Vô Tình Sinh Vào Thập Niên 60 - Chương 155
Cập nhật lúc: 14/01/2026 14:38
Trăn Trăn đổ chút mỡ lợn lên đĩa sắt, đưa miếng vải dầu cho Minh Bắc: "Lau dầu cho đều đi anh." Loại việc này mấy anh em trai trong nhà đều rất thạo.
Trước đây nhà không có nhiều dầu để ăn, xào rau củ gì cũng chỉ lấy vải dầu quẹt một chút dưới đáy nồi coi như là có mỡ.
Khi dầu đã đều và đĩa sắt dày cũng đã nóng già, Trăn Trăn dùng đũa gắp từng lát thịt hươu mỏng đặt lên đĩa, rắc thêm chút muối và tiêu.
Đĩa sắt phát ra những tiếng xèo xèo vui tai cùng những tia mỡ b.ắ.n nhẹ, mùi thơm ngào ngạt lập tức tỏa ra.
Trăn Trăn đưa đũa cho Minh Bắc lật thịt, còn mình thì vào bếp bưng một rổ lõi cải thảo trắng nõn, hơi ngả vàng đã được rửa sạch sẽ ra.
Vương Tố Phân đang hầm thịt hươu trong nồi cũng ghé qua xem cho vui.
Lý Lão Thái ngồi trên giường lò, nhìn rổ lõi cải thảo mà lắc đầu: "Phải lột tận bốn năm cây cải mới được ngần ấy lõi non.
Sau này cả nhà mình phải ăn lá cải thảo trừ bữa mấy ngày đấy, bao giờ hết năm cây đó thì thôi."
Mắt Minh Bắc dán c.h.ặ.t vào đĩa thịt nướng, chẳng thèm ngoảnh đầu lại nói một câu: "Không sao đâu nội, mai bố cháu g.i.ế.c lợn rồi.
Thịt lợn hầm cải thảo với miến thì thơm phải biết, ăn cả tháng cháu cũng không chán."
Trong lúc nói chuyện, mẻ thịt hươu đầu tiên đã chín.
Trăn Trăn lấy một đôi đũa sạch gắp từng miếng thịt ra đĩa, đặt lên cái bàn nhỏ bên cạnh.
Cô lấy một miếng lõi cải thảo, đặt một miếng thịt hươu lên, thoăn thoắt cuộn lại rồi đưa cho Lý Lão Thái.
Lý Lão Thái vừa ăn ba xiên thịt nướng, đang cảm thấy quai hàm hơi mỏi.
Thấy Trăn Trăn đưa miếng cải cuộn thịt tới, bà vội xua tay: "Các con ăn đi, nội mỏi răng lắm rồi."
Trăn Trăn đưa miếng thịt đến tận miệng bà: "Nội nếm thử đi, cái này mềm lắm, không lo mỏi răng đâu ạ."
Lý Lão Thái chịu không nổi sự dỗ dành của cháu gái, thấy Trăn Trăn nhất quyết muốn mình ăn, bà bèn cúi đầu c.ắ.n một miếng.
Lần này khác hẳn với xiên thịt lúc nãy.
Thịt hươu tươi trong quá trình nướng chỉ rắc muối và tiêu, đĩa sắt nóng bỏng nhanh ch.óng làm chín thịt, không chỉ giữ lại được vị tươi ngon nguyên bản nhất mà còn giữ được cả nước thịt và chất dinh dưỡng.
Vị giòn ngọt của cải thảo hòa quyện với vị ngọt đậm đà của thịt hươu, hương vị không những tươi mới mà còn mềm mại, không hề ngấy.
Lý Lão Thái ăn một miếng bỗng thấy chưa đã, đón lấy nửa miếng thịt nướng còn lại trong tay Trăn Trăn nhét tọt vào miệng, vừa nhai vừa gật đầu lia lịa: "Ngon, còn thơm hơn cả thịt xiên lúc nãy."
Lý Lão Thái vốn không quá chú trọng chuyện ăn uống, bình thường nhà có kho thịt cũng chỉ ăn nhiều nhất ba miếng.
Đến bà cũng khen ngon, cả nhà lập tức không kìm lòng được nữa, nhìn chằm chằm vào đĩa thịt hươu mà mắt sáng rực.
Vương Tố Phân vội vào bếp lấy một nắm đũa đặt lên bàn, mỗi người cầm một đôi, loáng một cái đã tranh sạch mấy miếng thịt đó.
Trăn Trăn chậm chân một bước nên thịt bị tranh sạch bách.
Cô thấy thịt trên đĩa sắt đã hơi cháy cạnh, vội vàng lật mặt thịt, thấy hòm hòm là chín liền nhanh tay gắp ra đĩa.
Nướng liên tục ba đĩa, già trẻ lớn bé trong nhà mới đều được nếm vị.
Ai nấy đều khen ngon không ngớt lời.
Lý Lão Thái ăn hai miếng là không dám ăn thêm nữa, sợ buổi tối không tiêu lại đau bụng.
Bà ngồi đầu giường lò rít một hơi t.h.u.ố.c rồi hỏi Trăn Trăn: "Cách ăn thịt hươu kiểu này cũng là sách dạy à?
Tuy hơi cách rách tí nhưng mà thơm thật."
Trăn Trăn cười hì hì: "Con nghe bạn học kể đấy ạ.
Đây là cách bố bạn ấy học được từ mấy người Nga ngày xưa." Đối với lời giải thích này, cả nhà không ai nghi ngờ.
Những năm 50, tỉnh Hắc Long Giang có rất nhiều người Nga sinh sống, mà sở thích của họ chính là ăn miếng thịt lớn, uống bát rượu đầy.
Vương Tố Phân cuộn liền ba miếng thịt mới luyến tiếc buông đũa lau miệng: "Các con ăn đi, mẹ phải đi hâm nóng bánh ngô đã." Thấy mấy đứa nhỏ ăn đến mức không buồn ngẩng đầu lên, bà không nhịn được cười lắc đầu: "Mẹ thấy cũng chẳng cần hâm nhiều lương khô đâu, nấu ít cháo bột ngô là được rồi.
Lát nữa các con ăn thịt là đủ no rồi."
Tay Trăn Trăn nhỏ nên cuốn hơi chậm.
Cô ăn được một miếng thì Minh Bắc đã chén sạch ba miếng rồi.
Tranh không lại Minh Bắc, Trăn Trăn tức mình chẳng thèm lõi cải thảo nữa, dùng đũa gắp thẳng một miếng thịt nướng cho vào miệng.
Minh Bắc vỗ đầu một cái, cười vẻ hối lỗi: "Vừa nãy bị Trăn Trăn dắt mũi rồi, cứ mải học theo em ấy lấy cải thảo cuộn thịt.
Ăn thịt trực tiếp có phải ngon không, cần cái lá rau này làm gì cho mất thời gian ra."
Trăn Trăn ăn đến mức hai má phồng lên, nhai nhóp nhép liên hồi như một chú chuột hamster nhỏ. Cô nuốt miếng thịt trong miệng xuống, bấy giờ mới thong thả đáp lời Minh Bắc một câu: "Chẳng phải em sợ ăn nhiều thịt nướng quá sẽ ngấy sao, có mấy lõi cải thảo này thanh thanh mát mát, vừa giải ngấy vừa ngon miệng thì tốt biết mấy."
