Vợ Yêu Thuần Khiết Có Thể Đọc Tâm, Viên Sĩ Quan Cấm Dục Mặt Đỏ Tai Hồng. - Chương 472
Cập nhật lúc: 14/01/2026 17:06
Điều cô không chú ý là, tay cô cũng d.a.o động theo động tác của Hoắc Diễm, cổ tay vô tình ép lên bụng dưới của anh, những va chạm vô thức ấy khiến hơi thở của anh trở nên sâu hơn, gấp gáp hơn.
Động tĩnh cũng lớn hơn.
Mà khi động tĩnh lớn hơn, tay cô chỉ cần có chút lay động là càng dễ dàng chạm phải hơn...
Đúng là một “vòng tuần hoàn ác tính”.
Nụ hôn kết thúc, Tô Linh Vũ bị hôn đến mức váng đầu hoa mắt, tâm tình vừa buông lỏng, ngón tay nới ra, cánh tay khi trượt xuống liền rơi trúng vào giữa hai chân Hoắc Diễm, rơi rất mạnh, không hề thu lực.
Bên tai vang lên tiếng rên rỉ khàn đục của Hoắc Diễm, cô cảm thấy có gì đó sai sai nên mở mắt nhìn, bấy giờ mới phát hiện sự quẫn bách của anh.
Thì ra... vừa rồi hôn lâu như vậy, suýt chút nữa quên mất “chính sự” rồi.
Đôi gò má Tô Linh Vũ ửng hồng, cô chớp chớp mắt.
Đừng nói là chỉ được nhìn không được chạm, cô đưa mắt nhìn xuống dưới bụng người đàn ông, vươn tay kéo một cái, liền giật đứt dây buộc thắt lưng của anh, hai sợi dây nhỏ dài rủ xuống.
Ngón tay móc vào cạp quần kéo mạnh, lộ ra một mảng màu xanh sẫm tĩnh lặng, lại kéo thêm...
Hoắc Diễm thở dốc nặng nề, yết hầu lăn lộn, thẹn thùng cúi người lần nữa hôn lấy cô, hơi nóng trên mặt tỏa ra đáng sợ.
Anh thân hình cao lớn cường tráng, cơ thể rắn chắc đột ngột đè xuống khiến Tô Linh Vũ bị va chạm ngã ngửa ra sau, rơi xuống chiếc gối mềm mại, đỉnh đầu đập vào thành giường phát ra một tiếng “cộp”.
Mà lòng bàn tay cô cũng vì động tác bất ngờ của Hoắc Diễm, vô tình hay hữu ý mà dán c.h.ặ.t vào nơi không nên dán nhất, lực đạo còn có chút nặng.
Hoắc Diễm dường như thống khổ đến cực điểm, lại cũng vui sướng đến cực điểm, anh rên nặng một tiếng, vùi đầu vào hõm vai cô, hít thở từng ngụm lớn.
Dù đầu bị đập có hơi đau, nhưng Tô Linh Vũ khẽ l.i.ế.m đôi môi bị hôn đến sưng đỏ, nhịp tim bỗng chốc trở nên dữ dội hơn.
Thì ra cái đó...
Cô dường như đã mở ra một cánh cửa dẫn tới thế giới mới.
Thật thần kỳ!
Trong ký ức của những giấc mơ, Tô Linh Vũ cảm thấy mình và Hoắc Diễm từ lúc nồng cháy đến khi như vợ chồng già, anh luôn dành cho cô sự nhiệt tình rất lớn nhưng cũng cực kỳ tôn trọng cô.
Tuy rằng cô xem video nhiều, “kiến thức lý thuyết” phong phú, còn Hoắc Diễm thậm chí chưa từng tự mình giải quyết, nhưng sự chung đụng giữa hai người luôn là anh chủ động hơn.
Còn bây giờ thì sao...
Hình như quyền chủ động đang nằm trong tay cô?
Điều này đúng là quá tuyệt vời!
Mới mẻ!
Hưng phấn!
Tô Linh Vũ khó lòng diễn tả được sự kích động lúc này, giống như một tân binh hay nói khoác trong đội nhóm đi phó bản cuối cùng cũng lật thân thành đại lão, cảm nhận được cảm giác thao túng của một nhà lãnh đạo.
Lại giống như một người yêu âm nhạc mới học đàn guitar, khi ngón tay gảy lên dây đàn, nghe tiếng đàn guitar phát ra những âm thanh cao thấp bổng trầm theo ngón tay mình, cảm giác chiếm hữu và điều khiển ấy thật khiến người ta say đắm.
Cô chợt nhận ra rằng, bản thân mình có thể chủ động.
Cô cũng có thể đứng ở thế thượng phong, nhìn người đàn ông vì mình mà ý loạn tình mê, vì mình mà vui vẻ, vì mình mà hưng phấn, vì mình mà bất lực khàn giọng khẩn cầu.
Tuy rằng vẫn chưa thực sự thành thật đối diện hoàn toàn, chưa nắm giữ Hoắc Diễm trong lòng bàn tay, nhưng cô đã bắt đầu tràn đầy mong đợi.
Hoắc Diễm càng thẹn thùng, cô lại càng muốn “ăn h.i.ế.p” anh.
Để khiến Hoắc Diễm “nghe lời” hơn một chút, hai tay cô vòng qua cổ anh, chủ động ghé đôi môi đỏ mọng tới hôn anh.
Hôn hết lần này đến lần khác, chờ đến khi anh nhiệt tình lên mà hôn trả một cách mãnh liệt.
Cô vừa đáp lại, vừa dùng ngón tay móc lấy thắt lưng anh, bàn tay trượt vào bên trong.
Nắm lấy.
Cơ thể Hoắc Diễm cứng đờ, hít thở dồn dập, giọng nói khàn đặc vang lên bên tai cô: “Linh Vũ...”
Tô Linh Vũ hôn hôn anh: “Ngoan, đừng động đậy.”
Hoắc Diễm: “...”
Tô Linh Vũ dùng giọng điệu điêu ngoa đe dọa: “Nếu anh dám động một cái là tôi giận đấy. Hơn nữa, nếu anh không phối hợp với tôi, tôi không đảm bảo là có làm anh bị thương không đâu nhé! Chẳng may bị bóp hỏng thì anh đừng có trách tôi, phải trách chính anh ấy.”
Hoắc Diễm: “...?”
Lồng n.g.ự.c phập phồng gấp gáp, vẻ mặt anh như thể đang nhẫn nhịn đau đớn nhưng lại không hề từ chối, mà đột nhiên nhiệt tình hôn lên xương quai xanh thanh mảnh của cô, hôn c.ắ.n day dứt.
Tô Linh Vũ lại muốn nhìn vẻ mặt của anh.
Cái eo xoay một cái, cô nắm lấy anh hơi dùng lực, giọng điệu mang theo vẻ đe dọa: “Được rồi được rồi, anh không được loạn động nữa, nằm yên cho hẳn hoi, tôi muốn nhìn anh.”
Yết hầu Hoắc Diễm lăn lộn, anh chống nửa thân trên dậy, đôi mắt phượng mang theo sắc tối trầm đục nhìn xuống cô từ trên cao, sau đó từ cổ họng phát ra một tiếng đáp khàn khàn: “Ừm.”
Thân hình tinh hãn rắn rỏi của anh đổ sập xuống giường, một tay ôm lấy cô dùng lực, để cô ngồi vắt vẻo trên đùi mình.
Anh ngẩng đầu nhìn cô, mà cô lúc này lại trở thành người ở trên, nhìn xuống anh.
Tô Linh Vũ thỏa mãn rồi.
Cô có thể thu hết mọi biểu cảm của anh vào trong mắt.
Tất cả những phản ứng của anh vì cô kích thích đều không thể qua mắt cô.
Nhưng cô vẫn còn chút lương tâm...
Cô cúi đầu hôn lên môi Hoắc Diễm, giọng điệu ngọt ngào dỗ dành: “Yên tâm đi, tôi thật sự sẽ khiến anh thấy thích cho xem.”
Hoắc Diễm không biết nên đáp lại thế nào cho phải, không vì gì khác, chủ yếu là sợ nói điều gì không đúng sẽ khiến tiểu tổ tông lại rụt rè, không chịu thân mật với mình như vậy nữa, hoặc là mất hứng với mình.
Để bảo đảm an toàn, anh chỉ đành “ừm” thêm một tiếng.
Trong lòng lại là sự bất lực muốn cười.
Hiện tại nhìn qua thì giống như cô đang cưỡng ép anh, nhưng anh chưa bao giờ sợ cô đối xử với mình như vậy, thậm chí từ lâu đã thầm mong đợi sự thân mật thế này giữa hai người không biết bao nhiêu lần rồi.
Nếu không phải sợ làm cô kinh động, làm sao anh có thể nhẫn nhịn tới tận bây giờ?
Chủ đạo cũng được, bị chủ đạo cũng chẳng sao, chuyện giữa nam và nữ vốn dĩ chẳng tồn tại đạo lý nhất định phải là ai chiếm thế thượng phong.
Hơn nữa, thể lực cũng là một sự hạn chế.
Hoắc Diễm kiên nhẫn chờ đợi.
