Vợ Yêu Thuần Khiết Có Thể Đọc Tâm, Viên Sĩ Quan Cấm Dục Mặt Đỏ Tai Hồng. - Chương 260
Cập nhật lúc: 14/01/2026 16:16
Hoắc Diễm!
Chu Uyển Nhu da đầu tê dại, trái tim nảy mạnh một cái nhưng nghĩ đến mình đã được ngụy trang nên chắc chắn sẽ không bị nhận ra, cô ta lại nhen nhóm một tia hy vọng.
Chỉ tiếc là giọng nói nghiêm nghị của Hoắc Diễm đã nhanh ch.óng đập tan sự may mắn của cô ta.
"Chu Uyển Nhu, đừng giả vờ nữa!"
Chu Uyển Nhu: "..."
Cô ta còn muốn vùng vẫy thêm một chút nữa nhưng câu nói tiếp theo của Hoắc Diễm đã đến.
"Màu da trên mặt cô và màu da gần xương quai xanh có sự khác biệt rõ rệt, ngụy trang thành một người phụ nữ trung niên nhưng đôi tay của cô lại không có dấu vết của sự lao động vất vả lâu năm, khi tôi gọi tên cô thì ngay lập tức cô đã nhìn về phía tôi, rất quen thuộc với cái tên này, hoàn toàn là hành động theo tiềm thức..." Anh liên tục nêu ra vài điểm, sau đó nhạt giọng nói, "Nếu tôi là cô, tôi sẽ phối hợp điều tra, tố giác cấp cao của tổ chức Vô Lượng để tranh thủ được sự khoan hồng."
Chu Uyển Nhu: "..."
Ba chữ tổ chức Vô Lượng vừa lọt vào tai là cô ta biết hôm nay mình đã tiêu rồi.
Sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, hai chân cô ta bủn rủn liền ngã khụy xuống đất, không thể giả vờ thêm được nữa, trong lòng cũng không còn bất kỳ sự may mắn nào.
Nhưng cô ta vẫn còn một câu hỏi cuối cùng.
Cô ta ngẩng mắt lên nhìn Hoắc Diễm đầy oán hận, không cam tâm hỏi: "Sao anh biết tôi sẽ chạy trốn từ đây? Anh luôn cho người giám sát tôi sao?"
Tuy nhiên Hoắc Diễm chỉ lạnh lùng quét mắt nhìn cô ta một cái, vung tay lên một cái, lập tức có hai người chiến sĩ bước tới, xốc nách Chu Uyển Nhu kéo cô ta đi.
Anh đã dự đoán được sự dự đoán của cô ta, cánh cửa lối đi dành cho nhân viên này cũng là đặc biệt để dành cho cô ta nhưng anh không có hứng thú giải đáp thắc mắc cho Chu Uyển Nhu.
...
Liên tục mấy ngày Tô Linh Vũ đều không gặp được Hoắc Diễm.
Tuy nhiên mỗi ngày cô đều hỏi hệ thống xem anh đang làm gì, có bị thương không, có an toàn không, biết được tình hình của anh nên cũng không quá lo lắng cho anh.
Chỉ là buổi tối đi ngủ không có người bên cạnh khiến cô ngủ không ngon giấc, trong lòng Tô Linh Vũ vẫn có chút lửa giận nho nhỏ.
Tối hôm nay cô vẫn chưa ngủ được thì bỗng nhiên nghe thấy tiếng xoay ổ khóa, theo đó là tiếng bước chân nhẹ nhàng truyền đến.
Trái tim cô thắt lại, trong đầu trong nháy mắt hiện lên cảnh tượng kinh hoàng mình bị u linh c.ắ.n xé, m.á.u tươi đầy đất, cô theo bản năng ôm c.h.ặ.t chiếc gối trong lòng hơn.
【 Tiểu Thống Tử, ngươi mau nhìn một cái đi, không phải là có ma chứ? 】
Giọng trẻ con đáng yêu của hệ thống lập tức vang lên: 【 Ký chủ, là ma đấy! Nhưng cô cứ yên tâm, chỉ là sắc ma thôi à! 】
Tô Linh Vũ: 【 ... Sắc ma? 】
Sợ làm vợ thức giấc nên đặc biệt rón rén bước chân Hoắc Diễm: "...?"
Biết Tô Linh Vũ chưa ngủ nên anh cũng không cần kìm chế nữa, khóe môi cũng không kìm được mà nở nụ cười.
Sải bước đi tới bên giường, anh quỳ một gối xuống đệm Kim Đan, bàn tay to ôm lấy vòng eo mềm mại của người phụ nữ trên giường, cúi đầu hôn lên đỉnh đầu cô một cái.
"Đã ngủ chưa? Là anh đây."
Tô Linh Vũ: 【 ... 】
Cô đang định xoay người nói gì đó thì Hoắc Diễm lại mở lời: "Anh đi tắm một cái đã, đảm bảo sạch sẽ cho em hài lòng."
Tô Linh Vũ: 【 ...? 】
Hừ! Anh tắm có sạch hay không thì có liên quan gì đến việc cô có hài lòng hay không chứ?
Kỳ lạ thật!
Tuy nhiên ngọn lửa nhỏ trong lòng lại vô duyên vô cớ không còn bùng cháy mạnh mẽ như vậy nữa.
Hệ thống cũng "hừ hừ" hai tiếng, giọng trẻ con hung dữ nói: 【 Ta đã bảo Hoắc Diễm là sắc ma rồi mà! 】
【 Cô xem anh ta vừa về đã lôi cô ra hôn lấy hôn để kìa, còn dính người hơn cả ch.ó nữa! May mà không hôn trực tiếp vào miệng đấy, nếu không ta lại phải vào phòng tối nhỏ rồi! 】
【 Còn nói cái gì mà tắm sạch sẽ nữa chứ... đúng là dã tâm sói mà! 】
Tô Linh Vũ: 【 ... 】
Rất có lý, cô thế mà lại không nói lại được câu nào.
Kẻ nào đó vừa về nhà đã đi tắm thì cái tâm tư đó đúng là hiển nhiên quá rồi.
Hệ thống lại nói: 【 Hừ! Không nói nữa, không nói nữa! Dù sao lát nữa anh ta tắm xong hai người chắc chắn sẽ làm chuyện nọ chuyện kia thôi. Ta là một cái hệ thống nhỏ đáng thương, hay là đi tìm các hệ thống khác chơi đây! 】
Tô Linh Vũ tò mò: 【 Bây giờ ngươi có thể giao lưu với các hệ thống khác rồi à? 】
Nói đến chuyện này giọng trẻ con của hệ thống vui sướng không thôi: 【 Đúng vậy! 】
【 Lúc trước chẳng phải ký chủ đã dùng điểm tích lũy nạp cho ta cái thẻ hội viên "Vũ Trụ Lương Duyên" sao? Ở đó có rất nhiều hệ thống nhỏ để trò chuyện, ta còn chưa chơi mấy lần đâu. 】
【 Bây giờ ta đang là cái hệ thống nổi tiếng trong giới hệ thống đấy nhé, có rất nhiều hệ thống muốn thỉnh giáo ta cách giúp ký chủ tích lũy điểm công đức kìa, bọn chúng đều rất thích ta đấy! 】
【 La la la, ta đi khoe khoang đây! 】
Nói đến cuối cùng giọng trẻ con tràn đầy phấn khích.
Nếu có thực thể thì cái đuôi nhỏ sau lưng e rằng đang vẫy điên cuồng rồi.
Tô Linh Vũ nhịn cười nói: 【 Được được được, ngươi đi đi. 】
Hệ thống "vâng vâng" hai tiếng: 【 Vậy ta đi nhé, b.ắ.n tim cho cô nè! 】
Nói xong liền im bặt ngay, trông đúng là đi chơi thật rồi.
Tô Linh Vũ quyết định sau này sẽ bảo hệ thống tự mua thêm cho mình mấy cái thẻ hội viên thú vị để làm phong phú thêm đời sống của nó.
Trong phòng tắm truyền đến tiếng nước chảy "ào ào", Tô Linh Vũ suy nghĩ một chút liền ngồi dậy khỏi giường, bật chiếc đèn ngủ trên tủ đầu giường lên.
Chờ đến khi Hoắc Diễm mang theo một luồng hơi nước ẩm nóng bước tới, phát hiện người vừa nãy còn đang ngủ trên giường không biết từ lúc nào đã dậy bật đèn đầu giường lên, một đôi mắt hạnh xinh đẹp quyến rũ đang cười như không cười nhìn anh.
Thấy anh đi tới, Tô Linh Vũ hất cằm lên, vỗ vỗ vào chỗ nằm bên cạnh mình, lạnh lùng nói: "Còn biết đường về à? Em tưởng anh c.h.ế.t... xì, không nhớ ra là còn có một cái nhà nữa chứ!"
Cô trông có vẻ kiêu căng, không giảng đạo lý nhưng rơi vào mắt Hoắc Diễm lại vô cùng sống động và đáng yêu.
Ngay từ ngày đó ở trong rừng anh đã muốn hôn cô rồi...
Cười khẽ một tiếng, trong đôi mắt trầm tĩnh của Hoắc Diễm hiện lên ý cười tràn đầy, anh chủ động hỏi: "Nhớ anh à?"
"..." Tô Linh Vũ lập tức phủ nhận, "Em mới không có nhớ anh đâu, em... chỉ là muốn hỏi anh xem có phải đang bận rộn mù quáng ở ngoài kia không, đã bắt được Chu Uyển Nhu chưa thôi?"
Chương 206 Bùng cháy mãnh liệt
Mặc dù Tô Linh Vũ đã sớm biết tiến độ của Hoắc Diễm nhưng phía bên Hoắc Diễm thì lại không biết cô đã biết rồi, nên cái gì cần hỏi thì vẫn phải hỏi một chút.
Nói đến chuyện này Hoắc Diễm cũng trở nên nghiêm túc hơn.
