Vô Tình Sinh Ra Ở Những Năm 60 - Chương 38
Cập nhật lúc: 14/01/2026 05:29
Ở phía trước, Minh Nam và Minh Bắc đang làm việc hăng say với suy nghĩ sắp được ăn bột mì trắng. Lưỡi liềm vung lên vun v.út, từng vạt lúa mì nhanh ch.óng ngã rạp xuống. Lý Mộc Vũ từ nhà quay lại thấy lúa mì đầy đất cũng có chút ngẩn ngơ. Ông im lặng một lúc rồi quay người xuống núi. Khi quay lại, ông đẩy theo chiếc xe bò kéo, lại mang theo tấm bạt cũ dùng nhiều năm của gia đình.
Thu thập bông lúa mì vào giỏ rồi đặt lên xe bò kéo, lại đậy tấm bạt lên, dùng dây thừng buộc thật c.h.ặ.t. Lý Mộc Vũ kiểm tra trước sau trái phải một lượt, đảm bảo giỏ liễu không bị rơi xuống lúc này mới đẩy xe bò kéo đi.
Bận rộn suốt hai ngày, mãi đến khi gặt xong lúa mì mọi người mới thấy lúa nước phía sau. Vương Tố Phấn và Lý Mộc Vũ tiếp tục giữ im lặng, còn Minh Bắc thì sướng phát điên: "Bà nội sao bà lại tốt thế chứ? Bà nội sao bà lại giỏi thế chứ? Có phải bà biết cháu đặc biệt muốn ăn cơm trắng nên mới trồng không?"
Minh Nam liếc nhìn cậu một cái: "Cái gì mà em chẳng muốn ăn chứ? Tối ngủ mơ còn chảy nước miếng rồi chép miệng bảo muốn gặm chân giò, làm anh sợ cả đêm không dám duỗi thẳng chân, cứ sợ em gặm mất bàn chân của anh."
Minh Bắc tức giận định đá cậu: "Hôm đó có phải anh đá em tỉnh không? Em vất vả lắm mới mơ thấy một chậu chân giò vừa ra lò, anh có biết nó thơm thế nào không? Cái lớp da heo bóng loáng, hầm nhừ đến mức sắp róc xương luôn, em vừa định giơ tay lấy thì bỗng nhiên bị đá tỉnh. Hôm sau em hỏi anh, anh còn bảo không phải anh!"
"Không phải anh, không phải anh, chắc chắn là anh hai đấy, đợi anh hai về em hỏi anh ấy xem." Minh Nam chạy biến đi, Minh Bắc còn định đuổi theo, Lý lão thái gọi giật một tiếng: "Thôi đi, đừng đùa nữa, mau gặt lúa nước đi, tối nay bà nội sẽ hầm cái chân heo rừng muối lần trước cho các cháu ăn."
Minh Bắc nghe thấy thế là vui mừng hớn hở: "Cái đó chắc chắn còn thơm hơn cả chân giò nữa."
Minh Nam xoa bụng, không nhịn được nuốt nước miếng: "Tiếc là lúa này không ăn trực tiếp được, nếu không mà đồ một nồi cơm trắng ăn với chân heo hầm thì thơm biết mấy!" Cậu thở dài, nhìn lúa nước trước mắt hỏi Lý lão thái: "Bà nội, bà nói xem gạo này vì sao lại gọi là lúa nước ạ, rõ ràng là chẳng có nước?"
Vương Tố Phấn đứng bên cạnh giật mình một cái, suýt nữa thì cắt vào chân. Lý lão thái ho một tiếng: "Bình thường người ta trồng lúa nước là trong ruộng nước, loại nhà mình thì khác, gọi là lúa nước trên cao nguyên, chuyên trồng trên núi đấy. Cái đó à, là do bác cả các cháu gửi về đấy."
"Chao ôi, nơi bác cả ở đúng là tốt thật đấy, cháu thấy cây trồng bên đó có vẻ đa dạng hơn bên này nhiều nhỉ." Minh Bắc không nhịn được hâm mộ một câu.
Minh Nam không nhịn được lườm cậu một cái: "Em bị ngốc à? Những thứ bên mình có thì phương nam làm gì có, cứ nhìn đống nấm hương với hạt thông này xem, chẳng phải hằng năm bà nội vẫn gửi cho bác cả bên đó sao."
"Anh nói cũng đúng." Minh Bắc hớn hở gãi gãi đầu: "Vậy thì bên mình vẫn tốt hơn, em gái mình thích ăn hạt thông với hạt phỉ nhất, đợi thu hoạch hoa màu xong hái thật nhiều mang về. Em nói cho các anh hay, hễ em bóc hạt thông cho con bé là con bé lại cười với em, nó đúng là đồ ham ăn."
Minh Nam nhìn Minh Bắc một cái: "Thế chẳng phải giống hệt em sao?"
Minh Bắc gật đầu liên tục: "Chứ còn gì nữa, nếu không sao chúng em lại là anh em chứ."
Trăn Trăn ngồi bên cạnh không khỏi lo lắng cho chỉ số thông minh của Minh Bắc: Cái thằng bé ngốc này, "đồ ham ăn" là lời khen sao? Anh em đang xỉa xói em đấy mà em không biết sao, sao lại không hiểu nổi lời hay ý xấu thế chứ.
Cả nhà họ Lý từ già đến trẻ bận rộn nửa tháng trời cuối cùng cũng thu hoạch xong xuôi lương thực trên ruộng. Lần này Lý lão thái mới thật sự biết thế nào gọi là lương thực đầy kho. Cái hầm phía trước chứa cải thảo khoai tây thu hoạch lần trước đã đầy ắp rồi, lần này chỉ có thể để vào hầm ở gian nhà sau. Ngô, cao lương, bông lúa mì, lúa nước đều phải phơi, Lý lão thái thu dọn sạch đống rau trong sân, hứa với Minh Nam và Minh Bắc sẽ đồ bánh màn thầu lớn cho bọn họ, dỗ dành hai anh em san bằng mảnh đất trong sân để phơi lương thực đầy sân.
Lúc này nhà nào nhà nấy cũng đều bận rộn, nhà nào khai khẩn đất hoang thì thu hoạch lương thực, dù không khai khẩn đất bên ngoài thì trong sân nhà ít nhiều cũng trồng một ít. Thêm vào đó các loại nấm, quả dại trên núi đều đã chín, nhà nào nhà nấy đều bận rộn khuân vác về nhà, tối về mệt đến mức đặt lưng xuống là ngủ ngay, đừng nói đến chuyện đi chơi, ngay cả chú ba thím ba cũng lâu rồi không sang chơi.
Lý lão thái rất có chủ ý giữ lại một ít hạt giống lúa mì và lúa nước để năm sau chính thức trồng. Người ngoài thì dễ giấu, hai thằng bé ngốc trong nhà cũng dễ nói, chỉ sợ Minh Đông đang học ngành nông nghiệp về sẽ hỏi kỹ.
Lý lão thái đã tính toán kỹ rồi, nếu Minh Đông hỏi bà sẽ đưa hạt giống cho anh xem, dù sao quanh năm suốt tháng cơ bản là mấy người lớn trong nhà ra ruộng, bọn trẻ đứa thì đi học đứa thì ở nhà dọn dẹp như Quế Hoa, trên ruộng rốt cuộc trồng cái gì bọn họ cũng không rõ.
Thu hoạch xong hoa màu, ngoại trừ Lý lão thái ở nhà trông Trăn Trăn, những người khác lại lên núi, từng bao tải từng bao tải quả thông, hạt phỉ được vác về nhà. Nấm đầu khỉ, nấm hương, nấm thông cùng mười mấy loại nấm mọc đầy đất, hái về phơi khô, mùa đông dùng thịt heo hầm một nồi đặc sản núi rừng thì hương vị đó không gì sánh bằng. Những loại quả dại yêu thích của Trăn Trăn cũng không thể thiếu, việt quất, tầm bóp, quả l.ồ.ng đèn, táo mèo rừng từng giỏ từng giỏ được khuân về nhà.
Lý lão thái ngồi trên giường, xâu kim chỉ vào lớp vỏ của quả tầm bóp, xâu thành từng chuỗi dài hơn một mét treo bên cửa sổ, xâu cho Trăn Trăn tận mười mấy chuỗi. Lúc nào muốn ăn cô chỉ việc bò qua giật xuống hai quả nhét vào miệng, sướng không gì bằng.
Trong nhà tràn ngập niềm vui bội thu, Minh Tây ở Băng Thành thì đau khổ hơn nhiều. Minh Đông, Minh Tây, Quế Hoa ba người ăn cơm ở nhà chú bốn Lý Mộc Lâm. Đợi buổi trưa rời khỏi nhà chú bốn, Minh Đông nhìn Minh Tây cứ đi theo bên cạnh mình mà thấy chướng mắt vô cùng. Anh đẩy đẩy gọng kính, hớn hở nói: "Minh Tây à, không phải em cũng muốn thi vào đại học ở Băng Thành sao? Nhân lúc lần này đến Băng Thành rồi, em đi dạo quanh xem thích trường nào?"
Minh Tây ngây ngô gật đầu: "Em cũng thấy vậy, nhưng mà phải mua đồ trước đã. Bà nội bảo em phải đi cùng hai người mua đồ cho xong, đây là việc chính, em thấy chuyện xem trường đại học không vội."
Đúng là đồ không có mắt nhìn! Minh Đông thầm nhìn Minh Tây một cái, đảo mắt một vòng lại bắt đầu sai bảo cậu: "Cái đó, vừa rồi anh quên hỏi chú bốn xem hôm nào chú về quê? Em quay lại hỏi một câu đi, khi em về quê bà nội chắc chắn sẽ hỏi em chuyện này đấy."
"Đúng là thế thật." Minh Tây nghe xong liền quay đầu chạy biến đi. Minh Đông nhìn thấy cậu rẽ vào ngõ nhỏ liền nắm lấy tay Quế Hoa chạy ra đường lớn.
Quế Hoa tuy cùng Minh Đông lớn lên từ nhỏ nhưng chuyện nắm tay này thì chưa từng có bao giờ. Cô còn chưa kịp phản ứng đã cảm thấy cánh tay mình được một bàn tay to ấm áp nắm lấy, lập tức da mặt đỏ bừng lên, tim đập thình thịch như có con thỏ bên trong. Cô vừa chạy vừa không nhịn được nhìn sang Minh Đông, đúng lúc Minh Đông cũng cúi đầu xuống, hai ánh mắt chạm nhau, cả hai đều đỏ bừng mặt.
Chạy ra khỏi ngõ nhỏ, đúng lúc có một chiếc xe điện bánh hơi đi tới. Minh Đông kéo Quế Hoa lên xe, hai người ngồi xuống hàng ghế phía sau, mãi một lúc lâu sau mới thở đều lại được. Minh Đông nghĩ lại hành động của mình, luôn cảm thấy có chút ngốc nghếch và buồn cười. Anh quay sang nhìn Quế Hoa, cô đang mím môi cười với anh, đôi mắt to sáng lấp lánh, Minh Đông chỉ nhìn một cái đã cảm thấy mình đắm chìm trong đó.
"Có mệt không?" Tay Minh Đông vẫn nắm lấy cổ tay Quế Hoa không buông. Ánh mắt Quế Hoa lướt qua bàn tay Minh Đông rồi dừng lại trên khuôn mặt anh, không nhịn được để lộ nụ cười hạnh phúc.
"Cười cái gì thế?" Minh Đông nhìn Quế Hoa, cảm thấy mặt mình nóng ran.
Quế Hoa mím môi cười: "Chưa bao giờ em nghĩ chúng mình lại nắm tay nhau chạy trên đường như thế này." Nghĩ đến cảnh Minh Tây đi ra không thấy hai người đâu, cô không nhịn được bật cười thành tiếng: "Anh bảo Minh Tây không tìm thấy chúng mình thì sẽ thế nào?"
"Chắc là sẽ đi mách với chú bốn." Minh Đông nghĩ ngợi rồi bổ sung thêm một câu: "Về nhà chắc chắn cũng sẽ mách bà nội."
Lúc này, Minh Tây tìm khắp ngõ nhỏ lẫn đường lớn mà không thấy hai người đâu, tức giận đến mức sắp khóc, lại chạy ngược về nhà Lý Mộc Lâm. Lý Mộc Lâm thấy cậu quay lại không nhịn được hỏi: "Cháu lại quên dặn gì nữa à?"
"Chú bốn, chú nhìn anh cháu xem, anh ấy bỏ rơi cháu rồi bắt cóc chị Quế Hoa đi mất rồi!"
Tác giả có lời muốn nói: Đông bắc thường là lúa nước, hi hi ~~
Minh Đông dẫn Quế Hoa đến khu sầm uất nhất Băng Thành xuống xe. Theo kinh nghiệm phong phú của Mạnh Ngụy Sơn, đi dạo bách hóa là một trong những cách tốt nhất để tăng thêm tình cảm. Minh Đông chỉ xem qua sách vở miêu tả tình yêu tươi đẹp thế nào chứ cụ thể yêu đương ra sao thì cũng mù mờ. Vì Mạnh Ngụy Sơn là người tự do luyến ái rồi kết hôn nên đương nhiên phương diện này kinh nghiệm đầy mình. Minh Đông theo lời giới thiệu của cậu ta, định đưa Quế Hoa đi dạo Cửa hàng Bách hóa số 1.
