Vợ Yêu Thuần Khiết Có Thể Đọc Tâm, Viên Sĩ Quan Cấm Dục Mặt Đỏ Tai Hồng. - Chương 471
Cập nhật lúc: 14/01/2026 17:06
“Ồ...” Tô Linh Vũ gật đầu, có chút tiếc nuối.
Tuy nhiên, cô nhanh ch.óng điều chỉnh lại tâm lý, rộng lượng và ân cần nói: “Thế thì thôi vậy, thấy anh ngượng ngùng đến mức này, tôi cũng sợ anh sẽ tự bốc cháy mất. Thực ra tôi cũng không muốn chạm vào đến thế đâu, anh đừng sợ.”
Nghe thấy câu nói này của cô, trong đầu Hoắc Diễm chỉ còn duy nhất một chữ: “Chạm”.
Người này, thật sự từng muốn chạm vào, nếu không phải anh kịp thời ngăn cản... nhưng bản thân anh, thật sự muốn ngăn cản đến thế sao?
Nghĩ đến đây, yết hầu Hoắc Diễm khẽ lăn lăn.
Viên Viên vui sướng lăn lộn trên mặt đất, sủa vang một hồi loạn xạ.
【Đừng sợ, quác quác quác.】
【Ký chủ yên tâm đi, có kẻ không biết sợ đâu, chỉ giỏi kích động ngầm thôi.】
【Quác quác quác quác quác.】
Hoắc Diễm: “...”
Anh liếc xéo cục bông nhỏ trên mặt đất một cái đầy ẩn ý, rồi lại hít sâu một hơi, nỗ lực kiềm chế cảm xúc của mình, ít nhất là đừng để khuôn mặt đỏ bừng nóng ran một cách lộ liễu như vậy.
Nhưng chỉ cần nghĩ đến cảnh tượng sắp tới, mọi nỗ lực đều trở nên công cốc, chẳng có chút tác dụng nào.
Hơi nóng từ mặt thiêu đốt đến mang tai, rồi từ mang tai lan rộng ra cổ, cả người anh như thể vừa nhảy vào núi lửa, bị dung nham nóng rực bao vây.
Chỉ trong vòng hai giây, anh đã khôn ngoan từ bỏ việc “vùng vẫy”.
Mà Tô Linh Vũ cũng đang thúc giục: “Anh nhanh tay lên chút đi! Hay là để tôi giúp?”
“...” Hoắc Diễm mím đôi môi mỏng: “Tôi đưa con ch.ó ra ngoài trước.”
Viên Viên trên mặt đất lật đật bò dậy: “Gâu gâu gâu!”
【Ngươi mới là ch.ó, cả nhà ngươi đều là ch.ó!】
Hoắc Diễm cúi người, bàn tay to lớn vớt lấy gáy chú ch.ó con đang không ngừng vùng vẫy khua khoắng bốn cái chân ngắn ngủn, sải bước đi tới bên cửa, nhẹ nhàng quẳng nó xuống sàn bên ngoài rồi nhanh ch.óng đóng cửa phòng lại.
Động tác dứt khoát và gọn gàng đến mức khiến Tô Linh Vũ ngây người nhìn theo.
“Gâu gâu gâu!”
【Hoắc Diễm đồ ch.ó c.h.ế.t!】
Bên ngoài cửa phòng vang lên tiếng chú ch.ó con tức giận sủa ầm ĩ, dùng móng vuốt cào cửa sồn sột.
Chẳng mấy chốc Ôn Lam đi tới, tiếng ch.ó con xa dần, chắc hẳn đã bị bế đi.
“Cái này...” Trong phòng, Tô Linh Vũ theo bản năng nói với Hoắc Diễm: “Để ch.ó con ở lại đây cũng có sao đâu? Dù sao nó cũng không hiểu gì, chẳng chiếm được hời từ anh đâu. Kẻ chiếm hời từ anh là tôi mà.”
Hoắc Diễm: “... Nó hiểu đấy.”
Hồi còn là hệ thống, chỉ cần anh và Tô Linh Vũ thân mật là Viên Viên sẽ bị kích hoạt cơ chế bảo mật và buộc phải ngoại tuyến.
Nhưng bây giờ nó là một chú ch.ó con, hoàn toàn không có chức năng buộc ngoại tuyến kia nữa.
Hoắc Diễm tự nhận mình không thể để nó đứng ngoài quan sát bước đó được.
“Được rồi.” Tô Linh Vũ hắng giọng, ánh mắt rực cháy: “Bây giờ không còn ai khác, cũng chẳng còn con ch.ó nào nữa, hiện tại đã được chưa hả?”
Vừa nói, thực ra cô cũng có chút tò mò: “Bây giờ tôi chỉ mới muốn nhìn một cái mà anh đã thẹn thùng thế này, sau này phải làm sao đây?”
“Anh từng nói thích tôi, muốn theo đuổi tôi, không lẽ chưa từng nghĩ tới việc làm những chuyện đáng xấu hổ sao?”
“Chẳng lẽ sau này chúng ta làm chuyện đó rồi, anh còn định giấu cái kia đi, không chịu cho tôi chạm... khụ khụ, chạm vào một chút sao?”
Hoắc Diễm: “...!!!”
Chuyện này, chuyện này!
Anh biết Tô Linh Vũ nói chuyện xưa nay vốn dạn dĩ và trực tiếp, đặc biệt là khi cô tưởng rằng không ai nghe thấy tiếng lòng của mình, những cuộc đối thoại giữa cô và hệ thống thường xuyên vượt quá giới hạn. Nhưng hiện tại, nghe thấy câu hỏi ngây ngô, hay nói đúng hơn là lời trêu chọc mang theo ý cười này, anh vẫn lập tức không chịu nổi.
Anh chỉ muốn cầu xin cô, xin cô đừng nói nữa.
Đừng trêu ghẹo anh nữa.
Sải bước đi về phía giường, yết hầu Hoắc Diễm lăn lộn, anh cúi người hôn lấy môi Tô Linh Vũ.
Suy nghĩ của Hoắc Diễm rất đơn giản, anh theo bản năng muốn dùng cách này để nhanh ch.óng ngăn Tô Linh Vũ lại, triệt tiêu khả năng cô nói thêm bất kỳ lời kích thích nào khác.
Trước mặt người mình yêu, anh không chịu nổi một chút trêu chọc nào.
Dù là vô tình.
Anh thật sự có thể vì một ánh mắt, một câu nói của cô mà bùng cháy.
Chỉ có điều, dùng miệng chặn lại rõ ràng cũng không phải là một lựa chọn tốt.
Đặc biệt là sau khi bị lạnh nhạt suốt nửa năm trời.
Giống như thảo nguyên khô hạn nhiều tháng bị một mồi lửa châm ngòi, cháy đến mức kinh thiên động địa.
Cũng giống như con gấu nâu khổng lồ trong rừng đói đến hoa mắt ch.óng mặt đột nhiên nếm được vị ngọt của mật ong, liền nhanh ch.óng trèo lên cây, chỉ muốn tìm kiếm thêm nhiều sự ngọt ngào từ tổ ong hơn nữa.
Nhớ nhung.
Khát khao.
Khoảnh khắc môi răng quấn quýt, sợi dây mang tên lý trí trong não bộ Hoắc Diễm cứ thế bị thiêu rụi.
Nhịp tim anh đập dồn dập như gõ trống, một tay chống bên người Tô Linh Vũ, cánh tay với cơ bắp săn chắc hiện rõ những đường nét cực kỳ dứt khoát.
Bàn tay to lớn ôm lấy gáy trắng nõn thanh tú của cô, cảm nhận được cô không hề kháng cự, tâm trạng bồn chồn của anh mới thả lỏng, càng thêm đắm say, dịu dàng làm sâu sắc thêm nụ hôn này.
Trong phút chốc, trong căn phòng yên tĩnh, tiếng thở dốc nặng nề và tiếng nước giao thoa trở nên vô cùng ám muội.
Tô Linh Vũ hơi ngửa đầu, dường như bị lây nhiễm, nhịp tim cũng ngày một nhanh hơn.
Khi Hoắc Diễm cúi người hôn cô, đôi tay cô vô thức chống trên l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc của anh.
Theo thời gian nụ hôn kéo dài, cánh tay cô dần mỏi nhừ, không muốn dùng sức nữa nên thuận theo trọng lực từ từ trượt xuống, cuối cùng dừng lại nơi thắt lưng anh, một ngón tay trắng trẻo móc vào cạp quần anh, khó khăn duy trì tư thế sắp rơi.
Vốn dĩ điều này cũng chẳng có gì, chỉ là mượn lực mà thôi.
Nhưng điều oái oăm lại nằm ở chỗ vị trí ngón tay cô móc vào có chút không đúng, mà bộ đồ mặc nhà Hoắc Diễm đang mặc lại là kiểu dáng rộng rãi, sau khi kích động thì bất kỳ động tĩnh nào cũng không thể che giấu được.
