Vô Tình Sinh Vào Thập Niên 60 - Chương 312

Cập nhật lúc: 14/01/2026 15:09

"Cũng may Hy Tuấn Kiệt tuy đẹp trai nhưng trông vẫn rất nam tính, chứ nếu mà ẻo lả thì tôi chắc chắn không dám ở cùng phòng với cậu ta đâu."

Mấy gã con trai đang tán dóc rôm rả, vừa rẽ ngoặt một cái đã thấy Hi Tuấn Kiệt tay xách hai chiếc phích nước, gương mặt không chút biểu cảm đang nhìn họ chằm chằm. Gã thanh niên gốc Đông Bắc giật b.ắ.n mình, ôm quả bóng rổ nhảy dựng ra xa ba mét, mồm loa mép giải: "Ối mẹ ơi, cậu làm tôi đứng tim rồi! Tự nhiên đứng dán lưng vào tường thế này làm cái gì hả?"

Hi Tuấn Kiệt bực mình liếc xéo một cái: "Các cậu gào tên tôi to thế, tưởng tôi điếc chắc?"

"Không phải, cái đó...

bọn này cũng đâu có ngờ là cậu thật." Gã Đông Bắc lại rón rén nhích lại gần, nhìn thấy vẻ mặt Hi Tuấn Kiệt rõ ràng còn vương nét hớn hở, bèn tò mò hỏi: "Nãy cậu đứng một mình nhảy nhót cái gì như thằng dở thế?"

Hi Tuấn Kiệt thản nhiên nhìn gã: "Sáu giờ tối nay ra sân bóng rổ đấu một chọi một, ai thua phải đi xách nước cho người thắng trong vòng một tháng."

Gã Đông Bắc nghe xong đần mặt ra: "Này, không được bắt nạt người ta thế chứ, bọn này chỉ chơi bời nghiệp dư, sao so được với hạng tập tành bài bản như cậu."

"Ồ?

Cậu sợ à?

Tự thấy mình không đủ trình?" Hi Tuấn Kiệt mỉm cười nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt đầy vẻ thâm trầm khiến gã Đông Bắc tức đến mức gãi tai bứt tóc, hận không thể táng quả bóng vào rổ ngay lập tức: "Ai bảo tôi không đủ trình!" Gã nghiến răng nghiến lợi: "Đấu thì đấu!

Đừng có chơi một tháng, chơi lớn hẳn đi, đứa nào thua phải đi xách nước đúng ba mươi mốt ngày."

Đám đông vốn đang hào hứng chờ gã ra tiền cược lớn hơn, nghe thấy chỉ tăng thêm có một ngày liền đồng thanh chê bai: "Xì..."

Gã Đông Bắc chẳng thèm quan tâm, vênh mặt lên: "Thì một tháng cũng có lúc chỉ có ba mươi ngày thôi mà, tiền cược này của tôi là cực kỳ thành ý rồi đấy, đúng không Tuấn Kiệt?"

Hi Tuấn Kiệt mỉm cười nhạt nhìn gã: "Chỉ cần cậu không hối hận là được."

Gã Đông Bắc vỗ n.g.ự.c bôm bốp: "Quân t.ử nhất ngôn, tứ mã nan truy!"

Sáng sớm hôm sau, gã Đông Bắc rất thật thà xách về hai phích nước nóng cho Hi Tuấn Kiệt.

Đến khi gã đi gội đầu ở nhà tắm công cộng về, phát hiện hai phích nước nóng mình vừa xách đã không cánh mà bay.

Gã vừa dùng khăn lau đầu vừa ngơ ngác tìm khắp nơi: "Nước tôi vừa xách cho Hi Tuấn Kiệt đâu rồi?

Đừng để thằng nhóc đó chạy bộ về lại bảo tôi nuốt lời."

Đám nam sinh cùng ký túc xá nhìn gã bằng ánh mắt đầy thương cảm: "Hi Tuấn Kiệt xách đi rồi."

"Cậu ấy xách đi gội đầu à?" Gã Đông Bắc vẫn còn ngây thơ lắm: "Không lẽ thế, ngày nào cậu ấy chẳng tắm một lần, cần gì phải gội đầu riêng."

Đang nói dở thì Hi Tuấn Kiệt lại xách hai chiếc phích không trở về.

Anh lắc lắc cái phích trong tay về phía gã Đông Bắc, cười nhạt: "Đừng quên ba mươi mốt ngày đấy nhé!"

"Cậu quá thất đức rồi, dám lấy nước tôi xách đi lấy lòng con gái nhà người ta!" Gã Đông Bắc lập tức đoán ra sự thật, nhịn không được gào lên t.h.ả.m thiết: "Rốt cuộc là cô nàng nhà nào thế, để tôi đích thân đi đưa có được không?"

Hi Tuấn Kiệt liếc gã một cái: "Nằm mơ đi!"

*

Sinh viên lục tục quay trở lại trường, thấm thoắt đã đến ngày mùng một tháng Chín khai giảng.

Nhắc đến chuyện hôm nay công bố kết quả thi cuối kỳ, ai nấy đều vừa mong đợi vừa thấp thỏm không yên.

Tiết đại cương đầu tiên là môn chuyên ngành.

Giáo sư bước vào lớp, việc đầu tiên là dán bảng điểm lên cạnh bảng tin phía sau cuối lớp.

Ngay lập tức, đám sinh viên trong lớp ngồi không yên, đứa nào đứa nấy nghếch cổ cố nhìn ra sau, nhưng khoảng cách quá xa, trừ mấy đứa ngồi gần nhìn thấy, còn lại đều lo lắng bồn chồn.

Giáo sư cầm miếng lau bảng gõ gõ lên bàn: "Đừng nhìn nữa, có nhìn rõ thì trên đó cũng chưa chắc có tên các anh các chị đâu." Thấy học trò quay đầu lại, giáo sư mới tiếp tục: "Danh sách tôi vừa dán là danh sách học bổng đặc biệt và học bổng loại một, hai, ba của trường.

Tan học các em ra xem, có ý kiến gì thì phản hồi ngay cho tôi.

Bây giờ tôi phát bảng điểm của từng người, gọi đến tên ai thì lên bục nhận."

Trăn Trăn vừa đọc sách vừa dùng ý thức quét qua tấm bảng phía sau.

Thấy tên mình nằm chễm chệ ở mục học bổng đặc biệt, cô không khỏi ngạc nhiên.

Tuy không biết tiêu chuẩn xét học bổng đặc biệt là gì, nhưng Trăn Trăn cảm thấy ngoài việc lên lớp, mình chẳng tham gia hoạt động nào khác, họa chăng chỉ là viết một bài phỏng vấn cho tờ báo của lớp.

So với những bạn tự lập ra tờ báo riêng, đóng góp của cô đúng là bé xíu như hạt cát.

Dường như lo lắng các sinh viên khác cũng có suy nghĩ này, sau khi gọi tên Trăn Trăn, giáo sư đặc biệt giải thích thêm một câu: "Sinh viên Lý Minh Trăn có thành tích học tập học kỳ này đứng đầu chuyên ngành chúng ta.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Vô Tình Sinh Vào Thập Niên 60 - Chương 312: Chương 312 | MonkeyD