Vợ Nhà Hào Môn - Chương 399

Cập nhật lúc: 19/02/2026 16:02

Anh như sắp ngạt thở, n.g.ự.c đau đớn, đầu váng mắt hoa, miệng tràn ngập mùi m.á.u tươi, anh cảm thấy toàn thân như chẳng còn sức lực gì

Chu Thiến nghe giọng anh càng lúc càng không đúng thì lòng càng sợ hãi, vội giãy khỏi tay anh rồi mặc kệ anh phản đối mà châm nến.

Theo ánh nến, nhìn rõ bộ dáng của anh, Chu Thiến hoàn toàn hoảng sợ. Cho dù là đối mặt với động đất cô cũng không sợ như vậy. Miệng anh đầy m.á.u, xung quanh cũng loang lổ những vết m.á.u, đỏ đến ch.ói mắt, đỏ đến kinh tâm động phách. Vẻ mặt bị bụi đất bám vào cũng không che được sắc mặt tái mét của anh. Đầu anh gục xuống đất, đôi mắt tối đen nhìn cô. Ánh nến chập chờn trong mắt anh có một thần thái khác thường.

–     Hi Thành, Hi Thành…

Chu Thiến đau lòng gọi tên anh, tay run run mà lau đi m.á.u nơi khóe miệng anh, nước mắt như đê vỡ mà trào ra:

–     Hi Thành, sao có thể thế này, anh sao rồi, anh đừng làm em sợ!

Chu Thiến khóc gọi, không còn áp chế được sự sợ hãi trong lòng nữa

Miệng cô run run, cả người cũng run run, cô khóc rống, hoàn toàn không biết nên làm gì, cô chưa bao giờ cảm thấy bất lực như lúc này.

Triệu Hi Thành thấy cô đau lòng như vậy thì lòng cũng rất khó chịu, anh vươn tay nắm tay cô, tay cô giờ có chút lạnh nhưng tay Triệu Hi Thành vẫn nóng bừng, bàn tay to của anh ấm đến độ như thấu đến lòng người, nhưng dần dần độ ấm càng lúc càng chẳng còn.

Chu Thiến dùng sức xoa tay anh, muốn cho anh chút ấm áp, cô khóc nói:

–     Hi Thành, anh nhất định phải kiên trì, đội cứu viện sắp đến rồi! Chúng ta sẽ được cứu. Hi Thành, anh không thể có chuyện được, chúng ta sẽ không sao hết. Về sau chúng ta còn có thể có những ngày vui vẻ, Hi Thành, anh đừng rời bỏ em.

Triệu Hi Thành nằm rạp trên đất, nhẹ nhàng nói:

–     Chu Thiến, Hi Tuấn là người tốt, nó rất yêu em, anh biết… nó có thể chăm sóc em chu đáo, anh có thể yên tâm…

Tim Chu Thiến như bị ai cào xé, đau không thể kiềm chế

–     Hi Thành anh nói cái gì thế, từ đầu đến cuối em chỉ yêu anh, em không cần sống với ai cả, em chỉ cần anh thôi, không phải là Hi Tuấn, không phải là bất kì ai. Em muốn ở bên anh và Thế Duy… cho nên anh nhất định phải kiên trì, đừng bỏ lại em…

Cô đau khổ nắm c.h.ặ.t t.a.y anh như thể chỉ có vậy mới có thể tiếp thêm sức mạnh cho anh

Ý thức của Triệu Hi Thành càng lúc càng mơ hồ:

–     Đây là trời cao trừng phạt anh… trừng phạt sự dối trá, phản bội của anh… Như vậy cũng tốt, như vậy cũng tốt, anh có thể đi tìm Thiệu Lâm, chỉ là không biết cô ấy có trách anh không…

Ánh mắt anh dần trở nên vô hồn:

–     Anh thấy Thiệu Lâm rồi, cô ấy đang đi tới đây, cô ấy đến đón anh… thật tốt…

Khóe miệng anh  tươi cười, ánh mắt dần khép lại

Trong nháy mắt này, Chu Thiến như c.h.ế.t sững, mất đi toàn bộ ý thức, ngơ ngác nhìn anh sau đó òa lên khóc. Cô nắm c.h.ặ.t t.a.y Hi Thành, khóc lóc mà kêu:

–     Hi Thành, anh đi đâu tìm Thiệu Lâm! Anh không tìm được đâu! Hi Thành, em chính là Thiệu Lâm! Em luôn ở bên cạnh anh, em luôn ở bên cạnh anh! Là em không tốt! Là em quá ích kỉ! Em chỉ lo lắng cho bản thân mà chưa từng nghĩ đến cảm xúc của anh, là em không tốt, Hi Thành, anh mở to mắt nhìn đi! Thiệu Lâm ở ngay bên anh thôi! Hi Thành, em không c.h.ế.t, em sống lại đây, em đến tìm anh, chúng ta đã sắp có thể bên nhau rồi, vì sao lại xảy ra chuyện này, Hi Thành… Hi Thành…

Chu Thiến gào khóc, lớn tiếng gọi tên anh, lòng cô đau đớn đến tuyệt vọng, áy náy, hối hận vô cùng. Cảm giác đau đớn này khiến cô hận không thể c.h.ế.t ngay đi cho rồi

–     Thiệu Lâm?…

Đột nhiên Triệu Hi Thành nhẹ nhàng hỏi

Chu Thiến ngừng lại, cô nghĩ mình nghe nhầm, không dám chớp mắt mà nhìn anh, tim như ngừng đập theo, lại thấy anh chậm rãi mở mắt

–     Hi Thành, Hi Thành.

Chu Thiến vừa khóc vừa cười, nắm lấy tay hắn, nước mắt tẩm ướt khuôn mặt.

Triệu Hi Thành mở mắt nhìn cô, hai mắt như sáng lên:

–     Chu Thiến, em vừa nói gì? Em nói lại đi!

Trong mắt anh là sự khó tin hiện rõ

Chu Thiến liên tục gật đầu, nước mắt trào ra không ngừng nhưng khóe miệng lại tươi cười:

–     Hi Thành, em chính là Thiệu Lâm, em biết điều này rất khó tin nhưng em thực sự là Thiệu Lâm! Hai năm trước bị c.h.ế.t, em tỉnh lại thì phát hiện mình ở ngay trong cơ thể này, hơn nữa là hai năm sau. Em không biết đã xảy ra chuyện gì, chuyện này rất khó tưởng tượng nhưng mà em thực sự là Thiệu Lâm. Em nhớ rõ tất cả mọi thứ về chúng ta. Hi Thành, em nhớ khi em và anh ở bên cửa sổ ngắm hoa, cùng tản bộ dưới ánh trăng, cùng chọn tên cho con, chúng ta chọn rất nhiều tên, anh còn nói những cái tên này đều rất hay, về sau sinh thêm em bé thì đều dùng. Còn nữa, chúng ta vẫn muốn đi như chưa có cơ hội đên Cửu Trại Câu. Hi Thành, em thực sự là Thiệu Lâm, anh không phản bội em, cả hai lần anh đều chỉ yêu em mà thôi!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.