Vô Tình Sinh Vào Thập Niên 60 - Chương 311
Cập nhật lúc: 14/01/2026 15:09
Hy Tuấn Kiệt đáp lại bằng một nụ cười, cho đến khi thấy Trăn Trăn vào hẳn trong tòa ký túc xá mới thong thả đi về phía ký túc xá nam.
Về đến phòng, Trăn Trăn và Quách Tiểu Kiều đặt đồ đạc xuống, cầm chổi, cây lau nhà và giẻ lau dọn dẹp phòng sạch bong kin kít.
Trăn Trăn trải chăn đệm ra, thấy Quách Tiểu Kiều mệt đến thở hổn hển liền xách hai chiếc phích trống định đi lấy nước nóng: "Cậu ngồi nghỉ tí đi, tớ đi lấy ít nước nóng về."
Quách Tiểu Kiều nằm vật ra giường, uể oải nhìn Trăn Trăn: "Cậu không mệt à?
Nghỉ tí đã."
"Thể lực tớ tốt mà." Trăn Trăn vừa cười đáp một câu vừa mở cửa đi ra ngoài.
Trăn Trăn xách hai chiếc phích nước chạy xuống lầu, vừa ra khỏi ký túc xá không xa đã thấy Hy Tuấn Kiệt đang đứng dưới một gốc cây, hình như đang đợi ai đó.
Nơi Hy Tuấn Kiệt đứng là ngã tư giữa ký túc xá nam và nữ, là con đường bắt buộc phải đi qua để đến nhà lấy nước, vì thế Trăn Trăn cũng không nghĩ nhiều, đi tới chào anh một tiếng: "Đợi người à?"
Khóe miệng Hy Tuấn Kiệt mang theo một nụ cười: "Đúng vậy, đang đợi cô."
Trăn Trăn khựng lại, có chút nghi hoặc nhìn người đối diện: "Có chuyện gì sao?"
Hy Tuấn Kiệt xách hai phích nước nóng từ trên bàn đá bên cạnh đưa cho Trăn Trăn: "Tôi nghĩ cô vừa về chắc chắn phải lấy nước nóng, mà nhà lấy nước lại khá xa..." Mặt Hy Tuấn Kiệt hơi ửng đỏ, anh thấy mấy người bạn cùng phòng ngày nào cũng dậy sớm thức khuya đi lấy nước nóng cho bạn gái nên cũng muốn học theo.
Chỉ là lần đầu làm chuyện này, trong lòng anh cũng có chút bồn chồn, không biết mình làm vậy có quá đường đột không.
Thấy lông mi Hy Tuấn Kiệt vì căng thẳng mà hơi run run, Trăn Trăn bỗng bật cười: "Cảm ơn anh nhé, tôi vừa hay thấy mỏi chân, không muốn đi xa quá."
Hy Tuấn Kiệt thở phào nhẹ nhõm, ân cần đưa phích nước qua: "Nhà lấy nước gần khu ký túc xá cũ hơn, từ chỗ chúng ta đi qua thì quá xa.
Mỗi sáng tối tôi đều có thể giúp cô lấy nước."
Trăn Trăn đặt phích nước trống xuống đất, nhận lấy phích nước từ tay Hy Tuấn Kiệt: "Không cần phiền phức vậy đâu, anh giúp tôi lấy thì đến lúc anh đi lấy cho mình lại phải xếp hàng lâu lắm."
Hy Tuấn Kiệt vội vàng nói: "Không sao đâu, tôi dậy sớm mà, buổi tối lại càng không lỡ việc, dù sao cũng chẳng có việc gì lớn."
Nhìn ánh mắt tha thiết của Hy Tuấn Kiệt, lòng Trăn Trăn thấy ấm áp, gương mặt cũng mang theo nụ cười ngọt ngào mà chính cô cũng không nhận ra: "Được rồi, vậy làm phiền anh nhé."
Hy Tuấn Kiệt vui đến mức gật đầu lia lịa: "Không phiền, không phiền chút nào, dù sao tôi cũng rảnh, chỉ là đi thêm một chuyến thôi mà.
Cái đó, sau này tôi đều có thể giúp cô lấy nước nóng."
Trăn Trăn nhìn biểu cảm có chút lúng túng lại có chút mong chờ của Hy Tuấn Kiệt, không nhịn được mím môi cười: "Nhưng một ngày anh lấy nước bốn lần không thấy mệt sao?"
"Không đâu." Hy Tuấn Kiệt vội vàng khẳng định: "Coi như là rèn luyện thân thể thôi mà!"
Mặc dù Trăn Trăn cảm thấy việc đi lấy nước nóng một chuyến đối với mình chẳng là gánh nặng gì, nhưng nhìn Hy Tuấn Kiệt nỗ lực lấy lòng mình như vậy, cô không nỡ từ chối.
Cô nở một nụ cười rạng rỡ với anh: "Vậy sau này nước nóng của tôi trông cậy vào anh nhé."
Mắt Hy Tuấn Kiệt sáng lấp lánh như những vì sao: "Ừ ừ ừ, không vấn đề gì."
Trăn Trăn nhìn Hy Tuấn Kiệt, trong lòng thấy ấm áp lạ thường, khuôn mặt nhỏ nhắn hơi ửng hồng, xách phích nước xoay người đi.
Hy Tuấn Kiệt đứng nhìn bóng dáng Trăn Trăn khuất sau lối rẽ vào ký túc xá nữ, liền vui sướng nhảy cẫng lên một cái tại chỗ, sau đó hớn hở chạy về phía ký túc xá nam.
Đi được nửa đường, anh sực nhớ ra phích nước của Trăn Trăn còn quên ở đó, lại vội vàng chạy ngược lại, xách hai chiếc phích trống dưới đất chạy thẳng về phía nhà lấy nước.
Cách đó hơn mười mét, mấy nam sinh khoa tiếng Pháp vừa chơi bóng rổ xong định về ký túc xá, một người chỉ vào bóng lưng của Hy Tuấn Kiệt mà ngơ ngác: "Đó là Hy Tuấn Kiệt phải không?
Cậu ta nhặt được tiền hay là thi đứng thứ nhất thế?
Sao mà hớn hở quá vậy?"
"Thôi đi, người đó chắc chắn không phải Hy Tuấn Kiệt đâu." Một nam sinh nói bằng giọng Đông Bắc đậm đặc: "Ông nhìn cái điệu nhảy tưng tưng như thằng ngốc vừa nãy xem, Hy Tuấn Kiệt có mười tuổi chắc cũng chẳng làm cái trò đó."
"Nhưng bộ đồ thể thao đó cả trường mình chỉ có mỗi cậu ta mặc thôi mà." Một người khác gãi đầu nghi hoặc: "Thực ra Hy Tuấn Kiệt đối xử với mọi người tốt lắm, hỏi gì cũng giảng, chỉ là không thích cười thôi."
"Nếu tôi mà đẹp trai cỡ đó tôi cũng chẳng thích cười." Anh chàng Đông Bắc ôm bóng rổ nhận xét: "Đàn ông mà đẹp quá cũng chẳng phải chuyện tốt lành gì.
Thời cổ đại có ai đó đẹp quá mà bị người ta nhìn đến c.h.ế.t đấy, Hy Tuấn Kiệt mà cười lên thì không chừng cũng dễ xảy ra t.a.i n.ạ.n tương tự lắm."
