Vợ Yêu Thuần Khiết Có Thể Đọc Tâm, Viên Sĩ Quan Cấm Dục Mặt Đỏ Tai Hồng. - Chương 259
Cập nhật lúc: 14/01/2026 16:16
Nhưng trong lòng cậu ta lại vô cùng sốt ruột.
Lẽ nào chuyện cậu ta có bốn bà vợ đã bị bại lộ rồi?
Người chiến sĩ dẫn đầu lạnh giọng chế giễu: "Biết bảo vệ vợ con thì đúng là không tồi thật, nhưng kẻ đi buôn bán con gái con trai nhà người khác cũng chính là anh!"
"..." Chân Vô Trần bủn rủn, trái tim đang treo lơ lửng cuối cùng cũng rơi bịch xuống.
Nếu bị bắt vì tội có quá nhiều vợ thì cậu ta vẫn còn có khả năng thoát tội, nhưng nếu bị bắt vì tội buôn bán người thì cậu ta e rằng sẽ phải ngồi tù vài năm.
Nếu như còn nhiều chuyện khác bị đào bới ra thì cậu ta có thể giữ mạng được hay không vẫn còn là một ẩn số.
Cậu ta trực tiếp nằm rạp xuống đất luôn.
"Mang đi!" Người chiến sĩ dẫn đầu ra lệnh một tiếng.
Trong tiếng khóc lóc của phụ nữ và trẻ em, Vô Trần bị cưỡng ép áp giải ra khỏi sân.
Cậu ta cũng muốn bỏ chạy nhưng cậu ta đã bị khống chế c.h.ặ.t chẽ, không có lấy một chút cơ hội để tẩu thoát.
Sau khi bị ném xuống đất, sắc mặt cậu ta trắng bệch, sợ hãi đến mức đôi môi run rẩy bần bật.
Người chiến sĩ phụ trách bắt giữ cậu ta nhìn cái bộ dạng hèn nhát này không nhịn được mà lạnh lùng hừ một tiếng: "Nếu sớm biết có ngày hôm nay thì lúc trước nên làm chút chuyện của con người đi! Người ta đều bảo người xuất gia lấy từ bi làm gốc, tim của anh chắc bị ch.ó tha rồi chứ gì?!"
Anh ta vốn có một cô em gái bị bắt cóc, đến nay vẫn bặt vô âm tín, đối với bọn buôn người có thể nói là căm thù tận xương tủy.
Nếu không phải quân đội có kỷ luật nghiêm minh thì anh ta đã muốn nện cho Vô Trần một trận nhừ t.ử rồi!
Tuy nhiên cũng không phải là không có cơ hội...
Người lính này túm lấy cổ áo của Vô Trần hỏi: "Dạo gần đây anh và một nữ hương khách họ Chu đi lại rất thân thiết, người đó có phải tên là Chu Uyển Nhu không, cô ta hiện đang ở đâu?"
Con ngươi của Vô Trần đảo qua đảo lại: "Các người có phải đến vì cô ta không? Cô ta có quan hệ với cấp cao của tổ chức Vô Lượng, nếu tôi nói ra tung tích của cô ta thì các người có thể thả tôi ra không?"
"Hừ!" Người chiến sĩ lạnh lùng hừ một tiếng, dùng s.ú.n.g gí vào đầu cậu ta, "Anh nói xem?"
Không khai ra thì có thể dùng chút biện pháp rồi!
Vô Trần cuối cùng cũng khai ra.
Dù sao thì cậu ta cũng đã bị bắt rồi, với tâm lý mình đã không xong thì cũng chẳng để người khác yên ổn nên cậu ta không chống đối gì nhiều mà khai ra động tĩnh của Chu Uyển Nhu.
"Cô ta muốn trốn ra nước ngoài!"
"Hơn hai mươi phút trước cô ta mới từ làng Tiểu Liễu lên xe rời đi, các người bây giờ đuổi theo biết đâu vẫn còn kịp!"
"Chờ cô ta lên máy bay ra đến nước ngoài rồi thì các người sẽ không bắt được nữa đâu!"
Vài người lính đưa mắt nhìn nhau rồi lập tức hành động.
...
Chùa Thanh Sơn liên lạc không thuận tiện, sau khi Hoắc Diễm khống chế được cục diện liền lập tức quay trở lại khu vực nội thành.
Giữa đường anh nhận được tin nhắn: Chu Uyển Nhu có khả năng đang tiến về phía sân bay Bắc Kinh, chuẩn bị bay ra nước ngoài.
Một khi Chu Uyển Nhu thực sự ra đến nước ngoài thì muốn bắt giữ cô ta quy án sẽ khó càng thêm khó!
Quyết định dứt khoát, Hoắc Diễm liền liên lạc với phía sân bay Bắc Kinh, yêu cầu phía sân bay phối hợp thao tác, lập tức rà soát xem có thông tin mua vé của Chu Uyển Nhu hay không.
Nếu tra ra được thì hãy nghĩ cách trì hoãn thời gian máy bay cất cánh, tiến hành giám sát ngầm đối với Chu Uyển Nhu.
Nếu không tra ra được thì chứng tỏ Chu Uyển Nhu đã dùng thông tin giả để mua vé, vậy thì nhất định phải tìm một cái cớ thích đáng để rà soát ngầm tất cả hành khách nữ tại hiện trường, nỗ lực tìm ra Chu Uyển Nhu từ trong số đó.
Đồng thời huy động lực lượng cảnh vệ sân bay để tiến hành kiểm soát sân bay.
Phía bên này Hoắc Diễm chuyển hướng, hỏa tốc chạy đến sân bay Bắc Kinh.
Còn tại sân bay Bắc Kinh, Chu Uyển Nhu đang đợi ở khu vực chờ bỗng nhiên có một cảm giác thót tim khó hiểu, có một loại dự cảm chuyện lớn không ổn.
Đặc biệt khi cô ta phát hiện số lượng nhân viên sân bay trước mắt tăng lên rõ rệt và thường xuyên giao lưu với những hành khách đang chờ, nhất là những hành khách nữ, cho dù không nghe thấy nội dung cuộc trò chuyện là gì nhưng sự cảnh giác trong lòng cô ta cũng trở nên đậm nét hơn.
Tâm niệm xoay chuyển, nhân lúc vẫn chưa có nhân viên nào đi tới trước mặt mình, cô ta liền lấy lệ nói với người bên cạnh một câu là muốn đi vệ sinh, sau đó giả vờ bình tĩnh đứng dậy.
Dự cảm của cô ta luôn rất chuẩn, vào cái thời khắc sắp lên máy bay mấu chốt này cô ta quyết định dứt khoát không đi nữa, không ra nước ngoài nữa.
Cô ta muốn rời khỏi sân bay!
Chương 205 Chim sẻ rình sau
Chu Uyển Nhu nói đi vệ sinh là thật sự đi về phía nhà vệ sinh.
Người đi cùng cô ta nhìn theo bóng lưng cô ta rời đi một cái, xác định hướng cô ta đi rồi liền thu hồi tầm mắt, tiếp tục đọc tờ báo trên tay.
Sau khi đi vào ngăn nhỏ trong nhà vệ sinh, Chu Uyển Nhu nhanh ch.óng giải quyết nhu cầu cá nhân, sau đó lấy từ trong chiếc túi xách mang theo bên người ra một bộ công cụ ngụy trang đã chuẩn bị sẵn từ trước.
Cô ta rất may mắn vì mình đã chuẩn bị vẹn toàn như vậy, nếu không cô ta thực sự không có cách nào đối phó với những sự cố đột phát.
Dùng tốc độ nhanh nhất thay xong quần áo giày dép, đội tóc giả lên, cô ta soi gương nhỏ nhanh ch.óng trang điểm.
Quy trình này kể từ khi gia nhập tổ chức Vô Lượng cô ta đã lén lút thao tác vô số lần nên vô cùng thành thục.
Chưa đầy năm phút đồng hồ cô ta đã bước ra khỏi ngăn nhỏ, vừa rửa tay vừa quan sát chính mình trong gương.
Thấy trong gương là một hình tượng khiến chính cô ta cũng cảm thấy xa lạ, cô ta liền hài lòng lộ ra nụ cười.
Rất tốt.
Trước khi vào ngăn nhỏ cô ta là một người phụ nữ trẻ trung thanh tú xinh đẹp.
Sau khi ra khỏi ngăn nhỏ cô ta là một người phụ nữ trung niên ốm yếu với khuôn mặt vàng vọt và mái tóc khô xơ.
Hình tượng khác nhau một trời một vực, cô ta tin rằng không ai có thể nhận ra sự ngụy trang của mình.
Quần áo và giày dép đã thay ra Chu Uyển Nhu không có ý định mang đi mà đều vứt lại trong ngăn nhỏ nhà vệ sinh.
Cô ta đi ra khỏi nhà vệ sinh, liếc mắt nhìn quanh một vòng, sau khi suy nghĩ liền không đi về phía cửa lớn sân bay mà đi tìm lối đi dành cho nhân viên tứ phía, chuẩn bị rời khỏi sân bay từ lối đi này một cách thần không biết quỷ không hay.
Suốt quãng đường đều rất thuận lợi.
Cuối cùng cô ta chỉ cần bước qua một cánh cửa đang mở nữa là có thể rời khỏi phạm vi sân bay một cách kín đáo, trên mặt cô ta lộ ra nụ cười đắc ý và khinh bỉ.
Sự đắc ý là dành cho chính mình.
Sự khinh bỉ là dành cho người khác.
Chỉ là vài giây sau nụ cười trên mặt cô ta liền đông cứng lại...
Khi cô ta đi qua lối đi dành cho nhân viên, bước ra khỏi cửa trong nháy mắt, vài họng s.ú.n.g đồng thời nhắm thẳng vào người cô ta.
Cách đó hai mét, một người đàn ông cao lớn anh tuấn bình tĩnh nhìn về phía cô ta, trong đôi mắt sâu thẳm trầm tĩnh có một tia bất ngờ nhưng lại không bất ngờ đến thế.
