Vô Tình Sinh Ra Ở Những Năm 60 - Chương 73
Cập nhật lúc: 14/01/2026 05:35
Ánh mắt như d.a.o của Trăn Trăn dọa Minh Bắc giữ xe đạp không dám động đậy, y hệt như cái ngày gặp Đại Hoàng vậy, trông đáng sợ quá chừng. Nghiến răng một cái, Minh Bắc luyến tiếc móc ra 1 hào: "Hay là cho em 1 hào, em đi mua đồ ngon nhé."
Trăn Trăn liếc nhìn 1 hào đó, vô cùng chê bai: "Có ích gì đâu, hạt hướng dương lễ Tết mới có suất mỗi người 2 lạng, em cầm 1 hào này đến cái phiếu cũng không có, thì làm được gì?"
Minh Bắc xót xa nhìn 4 hào còn lại trong tay: "Vé xem phim tận 1 hào 7 xu lận đó, em dù sao cũng phải để lại cho anh một ít chứ."
Trăn Trăn nhìn Minh Bắc: "Được thôi, em một xu cũng không lấy, đợi về nhà em sẽ nói với bố và bà nội là anh đi xe đạp làm em ngã xuống đất."
"Cho cho cho, anh cho." Minh Bắc đắn đo nhìn đống tiền lẻ trong tay, suy tính hồi lâu lại nhét thêm 1 hào nữa qua: "Cho em thêm 1 hào nữa, vé xem phim anh tự bỏ thêm 4 xu, thế này được chưa."
Trăn Trăn giơ tay nhận lấy 2 hào bỏ vào túi, vui vẻ vỗ vỗ yên xe: "Tạm được đi, đợi nếu anh còn làm em ngã nữa, em nhất định sẽ đi mách bố."
Minh Bắc nghe xong liền rụt cổ lại: "Nghìn vạn lần đừng nói với bố, trong mắt ông ấy cái xe đạp này còn quý hơn cả thằng con trai ruột này nhiều."
Trăn Trăn lườm anh một cái: "Sao lại nói lời thật lòng thế!"
"Phụt..." Một tiếng cười trong trẻo truyền đến, Minh Bắc và Trăn Trăn lần theo tiếng động nhìn sang bên cạnh, hóa ra cô gái mặc áo đỏ đó đang nhìn hai người cười.
Thấy hai người quay đầu lại, cô gái có chút ngại ngùng: "Vừa nãy tiếng hai người ngã lớn quá, làm tôi giật mình, vừa định qua đỡ hai người thì hai người lại bắt đầu đấu khẩu, tôi không nỡ cắt ngang lời hai người, hai người không sao chứ?"
Minh Bắc cười ngô nghê hai tiếng, gãi gãi đầu, không biết nói gì, tai và cổ đỏ bừng một mảng.
Trăn Trăn thực sự không hiểu nổi một câu còn chưa nói thì có gì mà phải đỏ mặt, nhưng nhìn cái vẻ kia của Minh Bắc, ước chừng não bộ cũng trống rỗng cả rồi, cô vội vàng chào hỏi cô gái đó: "Chào chị ạ, ngại quá vừa nãy làm chị giật mình."
"Không sao không sao, hai người không ngã đau là tốt rồi." Cô gái vuốt b.í.m tóc cười nói: "Hai người cũng là đi xem phim à? Thế thì phải nhanh chân lên một chút, phim bắt đầu lúc 9 rưỡi, giờ này ước chừng 9 giờ rồi đấy."
Trăn Trăn không có đồng hồ nên cũng không biết thời gian, nhưng lúc bọn họ ra khỏi nhà đã gần 8 rưỡi rồi, giờ này thế nào cũng phải hơn 9 giờ. Minh Bắc định thần lại, lôi một miếng giẻ lau từ dưới yên xe ra lau sạch bụi bẩn trên xe, chỉnh lại ghi đông, vội vàng bảo Trăn Trăn lên xe: "Nhanh lên, nếu không mình sẽ muộn mất."
Trăn Trăn quay đầu nhìn Minh Bắc một cái, vội vàng hỏi thiếu nữ kia một câu: "Chị cũng đi xem phim ạ? Hay là chị ngồi yên sau xe đạp, để anh em chở cả hai chúng ta cùng đi, nếu không sẽ muộn mất."
Thiếu nữ đỏ mặt liếc nhìn Lý Minh Bắc một cái, liên tục xua tay: "Không cần đâu, hai người mau đi đi, chỗ này cũng không xa, hơn nữa tôi có vé sẵn rồi trực tiếp vào là xem được luôn."
Trăn Trăn tiếc nuối nhìn thiếu nữ một cái: "Vậy được ạ, lát nữa gặp lại." Minh Bắc đỏ mặt nhìn cô gái một cái, nhanh ch.óng nói một tiếng "tạm biệt" rồi đạp xe vọt đi.
Trăn Trăn sơ sẩy một cái, Minh Bắc đã đạp đi xa được bảy tám mét rồi, tức đến mức Trăn Trăn giậm chân tại chỗ: "Lý Minh Bắc, anh có giỏi thì đạp nhanh hơn nữa đi."
Minh Bắc lúc này mới phản ứng lại mình đã quên mất Trăn Trăn, vội vàng phanh xe đợi Trăn Trăn nhảy lên yên sau lại bắt đầu chạy điên cuồng, khoảng cách 2 km mà Lý Minh Bắc chạy vèo một cái 5 phút đã tới nơi, Trăn Trăn vỗ vỗ lưng Minh Bắc với vẻ mặt khó hiểu: "Anh đạp nhanh thế làm gì?"
Minh Bắc cười ngây ngô: "Hơi ngại một chút thôi."
Trăn Trăn câm nín lườm anh, không biết nói gì cho phải, Minh Bắc tìm một chỗ râm mát khóa xe đạp lại, rồi cầm tiền mua hai tấm vé xem phim, vội vàng dắt Trăn Trăn vào trong.
Bộ phim mà rạp chiếu phim nhà máy Thủy Giải chiếu dạo gần đây là "Địa Lôi Chiến", Bắc Xá là nơi hẻo lánh nên phim mới cũng chiếu muộn hơn những nơi khác, nghe Minh Đông nói mùa hè năm ngoái rạp chiếu phim ở thành phố Băng đã bắt đầu chiếu "Địa Lôi Chiến" rồi, nhưng ở Bắc Xá này mới vừa khởi chiếu được hai tháng.
Mặc dù trên vé xem phim có ghi hàng mấy ghế mấy, nhưng về cơ bản là ngồi tùy ý, Minh Bắc và Trăn Trăn đến hơi muộn nên rạp chiếu phim gần như đã ngồi kín chỗ. Minh Bắc vươn cổ thấy hàng đầu còn mấy chỗ ngồi, kéo Trăn Trăn định đi về phía trước. Trăn Trăn dùng sức kéo anh lại, trực tiếp dắt đến hàng cuối cùng ngồi xuống.
Minh Bắc nhe răng trợn mắt xoa xoa cánh tay: "Em gái sao em khỏe thế, vừa nãy anh còn không kéo nổi em."
"Bẩm sinh rồi, nếu không Đại Hoàng sao có thể nghe lời em như vậy." Trăn Trăn dưới ánh mắt sùng bái của Minh Bắc mở cái túi vải của mình ra, lấy bình nước uống một ngụm nước mật ong, lại lấy ra một cái hộp đựng rác nhỏ tự mình gấp vuông vức đặt trên đùi, bốc một nắm hạt thông từ trong túi vải ra ăn.
Để thuận tiện cho việc ăn hạt thông và hạt dẻ khi xem phim, Trăn Trăn lúc ở nhà đã dùng dị năng mở sẵn một khe hở cho tất cả hạt thông và hạt dẻ này, lúc ăn chỉ cần bóc một cái là xong. Ném một nhân hạt thông vào miệng, Trăn Trăn tò mò quan sát mọi thứ xung quanh, rạp chiếu phim này chỉ có một phòng chiếu, ước chừng có thể chứa hơn một trăm người, trên sân khấu treo một tấm màn ảnh giản lơn, xung quanh đến xem phim đa phần là trẻ con, ríu rít bàn luận về nội dung phim.
Hai đứa trẻ khoảng mười tuổi ngồi phía trước Trăn Trăn dường như đã xem không chỉ một lần rồi, hai đứa tranh luận không thôi về một tình tiết trong đó, đứa nào đứa nấy đều hằm hằm tức giận: "Không tin lát nữa mình xem, nếu ai thua người đó phải mời xem suất sau."
"Được, thi thì thi, mình xem 7 suất rồi, không tin là sẽ thua cậu."
Trăn Trăn đầy vạch đen trên mặt, một bộ phim xem 7 lần còn chưa đủ, còn chuẩn bị xem lần thứ 8, đúng là fan trung thành của những năm 60.
Thấy phim sắp bắt đầu rồi, vẫn còn người lục tục đi vào, nhưng người thời này đi xem phim đều thích chen lên phía trước, hàng cuối cùng vẫn còn mấy chỗ trống.
Bỗng nhiên một bóng dáng màu đỏ đi vào từ cửa ra, Minh Bắc nãy giờ vẫn lơ đễnh mắt lập tức sáng rực lên, anh đứng dậy dường như muốn vẫy tay chào người ta, bỗng nhiên lại nhớ ra điều gì đó, có chút lúng túng ngồi xuống.
Trăn Trăn vừa ăn hạt thông vừa mím môi cười thầm, cô gái kia nhìn quanh một lượt dường như cũng không tìm thấy chỗ nào tốt, liền đi về phía hàng cuối cùng. Minh Bắc nhìn cô chằm chằm căng thẳng đến mức nuốt nước miếng ừng ực, hoảng loạn quay đầu sang phía khác, giả vờ như không nhìn thấy.
Trăn Trăn bị cái vẻ lúng túng của Minh Bắc làm cho cười không ngớt, Minh Bắc đang không biết phải làm sao thì đèn bỗng tắt, một tia sáng chiếu lên màn ảnh, Minh Bắc theo bản năng quay đầu nhìn sang bên cạnh một cái, vừa hay mượn ánh sáng yếu ớt của màn ảnh thấy cô gái đó đã ngồi xuống bên cạnh anh.
Hồi nhỏ Trăn Trăn tuy đã xem không ít phim cũ kháng Nhật, nhưng cô lại ấn tượng sâu sắc với phim "Địa Đạo Chiến", còn có thể nghêu ngao hát bài hát chủ đề trong đó, tương đối mà nói thì "Địa Lôi Chiến" ngoài một vài phân đoạn ra về cơ bản là chẳng có ấn tượng gì, vì vậy phim vừa bắt đầu, Trăn Trăn đã bị thu hút, ngoại trừ tay vẫn không ngừng bóc hạt thông thì mắt chẳng rời khỏi màn hình.
Minh Bắc cả năm trời cũng chẳng xem nổi một suất chiếu phim, lần này nói ra thì cũng là nhờ phúc của Trăn Trăn, nhưng lúc này tâm trí anh cứ không thể tập trung tinh thần nổi, hễ nghĩ đến bên cạnh đang ngồi một cô gái xinh đẹp mặc áo đỏ là lòng bàn tay anh lại đổ mồ hôi ròng ròng.
Trăn Trăn lúc này hoàn toàn chìm đắm trong phim, đến hạt thông cũng chẳng thèm ăn nữa, ôm bình nước của mình lúc thì cười như gà gáy lúc thì cười như lợn kêu, ồn đến mức Minh Bắc càng không có cách nào tập trung xem được. Mãi mới đợi đến khi phim diễn xong, đèn lại sáng lên, Minh Bắc lúc này mới định thần lại, nghĩ đến bên cạnh đang ngồi một cô gái là anh hận không thể dán c.h.ặ.t mình vào ghế, căng thẳng đến mức đầu cũng không dám cử động.
Trăn Trăn lau nước mắt vì cười nhiều quá, gói vỏ hạt thông mình đã ăn lại, quay đầu chào hỏi cô gái bên cạnh: "Chào chị ạ, chúng ta lại gặp nhau rồi."
"Chào em." Cô gái kia thấy Trăn Trăn trắng trẻo nõn nà như một b.úp bê, đối với cô cũng đặc biệt nhiệt tình: "Hai em không phải người nhà máy Thủy Giải nhỉ, trông lạ mặt lắm."
"Vâng, bố em làm ở kho lương thực, nhà em ở phía nam đường sắt ạ." Trăn Trăn đưa túi vải của mình cho Minh Bắc, lại vội vàng tự giới thiệu: "Đây là anh trai em tên Lý Minh Bắc, em tên Lý Minh Trăn."
