Vô Tình Sinh Ra Ở Những Năm 60 - Chương 74
Cập nhật lúc: 14/01/2026 05:36
"Chị tên Vu Vãn Thu." Thấy có người đến dọn rạp, Vu Vãn Thu vội vàng đứng dậy, không quên gọi Trăn Trăn một tiếng: "Mình ra ngoài nói chuyện."
Theo dòng người đi ra bên ngoài rạp chiếu phim, Lý Minh Bắc vội vàng đi dắt xe đạp của mình, Trăn Trăn kéo Vu Vãn Thu nói: "Chị Vãn Thu, trước đây em đến nhà máy Thủy Giải toàn là đi nhà tắm, những chỗ khác cũng chưa được dạo chơi t.ử tế, nhà máy các chị ở đây có gì vui không ạ?"
"Có chứ, hợp tác xã cung tiêu của tụi chị lớn lắm, mua đồ cũng nới lỏng hơn bên ngoài một chút, mấy thứ đồ lặt vặt không cần phiếu đâu, hay là chị dắt em đi xem nhé?" Vu Vãn Thu trông đúng là tính tình sảng khoái nhiệt tình, cũng chẳng chê Trăn Trăn nhỏ tuổi, hai người nói đông nói tây lại rất hợp chuyện.
Hợp tác xã cung tiêu nhà máy Thủy Giải cách rạp chiếu phim không xa, đi mười mấy mét là tới, nhà máy Thủy Giải đông người nên hợp tác xã cũng lớn, có hai cửa trước sau, bên trong người cũng không ít, có người mua đồ cũng có người thuần túy vào xem cho vui. Vu Vãn Thu sợ Trăn Trăn bị người ta chen lấn nên rất nhiệt tình nắm lấy tay cô, đi xem từng quầy hàng một.
Những thứ đồ dùng sinh hoạt chính đáng đều phải dùng phiếu, còn những thứ như kim chỉ, kem bôi mặt, xà phòng rửa tay, b.út vở tẩy các loại thì tương đối thoải mái hơn. Trong túi Trăn Trăn cũng có 7 hào, 5 hào là bà cụ Lý lén nhét cho, 2 hào còn lại là tống tiền từ Minh Bắc mà có, ở thời đại này, 7 hào cũng được coi là một khoản tiền không nhỏ rồi, Trăn Trăn sờ sờ túi, vô cùng muốn tiêu số tiền này đi.
Lượn quanh hợp tác xã một vòng, ánh mắt Trăn Trăn dừng lại ở số bánh kẹo cao cấp và bánh ngọt cao cấp trong tủ kính, bình thường ở nhà cô ăn bánh quy và kẹo hoa quả đều là mua theo phiếu, vì vậy cũng chẳng mua được bao nhiêu, một tháng mới được một gói bánh quy hoặc vài viên kẹo. Ngoài ra còn có một loại không cần phiếu cũng có thể mua được, chính là kẹo sữa cao cấp và bánh bông lan trứng bày trong quầy, không cần chứng nhận mà còn không giới hạn số lượng.
Trăn Trăn chỉ vào kẹo sữa, hỏi nhân viên bán hàng: "Cô ơi, kẹo sữa bán thế nào ạ?"
Nhân viên bán hàng nhìn cô từ trên xuống dưới một lượt, thấy cô ăn mặc sạch sẽ chỉnh tề lúc này mới lộ ra chút vẻ tươi cười: "Hai xu một viên."
"Bánh ngọt kia bao nhiêu tiền ạ?" Trăn Trăn lại hỏi thêm một câu.
"Bánh bông lan trứng, một hào một miếng."
Minh Bắc tặc lưỡi, lén kéo kéo ống tay áo Trăn Trăn: "Cái này đắt quá đi, một hào c.ắ.n hai miếng là hết rồi, không đáng đâu."
Trăn Trăn nhìn Minh Bắc chớp chớp mắt với vẻ mặt nghiêm túc: "Nhưng mà em muốn nếm thử xem sao." Mặc dù thứ này chưa chắc đã ngon bằng đời sau, nhưng đã xuyên không đến thời đại này rồi, không nếm thử từng thứ một thì cứ thấy tiếc tiếc thế nào ấy.
Minh Bắc bất lực móc móc trong túi, chỉ tìm được 5 xu: "Anh chỉ đủ mua cho em hai viên kẹo thôi."
Trăn Trăn cười nhìn anh một cái rồi quay người đi: "Em tự có tiền." Nói rồi cô từ trong túi của mình móc ra 7 hào đưa cho nhân viên bán hàng: "Cô ơi cho con 6 miếng bánh bông lan, 5 viên kẹo sữa."
Nhân viên bán hàng viết một cái phiếu bảo Trăn Trăn đi nộp tiền, bên này tay chân nhanh nhẹn giúp cô gói bánh bông lan và kẹo sữa lại, Minh Bắc nhìn Trăn Trăn không chớp mắt đã tiêu hết 7 hào, xót xa đến mức co rúm cả người: "Em mua một miếng nếm thử là được rồi, còn mua tận 6 miếng, ôi trời, phá gia chi t.ử quá."
Trăn Trăn cười bỏ bánh bông lan vào túi vải, lại đưa một viên kẹo sữa cho Minh Bắc: "Mua về cho bà nội, mẹ, chị dâu với Nhục Bao đều nếm thử, hai anh em mình vất vả lắm mới được ra ngoài, cũng phải mỗi người một miếng chứ."
Minh Bắc vừa ngậm kẹo sữa vừa xua tay: "Anh chẳng ăn đâu, nếu anh ăn chắc xót xa đến mức đêm ngủ không được mất, cứ để lại cho em đi."
Trăn Trăn nhìn Minh Bắc cười ngất, lại lấy ra một miếng đưa cho Vu Vãn Thu: "Chị Vãn Thu, mời chị ăn kẹo ạ."
Vu Vãn Thu vội vàng xua tay nói: "Em mau giữ lấy mà ăn đi, chị muốn ăn thì tự mua được mà."
"Chị tự mua là chuyện của chị, cái này là em mời chị." Trăn Trăn không nói hai lời nhét viên kẹo sữa vào tay cô: "Lần sau em đến nhà máy Thủy Giải còn muốn tìm chị chơi đấy, có phải chị chê em nhỏ, không muốn tiếp chuyện em nên mới không ăn kẹo của em không ạ?"
Vu Vãn Thu bị Trăn Trăn làm cho phì cười, cô nhận lấy viên kẹo sữa bóc vỏ kẹo bỏ vào miệng: "Cảm ơn kẹo của em nhé."
Xem phim xong lại dạo phố xong, thấy đã gần trưa rồi, Trăn Trăn sợ nhà chờ cơm nên cũng không dám trì hoãn thêm, sau khi chào tạm biệt Vu Vãn Thu liền giục Minh Bắc đạp xe về nhà ngay.
Vừa vào đến sân, Trăn Trăn đã nhảy xuống từ yên sau xe đạp, vừa chạy vào nhà vừa gào lên: "Bà nội, mẹ, con mua đồ ngon cho mọi người rồi đây."
Nhục Bao nghe thấy tiếng liền đứng dậy từ trên giường, vươn cổ ngó ra ngoài: "Cô út mua gì thế ạ?"
Trăn Trăn từ trong túi vải lấy ra một gói giấy dầu, cẩn thận mở ra: "Bánh bông lan, làm từ trứng gà bột mì với đường đấy, cháu ngửi xem thơm không."
Nhục Bao ghé sát lên trên khẽ ngửi một cái, không nhịn được há miệng c.ắ.n một miếng nhỏ, mắt lập tức sáng rực lên: "Ngon quá ạ!"
"Ngon đúng không!" Trăn Trăn bẹo bẹo cái má phúng phính của Nhục Bao, chỉ vào cái bánh bị cậu bé c.ắ.n dở kia: "Cái này là của cháu, cô chưa rửa tay cháu tự cầm lấy đi."
Nhục Bao cầm lấy một cái rồi lại luyến tiếc nhìn những cái khác: "Nhục Bao muốn ăn hai cái cơ."
"Không được, mỗi người chỉ được ăn một cái thôi." Trăn Trăn rửa tay xong lại hớn hở chạy đến dâng tận miệng bà cụ Lý: "Bà nội, bà nếm thử bánh bông lan con mua đi."
Bà cụ Lý vội vàng né tránh: "Bà không ăn đâu, đồ đắt đỏ thế này, con cứ giữ lấy mà ăn."
"Mỗi người một miếng, bà nếm thử đi, bà mà không ăn con cũng không ăn luôn." Trăn Trăn vừa làm nũng vừa đe dọa mãi mới thuyết phục được bà cụ Lý cầm lấy một miếng, bà cụ Lý cẩn thận c.ắ.n một miếng nhỏ, vội vàng đưa phần còn lại cho Trăn Trăn: "Bà ăn một miếng biết vị là được rồi, ăn nhiều phí lắm."
Đến chỗ Vương Tố Phân và Quế Hoa, hai người lại càng không nỡ nếm thử lấy một miếng, Trăn Trăn cầm miếng bánh nhỏ có chút nản lòng, mình ở trên núi có tận mấy hòm vàng thỏi, mà người nhà mình đến ăn cái bánh bông lan cũng không nỡ, giá mà có cách nào đổi được thêm nhiều đồ ăn đồ dùng về thì tốt biết mấy. Cúi đầu nhìn cơ thể mình, Trăn Trăn có chút nản lòng thở dài một tiếng, vẫn còn nhỏ quá, thực sự muốn mau ch.óng lớn lên quá đi.
Trăn Trăn gói số bánh bông lan còn lại cất lên tủ, lại từ trong túi móc ra hai viên kẹo sữa cho Nhục Bao, Nhục Bao nhận lấy kẹo sữa, đang cười với Trăn Trăn thì bỗng nhiên một tiếng gầm ở ngoài sân làm hai người giật nảy mình.
"Lý Minh Bắc, anh cút ra đây cho tôi!" Lý Mộc Vũ đứng trước chiếc xe đạp yêu quý của mình cầm một cái thước cuộn đang nổi trận lôi đình.
Lý Minh Bắc ngồi xổm sau cánh cửa run rẩy, cố tỏ ra bình tĩnh thò nửa cái đầu ra: "Sao... sao thế ạ..."
"Có phải anh làm ngã xe của tôi rồi không?" Lý Mộc Vũ xót xa đến mức mặt xanh lét: "Ghi đông xe lệch sang trái một phân, chắc chắn là anh làm ngã sang bên phải rồi."
Lý Minh Bắc sợ đến mức sắp tiểu ra quần luôn rồi, anh chưa từng thấy ai đi xe đạp xong mà còn cầm thước ra đo cả, cái thứ này rốt cuộc đo thế nào mà đo ra lệch một phân được cơ chứ? Rõ ràng trước khi vào cửa anh đã kiểm tra mấy lần rồi mà!
Trăn Trăn phục Lý Mộc Vũ sát đất luôn, trước mặt chiếc xe đạp yêu quý, chỉ số thông minh và trực giác của Lý Mộc Vũ đúng là được Conan nhập thể vậy!
Tác giả có lời muốn nói: Mẹ tôi hồi nhỏ chính là con em nhà máy Thủy Giải, việc bà thích nhất hồi nhỏ chính là xem phim, nhưng vé xem phim cũng khá đắt, để được xem nhiều lần, bà và đám bạn của mình đã bày ra đủ trò, ví dụ như nhặt những cuống vé đã bị xé dán lại, lần sau thừa lúc đông người để nhân viên kiểm vé xé bên kia, hoặc là trốn trong nhà vệ sinh, mười lần thì cũng có một hai lần gặp lúc người ta quên dọn rạp cũng thành công, hoặc trực tiếp đến phòng chiếu phim, đều là hàng xóm cả, thấy bà cũng không đuổi, vì vậy chiến tích mạnh nhất của mẹ tôi là một ngày xem 4 suất phim trùng lặp, quỳ luôn! Giá tiền kẹo tôi nhớ đặc biệt rõ là vì bà ngoại từng nói với tôi, mẹ tôi hồi nhỏ đặc biệt hay khóc, phải cho kẹo mới dỗ được. Một viên kẹo hai xu, cho hai xu là hết khóc luôn, tôi nghi ngờ bà chính là khóc vì thèm ăn kẹo đấy~~
Minh Bắc nhìn Lý Mộc Vũ vung cái thước cuộn đen đét như múa roi thì chân lại bắt đầu run cầm cập, anh run rẩy giấu nửa cái đầu sau cánh cửa, lắp bắp phản bác: "Thước kẻ sao có thể đo ra sai lệch mấy phân được? Hơn nữa trước khi về con rõ ràng đã chỉnh lại ghi đông một lượt rồi, không thể sai lệch nhiều thế được."
