Vô Tình Sinh Ra Ở Những Năm 60 - Chương 39

Cập nhật lúc: 14/01/2026 05:29

Thực ra đừng nhìn Minh Đông trên đường phố Băng Thành có vẻ thông thạo, thực ra những nơi này anh cũng chỉ đi dạo một vòng cùng bạn học trước khi nhập học thôi. Sau khi nhập học, anh hết đi học lại đến nông trường lao động, đừng nói là đi dạo phố, ngay cả ra khỏi trường cũng hiếm khi.

Quế Hoa nhìn Cửa hàng Bách hóa số 1 cao tận năm tầng trước mắt, không khỏi có chút đắn đo. Minh Đông khẽ nói với cô: "Không sao đâu, lúc mới đến Băng Thành anh cũng không dám vào, vẫn là bạn học lôi anh vào đấy. Thái độ của nhân viên bán hàng ở đây rất tốt, em không phải lo lắng đâu."

Quế Hoa nhìn Minh Đông gật đầu, theo sau anh vừa bước vào cửa lớn đã thấy một bức tranh thủy phấn khổng lồ vẽ cảnh biển cả và thuyền buồm đặt ở đại sảnh tầng một. Quế Hoa chỉ nhìn một cái đã ngẩn người, cả người đắm chìm trong bức tranh, trong mắt và trong tâm trí đều là bức họa đó.

Minh Đông vừa định gọi Quế Hoa đi xem quảng cáo trang trí trong tủ kính thì bị sự say mê, chuyên chú trong mắt Quế Hoa thu hút. Bàn tay anh đưa ra từ từ hạ xuống, quay đầu nhìn bức tranh. Quả thực bức tranh trông rất hoành tráng và đẹp đẽ, nhưng anh không hiểu nổi sao Quế Hoa chỉ nhìn một cái mà không thể rời chân được.

"Chao ôi, bức họa này nhìn hùng vĩ thật đấy." Mấy người phụ nữ từ bên ngoài đi vào, đứng trước bức họa oang oang một tiếng rồi vội vã đi về phía quầy hàng bên trong. Quế Hoa bị tiếng nói lớn của họ làm cho giật mình tỉnh lại, lúc này mới nhận ra mình đã đứng đây hồi lâu, lập tức có chút ngượng ngùng mỉm cười với Minh Đông: "Em nhìn say mê quá, làm mất thời gian rồi phải không anh?"

"Có gì mà mất thời gian đâu, chúng mình đi dạo phố mà, không có việc gì gấp cả." Chóp mũi Minh Đông hơi ửng hồng. Anh nhìn bức họa rồi lại nhìn Quế Hoa vẫn còn quyến luyến không nỡ rời chân, không nhịn được hỏi một câu: "Em thích vẽ tranh à?"

"Vâng." Quế Hoa có chút thẹn thùng: "Hồi nhỏ em từng theo thầy học vài năm."

Minh Đông lúc này mới nhớ ra Quế Hoa vốn xuất thân từ gia đình quyền quý, nhưng ở đây người qua kẻ lại đông đúc anh cũng không dám hỏi nhiều, hai người theo dòng người đi vào bên trong. Hàng hóa trong Cửa hàng Bách hóa số 1 này có thể nói là rực rỡ muôn màu, từ thứ rẻ tiền như kim chỉ cái đê, đến thứ đắt tiền như đồng hồ, xe đạp đều có thể mua được. Chỉ tiếc là số tiền Lý lão thái đưa là để mua đồ cưới, Minh Đông mới đi học được vài tháng, tiền trợ cấp tích cóp được cũng không nhiều, ngoại trừ mua đồ cưới thì những thứ khác chỉ có thể xem cho biết.

Những ngày thu cao khí sảng chính là lúc thích hợp để tổ chức hỷ sự. Mùa này lương thực đã về kho, tem vải và phiếu công nghiệp tích cóp cả năm cũng hòm hòm rồi, mua sắm những thứ cần thiết, đốt bánh pháo là có thể kết hôn. Nếu ở nông thôn thường phải đợi đến những ngày nhàn rỗi mùa đông mới tổ chức hỷ sự, nhưng lúc đó trời đông giá rét rất khó đi lại, nên đa phần đều tranh thủ lúc trời chưa lạnh hẳn để đi dạo phố, dù không mua nổi thì cũng có thể mở mang tầm mắt. Quế Hoa thấy từng đôi nam nữ thanh niên phía trước phía sau đều là ra ngoài mua đồ cưới, không khỏi thấy đỏ bừng cả vành tai.

Minh Đông thì không để ý đến những điều đó. Anh thấy một quầy hàng phía trước bị một đám các chị em vây quanh, nói là bán "dầu sò" bôi tay gì đó, Minh Đông không nhịn được nhìn lướt qua bàn tay của Quế Hoa.

Thực ra tay của Quế Hoa không xấu, so với nhiều bạn nữ cùng lứa tuổi thậm chí còn được coi là đẹp, mười ngón thon dài, da cũng không quá đen, vì sáng tối Quế Hoa đều dùng nước nóng ngâm tay nên trông còn khá mịn màng. Chỉ là hằng ngày mọi việc giặt giũ trong nhà cơ bản đều do Quế Hoa làm, ngày qua ngày đầu ngón tay khó tránh khỏi có chút vết chai mỏng.

Minh Đông đợi đám chị em đó thanh toán mua dầu sò đi rồi mới bước tới: "Đồng chí ơi, dầu sò này bao nhiêu tiền một hộp ạ?"

Quế Hoa nghe thấy thế là cuống lên, xông tới kéo phắt Minh Đông sang một bên: "Tiền bà nội đưa có hạn, không được mua cái này."

Minh Đông nhìn vẻ mặt đỏ gay của Quế Hoa không nhịn được thấy lòng ấm áp lạ thường: "Anh biết mà, anh định dùng tiền trợ cấp của anh mua cho em." Quế Hoa nghe xong thì ngẩn người, bàn tay từ từ buông khỏi tay áo Minh Đông. Minh Đông từ trong túi lấy ra một ít tiền: "Em xem bao nhiêu năm nay anh chưa từng mua cho em thứ gì, cái đó, trường có phát trợ cấp, anh muốn mua một món đồ tặng em."

Minh Đông nói năng có chút lúng túng, vụng về, nhưng những lời này lọt vào tai Quế Hoa còn hay hơn cả thiên nhạc. Cô nhìn Minh Đông một lúc lâu không biết nói gì, định nói lời cảm ơn nhưng vừa mở miệng nước mắt đã rơi xuống trước.

Từ lúc Quế Hoa chín tuổi đến nhà họ Lý, đây là lần đầu tiên Minh Đông thấy cô khóc. Anh cuống quýt giơ tay dùng ống tay áo lau mặt cho cô, nhưng nước mắt chẳng lau hết được mà ống tay áo thô ráp lại làm cho khuôn mặt Quế Hoa đỏ bừng lên vì bị cọ xát.

Minh Đông nhìn Quế Hoa rồi ngây ngô cười hai tiếng, gãi gãi đầu mới nhớ ra chuyện mua dầu sò, vội vàng qua thanh toán mua một hộp, nhét tọt vào tay Quế Hoa: "Tiền anh ít, đợi anh tích cóp thêm vài tháng nữa sẽ mua cho em một hộp kem tuyết hoa."

"Không cần đâu ạ." Quế Hoa nở nụ cười rạng rỡ: "Anh có câu nói này là em vui lắm rồi."

Minh Đông nghe lời Quế Hoa nói thì cười ngây ngô hai tiếng, không biết nói gì cho phải. Đừng nhìn Minh Đông bình thường ở trường nói về học vấn thì thao thao bất tuyệt, vô cùng lưu loát, nhưng hôm nay ở bên Quế Hoa lại trở nên vụng về mồm miệng.

Rời khỏi quầy hàng, bên cạnh chính là quầy bán đồ bách hóa gia dụng. Quế Hoa liếc một cái đã thấy những chiếc phích nước vỏ sắt màu đỏ. Cô kéo kéo tay áo Minh Đông, đỏ mặt chỉ vào phích nước nói: "Bà nội dặn mua cái đó ạ."

Minh Đông nhìn qua một cái cũng có chút ngại ngùng: "Anh cũng đang tính chuyện này, nhân tiện mua luôn cả ca và chậu. Buổi tối em có thể dùng phích nước nóng để ngâm chân, uống chút nước ấm này nọ."

Quế Hoa lắc đầu: "Kết hôn thì phải dùng đồ mới, sao em có thể tự dùng trước được, như vậy không tốt."

"Không sao đâu." Minh Đông bóp nhẹ đầu ngón tay cô: "Chứ có phải cho người ngoài dùng đâu mà sợ, hơn nữa sau này anh đi học xa, những thứ này mua về chẳng phải đều để cho em dùng sao."

Quế Hoa vốn cũng không phải tính cách làm bộ làm tịch, cô gật đầu: "Vậy được ạ, đợi trước khi về nhà em sẽ rửa thật sạch, không để ai nhận ra đâu."

Minh Đông bị sự thẳng thắn của Quế Hoa làm cho không nhịn được cười. Anh vẫy tay gọi nhân viên phục vụ: "Cho tôi mua hai chiếc phích nước nóng, hai chiếc ca."

"Ba chiếc ạ!" Quế Hoa vội vàng đính chính: "Phải mua ba chiếc, còn của Trăn Trăn một chiếc nữa."

Minh Đông vội vàng bổ sung thêm một câu: "Lấy thêm một chiếc ca tráng men cỡ nhỏ nữa."

Nhân viên phục vụ liếc mắt một cái là biết ngay đây là đôi trẻ chuẩn bị kết hôn, lập tức lấy hai chiếc phích nước vỏ sắt màu đỏ thắm ra, bên trên có vẽ một đôi uyên ương, trông vô cùng hỷ khí.

Mới mua được hai thứ này mà tay hai người đã lỉnh kỉnh rồi. Minh Đông lúc này hối hận vô cùng, biết thế thì dẫn theo thằng nhóc Minh Tây đi rồi, tay xách nách mang thế này thật là vướng víu quá.

Hai người quay về trường. Minh Đông bảo Quế Hoa mang một chiếc phích, một chiếc ca và một chiếc chậu lên trên, số còn lại anh mang về ký túc xá nam. Vừa bước vào phòng, Minh Tây đã bật dậy khỏi giường, nhảy vài bước đến trước mặt Minh Đông: "Sao anh lại bỏ rơi em, anh đi đâu đấy?"

Minh Đông nhét đồ đạc trong tay vào lòng Minh Tây: "Thì đi mua đồ chứ sao, bà nội dặn mà."

Minh Tây nghe xong lập tức ôm c.h.ặ.t lấy đống đồ, cẩn thận đặt chúng lên giường, rồi từ sau lưng Minh Đông nhảy vọt lên lưng anh lắc mạnh: "Mua đồ sao anh không dẫn em đi! Sao anh lại bỏ rơi em chứ? Anh không sợ em bị lạc đường à?"

"Ai mà thèm bắt cóc em chứ?" Minh Đông hất mạnh một cái làm Minh Tây rơi xuống. Nhìn vẻ mặt đầy ấm ức của Minh Tây, anh thản nhiên nói: "Chẳng phải em bảo anh phải yêu đương với chị Quế Hoa trước sao, anh đi yêu đương đấy thôi."

"Yêu đương thì sao không dẫn em đi theo được!" Minh Tây vẻ mặt đầy bi phẫn: "Em còn phải quan sát để về kể cho bà nội nghe hai người yêu nhau thế nào chứ."

Minh Đông tức đến bật cười. Anh chỉnh lại quần áo bị Minh Tây làm nhăn, thở hổ hển ngồi xuống ghế: "Em về kể cho bà nội nghe đi, xem bà nội có đ.á.n.h đòn em không."

"Không dẫn em đi cũng được, nhưng sao anh không về sớm dẫn em đi ăn cơm?" Minh Tây tủi thân muốn phát khóc: "Lúc đi bà nội giao hết tiền và phiếu ăn cho chị Quế Hoa rồi, trong túi em chẳng có một xu nào, tiền đi xe điện quay lại cũng là phải hỏi chú bốn đấy."

Minh Đông nghe xong thì cười ha ha lớn, làm Minh Tây tức đến mức muốn giơ chân đá anh. Minh Đông từ trong túi vải lấy ra một chiếc bánh màn thầu ném vào lòng Minh Tây, còn mình thì lách người chạy biến ra ngoài.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.