ấy không chịu, còn nói muốn anh phải học cách tôn trọng cô ấy thì cô ấy mới nghĩ đến điều đó. Hi Tuấn, lúc ấy anh rất buồn bực, sao có người phụ nữ kiêu ngạo như vậy, chưa có người phụ nữ nào đối với anh như vậy?

–     Vậy sao anh không đi tìm bọn họ? Còn đứng đây thở ngắn than dài cái gì?

–     Hi Tuấn, đừng có mỉa mai anh

Triệu Hi Tuấn buông đũa sau đó lau miệng nói:

–     Bởi vì anh biết chị dâu là đặc biệt chứ không như những người khác. Tình cảm của chị ấy dành cho anh không chứa tạp chất. Đã xảy ra nhiều chuyện như vậy, chị ấy chịu cho anh cơ hội chứng tỏ chị ấy có tình cảm với anh. Hơn nữa nói thực, yêu cầu của chị ấy không hề quá đáng. Anh à, anh không biết anh có bao nhiêu may mắn khi có được tình cảm chân thành đó đâu. Nếu đổi lại làm em, em nhất định sẽ cố gắng làm tốt các yêu cầu của chị ấy.

Triệu Hi Thành không nhịn được quay người lại:

–     Hi Tuấn, chẳng lẽ em cũng cho rằng anh không tôn trọng cô ấy.

Triệu Hi Tuấn lắc đầu:

–     Anh à, không phải anh không tôn trọng chị dâu mà vốn dĩ anh đã không có ý thức tôn trọng người khác. Anh giống hệt cha, lúc nào cũng lấy suy nghĩ của mình làm tiêu chuẩn. Chị dâu là người phụ nữ tự tôn như vậy sao mà chịu được

Anh đứng lên:

–     Còn nữa, em chẳng biết là em sai cái gì cho nên em sẽ không quay về. Được rồi, không còn sớm nữa, em phải đến công ty, anh cứ tự nhiên.

Triệu Hi Thành cũng đứng lên:

–     Anh cũng đi đây, đi cùng đi, anh đưa em đi

Nói xong tìm được ví tiền ở trên giường, lấy ra một chiếc thẻ đưa cho Hi Tuấn:

–     Đây là thẻ của anh, em cầm đi, cha không biết đâu. Tìm gian phòng tốt một chút mà ở, mời thêm người hầu lo chuyện cơm áo đi

Triệu Hi Tuấn chỉ nhìn chứ không nhận sau đó thở dài, nói:

–     Anh à, giờ em đang cố gắng chống đỡ, ép bản thân phải thích ứng với mọi thứ cho nên đừng dụ dỗ em. Một khi em nhận tấm thẻ này thì mọi cố gắng của em đều thành vô nghĩa hết. Em sẽ chẳng có tí hi vọng nào

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Vợ Nhà Hào Môn - Chương 155: Chương 155 | MonkeyD