Vợ Nhà Hào Môn - Chương 398
Cập nhật lúc: 19/02/2026 16:02
Chu Thiến ôm chiếc hộp nhỏ trong lòng rồi cầm ngọn nến mà dò dẫm đi tới, tới chỗ bị chặn thì cầm nến cẩn thận chiếu qua, phát hiện bên cạnh có một khe hở có thể đi vào. Lòng Chu Thiến mừng rỡ, cô vội ôm chiếc hộp rồi đi qua khe hở kia
Bên tai truyền đến tiếng Triệu Hi Thành đầy quan tâm:
– Cẩn thận!
Vừa mới đi qua là đã nhìn thấy Triệu Hi Thành. Anh bị một tảng đá lớn đè lên. May mà còn một đoạn tường ở bên chưa đổ chặn bớt lại, nếu không chỉ sợ lúc này đã Triệu Hi Thành đã chẳng còn nói chuyện được nữa. Chu Thiến hoảng sợ nói:
– Hi Thành, anh đừng cử động, phía trên anh còn một đoạn tường chưa đổ
Triệu Hi Thành ừ một tiếng
Chu Thiến đem ngọn nến đến trước mặt Triệu Hi Thành, nương theo ánh nến mà nhìn rõ anh hơn. Sắc mặt anh bị tro bụi vấy bẩn nhưng khóe miệng có chút m.á.u
Chu Thiến hoảng sợ, lại đi đi qua một chút, cô vội lau vết m.á.u của anh, lo lắng nói:
– Hi Thành, anh bị hộc m.á.u sao? Có phải là bị đá đổ vào mà bị thương?
Bị thương nội tạng không phải là chuyện nhỏ. Chu Thiến vô cùng lo lắng
Triệu Hi Thành nhìn cô cười cười:
– Đừng lo, anh chỉ là dập môi thôi, anh không sao, đừng có lo
– Thật không?
– Thật mà!
Triệu Hi Thành nhìn cô mỉm cười nhưng yết hầu lại có một ngụm m.á.u tươi trào lên, Triệu Hi Thành phải cố hết sức để nuốt ngược trở lại.
Chu Thiến không biết có phải là anh nói dối hay không nhưng cô mong là anh nói thật. Cô mở chiếc hộp ra nói:
– Nhìn đi, bên trong có nhiều thứ lắm, ngoài nữa, đồ ăn còn có cả bao tay, áo mưa nữa.
Triệu Hi Thành nhìn nhìn rồi nói:
– Áo mưa này chắc chắn là có thể giữ ấm, Chu Thiến em mặc vào đi
Chu Thiến nhìn anh:
– Anh lạnh không? Hay anh mặc đi!
– Anh là đàn ông, sợ gì lạnh. Em sờ xem, tay anh ấm lắm. Hơn nữa lúc trước anh đã uống nhiều rượu, giờ chưa lạnh được đâu. Huống chi giờ cũng chẳng thể mặc được
Chu Thiến gật gật đầu, giờ quả thật cô rất lạnh nhưng ở đây rất hẹp, khó mà mặc vào. Cô phủ chiếc áo mưa trên người, không biết có phải vì tác dụng tâm lý mà cảm giác ấm lên rất nhiều
– Người Nhật nghĩ chu đáo thật, cái gì cũng chuẩn bị cả. Chu Thiến nói.
– Bọn họ phải sống chung với động đất, đương nhiên là có kinh nghiệm. Nhưng động đất lớn như vậy cho dù giàu kinh nghiệm cũng khó mà phòng bị được
Chu Thiến lấy ra một túi đồ ăn, cẩn thận mở ra, lấy một chiếc bánh quy đưa tới bên miệng Triệu Hi Thành:
– Hi Thành, ăn chút gì đi đã
Triệu Hi Thành lắc đầu, nói:
– Giờ anh không đói, em ăn trước đi
Đồ ăn ở đây có hạn, đội cứu viện cũng chẳng biết bao giờ mới tìm đến được, mình đã thế này rồi chẳng biết có còn sống được hay không, đương nhiên nên để đồ ăn cho Chu Thiến. Cơ hội sống của cô ấy mới cao hơn một chút. Đương nhiên phải làm cho cô không nghi ngờ
Nhưng Chu Thiến sao tin được:
– Hi Thành, anh đừng lừa em, lúc anh tới vẫn là ban ngày, giờ đã muộn thế này, sao anh có thể không đói? Hi Thành, chúng ta phải cùng sống sót, nếu anh không ăn thì em cũng không ăn
Mũi Triệu Hi Thành cay cay, một lát sau anh mới há miệng mà khẽ c.ắ.n miếng bánh:
– Được rồi, anh ăn, em cũng ăn đi
Nước mắt Chu Thiến không tự chủ được mà trào ra. Cô cũng c.ắ.n một miếng bánh, nước mắt mặn chát thấm vào miệng.
Ngực Triệu Hi Thành đột nhiên đau đớn, anh cố nhẫn nại, không để lộ chút đau đớn nào rồi vội thổi tắt nến
– Sao thế? Sao lại tắt nến?
Chu Thiến cảm thấy kỳ quái.
Triệu Hi Thành chờ cơn đau qua đi thì mới nén đau trả lời:
– Nến đốt không được bao lâu, chúng ta cũng chẳng biết còn phải ở trong này đến khi nào, tiết kiệm một chút thì hơn
Nói xong câu này, Triệu Hi Thành chỉ cảm thấy ngũ tạng lục phủ như bị ai cào cấu, anh không nhịn được nữa, phun ra một ngụm m.á.u tươi rồi ho khan kịch liệt, nhưng vì ho lại tác động đến vết thương, m.á.u lại càng trào ra nhiều hơn
Chu Thiến thấy có vấn đề, lòng lại hoảng hốt, cô lo lắng hỏi
– Hi Thành, anh làm sao vậy? Anh thế nào rồi?
Lòng cô dâng lên nỗi sợ hãi. Cô không nhìn thấy gì nhưng tiếng ho của anh lại khiến cô đau lòng vô cùng. Cô vội vàng tìm bật lửa để đốt nến.
Nghe tiếng động, Triệu Hi Thành vội nắm lấy tay cô, giờ bất luận thế nào cũng không thể để cô nhìn thấy anh lúc nào, cô nhất định sẽ rất lo lắng. Anh cố gắng trấn áp sự khó chịu, hít sâu một hơi, cố gắng bình tĩnh nói:
– Anh… anh không sao… khụ khụ… chỉ là khi nãy sặc nước bọt… không sao…
Nhưng cho dù anh khống chế thế nào thì giọng nói vẫn có chút run run:
– Đừng đốt nến… để dành sau này dùng…
