Vợ Yêu Thuần Khiết Có Thể Đọc Tâm, Viên Sĩ Quan Cấm Dục Mặt Đỏ Tai Hồng. - Chương 473
Cập nhật lúc: 14/01/2026 17:06
Mới đầu Tô Linh Vũ cảm thấy rất có hứng thú.
Nhưng thời gian thực sự quá lâu, lâu đến mức cô cảm thấy mỏi tay.
Thế thì chẳng còn gì vui nữa.
Cô vốn dĩ được nuôi dưỡng một cách kiều quý, trước đây sức khỏe không tốt nên chưa từng làm việc chân tay nặng nhọc, chuyện gì cũng có dì giúp việc làm thay, vận động mạnh cũng chưa từng có, lại được gia đình bảo vệ rất tốt.
Lúc này đây cứ phải làm đi làm lại một việc chân tay tẻ nhạt, chẳng khác nào đang đứng vặn ốc vít trong công xưởng, cho dù có thú vị đến mấy thì cô cũng dần thấy mệt mỏi và chán nản.
Thực sự là quá mệt rồi.
Tay sắp tê rần cả đi rồi!
Cô vốn dĩ không phải hạng người chịu ủy khuất, chẳng thèm quản Hoắc Diễm có vui sướng hay không, mặc kệ trước đó đã dỗ dành anh cam tâm tình nguyện bị mình đùa giỡn thế nào, hiện tại cô mệt rồi, cô muốn nghỉ ngơi.
Cơ thể mềm nhũn đổ ập xuống giường, cô giở thói ăn vạ: “Tôi mệt rồi, tôi muốn đi ngủ.”
Hoắc Diễm hít sâu một hơi, cũng không hề tức giận, anh điều chỉnh nhịp tim đang đập quá mức kịch liệt vì vui sướng của mình, ngược lại còn muốn bật cười.
Anh đã liệu trước được rồi.
Chẳng có gì là bất ngờ cả.
Một tay chống người dậy, anh ghé sát vào môi cô hôn một cái, trầm giọng cười nói: “Được rồi, biết em mệt rồi.”
Tô Linh Vũ đổ vấy cho anh: “Là vấn đề của chính anh đấy, lâu quá đi mất, đừng có trách tôi không kiên trì đến cùng nhé.”
“Ừm.” Hoắc Diễm đáp lời: “Là tôi lâu quá, làm em mệt rồi.”
Anh thuận tòng như thế, ngoan ngoãn như thế, ngược lại lại khơi dậy chút lương tâm ít ỏi của Tô Linh Vũ.
Cô xoay mặt nhìn anh, ra vẻ lo lắng cho anh mà hỏi: “Vậy bây giờ anh tính sao? Đi tắm nước lạnh, hay là thế nào?”
“Tôi có thể tự mình làm được không?” Hoắc Diễm nhìn cô sâu sắc mà hỏi.
Tô Linh Vũ lập tức trợn tròn mắt, lùi xa ra một chút: “Cái gì mà tự mình làm, anh, anh không phải định làm chuyện đó đấy chứ?”
Cô, hiện tại cô vẫn chưa hoàn toàn chuẩn bị sẵn sàng...
Mặc dù, có lẽ, hình như cũng chẳng cần chuẩn bị gì, nhưng sao cứ thấy kỳ lạ thế nào ấy.
Cứ như là cô tự chui đầu vào lưới, tự mình đ.â.m sầm vào bẫy của anh vậy.
Thực ra cũng không hẳn là kháng cự, thậm chí còn có chút tò mò, nhưng...
Hoắc Diễm nói: “Không, không cần làm đến bước cuối cùng đâu, tôi...”
Anh cười khẽ một tiếng, ghé sát tai cô, trầm giọng nói ra lời khẩn cầu của mình.
Tô Linh Vũ sững người, nhưng không hề phản đối.
Chăm chú nhìn cô hai giây, thấy cô đỏ mặt nhưng không hề đuổi mình đi, Hoắc Diễm hiểu rồi, cô đã ngầm cho phép.
Một lần nữa nắm lấy quyền chủ động, anh cúi đầu hôn lấy môi Tô Linh Vũ, cực kỳ trân trọng.
Hôn lên mặt cô, cổ cô.
Hôn lên xương quai xanh tinh xảo của cô.
Rồi đi xuống phía dưới, tiếp tục.
Hoắc Diễm đột ngột dừng lại, ngẩng đầu nhìn vẻ mặt của cô, thấy trên mặt cô không có một chút sắc thái kháng cự nào, chỉ là đỏ bừng cả mặt và đang hé môi thở dốc, anh lập tức khẽ cười một tiếng.
Tô Linh Vũ nghe thấy tiếng cười của anh, từ trong cơn hỗn loạn chợt tỉnh táo lại một chút, theo bản năng có chút thẹn quá hóa giận, muốn hỏi anh cười cái gì.
Nhưng khoảnh khắc tiếp theo, toàn bộ cảm xúc của cô đã bị anh nắm thóp.
Anh nắn bóp vòng eo của cô.
Giống như khách lật ngược thành chủ, vai diễn thợ săn và con mồi hoán đổi vị trí.
Nhịp tim cô bị anh khống chế, bàn tay có vết chai mỏng của anh lướt qua làn da mịn màng của cô, mang lại cảm giác vừa lạ lẫm vừa khiến cô sợ hãi.
Tô Linh Vũ c.ắ.n môi, muốn giở trò ăn vạ thêm lần nữa, nói rằng đây không phải điều cô ngầm cho phép vừa nãy.
Nhưng không đợi cô mở miệng, Hoắc Diễm đã lại hành động.
“Khép chân lại.” Anh khẽ cười một tiếng, nói.
Tô Linh Vũ c.ắ.n môi, làm theo.
Anh hôn lên môi cô như một sự khen thưởng, hôn càng ngày càng nặng, càng ngày càng nhiệt tình. Sự nhiệt tình trong cơ thể anh giống như một trận lũ quét bị đất đá và cây cối ngăn cản từ lâu cuối cùng cũng bùng nổ, tràn đầy sức mạnh.
Ở phía trên, anh cũng không bỏ lỡ nhịp tim của cô, nghiêng tai lắng nghe một chút, sau đó hôn thật sâu.
Cơ thể lún sâu vào chiếc giường mềm mại, Tô Linh Vũ nhắm nghiền mắt, hàng lông mi dài mảnh khẽ run rẩy, khuôn mặt trắng nõn nhuộm một lớp hồng vân, như thể gốm sứ trắng được phủ một lớp phấn đào diễm lệ.
Hơi thở của người đàn ông vừa trầm vừa nặng, mang theo một luồng hơi thở dương cương cực độ, bao trùm lấy cô.
Cô cảm thấy mình giống như một con côn trùng nhỏ, đ.â.m sầm vào mạng nhện, rồi bị những sợi tơ nhện li ti quấn c.h.ặ.t lấy không thể nhúc nhích, chỉ có thể mặc cho người ta ăn sạch sành sanh.
Ừm... thực ra cũng không phải cô bị ăn sạch...
Mà là...
Sắc mặt Tô Linh Vũ đỏ bừng, một kẻ không có kinh nghiệm chỉ giỏi nói suông như cô, vào lúc này, trong đầu thế mà còn lướt qua một ý nghĩ kỳ quái: Không phải cô bị ăn sạch, mà là Hoắc Diễm cái đồ xấu xa này tự mình dâng tới cửa, cầu xin cô ăn. Cô không cho phép, anh liền dùng những cách kỳ kỳ quái quái...
Tô Linh Vũ thẹn thùng đến cực điểm.
Không biết đã qua bao lâu, cuối cùng tất cả cũng bình lặng trở lại.
Hoắc Diễm thở dốc nặng nề, cúi đầu hôn lên môi cô một cái, sự thâm tình trong mắt tựa như mật ngọt đậm đặc không thể tan ra.
Ngón tay thon dài của anh gạt đi lọn tóc đẫm mồ hôi trên trán cô, anh khẽ cười trầm thấp: “Rõ ràng là tôi hành động, sao người đổ mồ hôi đầm đìa lại là em?”
Tô Linh Vũ trợn tròn đôi mắt hạnh.
Cô nhìn anh một cách cực kỳ cẩn thận và tỉ mỉ, rồi đưa tay sờ lên sóng mũi cao thẳng của anh, chạm phải một tay mồ hôi ẩm ướt, không nhịn được mà nũng nịu phản bác: “Anh không phải cũng đổ mồ hôi sao?”
“Không nhiều bằng em.”
“Đó là...”
“Là bởi vì nước của em nhiều sao?” Hoắc Diễm bỗng nhiên nhếch môi cười hỏi.
Dù sau đó anh có bổ sung thêm một câu “phụ nữ đều là làm từ nước”, nhưng cô lẽ nào lại không hiểu ý tứ của anh sao?
Tô Linh Vũ lại một lần nữa trợn tròn mắt: “...?”
