Vừa Mở Mắt Tôi Đã Ở Dưới Gầm Giường Hoa Khôi - Chương 4: Mình Định Chuyển Trường Đến Trung Học Số 7 Lô Thành

Cập nhật lúc: 02/07/2026 10:01

Giang Hiến thầm nghĩ, không biết là chú rùa mang lại niềm an ủi cho cô tình cờ tên là Nam Cẩu, hay chính vì nó tên là Nam Cẩu nên mới khiến cô cảm thấy được sẻ chia.

Nhưng dù là vế nào đi chăng nữa, sau một hồi đắn đo, Giang Hiến cũng chẳng dám tự huyễn hoặc rằng bản thân mình quan trọng đến thế, nhất là trong lòng người khác.

Anh vốn dĩ luôn là kẻ tự ti và hay suy nghĩ vẩn vơ, mười năm trôi qua, cái tính nết ấy dường như vẫn chẳng hề suy suyển.

Dù cho trong tương lai, anh có trở thành tác giả Bạch Kim Điện Đường trẻ tuổi nhất lịch sử, tiền bán bản quyền thu về hàng trăm triệu, đứng trên đỉnh cao mà bao người mơ ước... thì đã sao chứ?

Tâm tính anh có vẻ vẫn chẳng thay đổi là bao, chung quy cũng chỉ là một gã trai tân 26 tuổi chẳng màng thế sự mà thôi.

Tuy nhiên, anh hiểu rất rõ ý nghĩa của việc mình trọng sinh lần này. Bởi lẽ, anh từng có một mái ấm tan đàn xẻ nghé.

Anh phải dùng hết sức bình sinh để vực dậy gia đình đổ nát ấy, để mẹ và chị gái có một cuộc sống tốt đẹp hơn, tốt hơn trước kia gấp vạn lần...

Hai người phụ nữ ấy kiếp này đã chịu quá nhiều đắng cay rồi.

Và cách thức để Giang Hiến thay đổi vận mệnh đương nhiên là chọn viết truyện mạng, đây là sở trường lớn nhất của anh.

Vào cái thời đại mà tên truyện vẫn chỉ quẩn quanh ba chữ, bốn chữ truyền thống, một kẻ đã kinh qua đủ loại phim ngắn và những dòng truyện "sảng văn" nhịp độ nhanh như Giang Hiến có lợi thế cực lớn.

Việc anh nắm thóp được bí quyết thu hút lưu lượng của tương lai hoàn toàn là một đòn "giáng đòn từ chiều không gian cao hơn" đối với những tác giả cùng thời.

Trở ngại duy nhất lúc này là anh vẫn chưa đủ tuổi vị thành niên để ký hợp đồng với nền tảng... thôi thì chuyện này cứ đợi về đến nhà rồi tính sau.

Đúng lúc này, một hồi chuông điện thoại đột ngột vang lên từ trên giường. Kỷ Phồn Tinh đang gục trên bàn trang điểm khẽ ngoảnh đầu nhìn lại, thanh âm ấy cũng cắt ngang dòng suy nghĩ của Giang Hiến dưới gầm giường.

Anh im lặng, nhích người vào sâu bên trong thêm một chút.

Triệu chứng phát bệnh của Kỷ Phồn Tinh vừa mới dịu đi, lúc này đứng dậy trông cô vẫn còn hơi chật vật. Cô vịn tay vào tường, từng bước một di chuyển đến cạnh giường rồi chống tay ngồi xuống. Tầm mắt Giang Hiến vì thế mà dồn cả vào đôi bắp chân thon nhỏ đang đung đưa ngay sát mép giường.

“A lô? Ông nội Long ạ?”

“Ơi! Phồn Tinh nhỏ đấy à, chuyện cháu bảo muốn chuyển trường ông làm xong xuôi cả rồi nhé. Có điều trường công lập thì quản lý không được linh hoạt như trường tư đâu, sao tự nhiên lại muốn đổi trường thế cháu?”

Vì ở khoảng cách rất gần nên dù cô không mở loa ngoài, Giang Hiến vẫn có thể nghe rõ mồn một giọng nói từ đầu dây bên kia.

Lúc này anh mới sực nhớ ra, đúng là kiếp trước cũng có một cuộc điện thoại gọi đến vào tầm này.

Kỷ Phồn Tinh cất tiếng trả lời, Giang Hiến chú ý thấy đôi bàn chân cô khẽ đung đưa, tư thế hơi hướng vào bên trong kiểu "chân vòng kiềng" nhẹ trông khá đáng yêu.

Kỷ Phồn Tinh: “Đợt trước con mải đi đóng phim nên bỏ lỡ nhiều chương trình quá, con sợ ảnh hưởng đến kỳ thi đại học nên muốn chuyển đến một ngôi trường có thể giúp con bổ sung kiến thức căn bản ạ.”

Ông nội Long: “Thế thì xem ra cháu khá tin tưởng trường Trung học số 7 đấy nhỉ.”

Kỷ Phồn Tinh không đáp lại, nhưng đôi bàn chân đang đung đưa bỗng khựng lại, rồi co rụt vào phía dưới gầm giường.

“Cảm ơn, tôi không ăn chân giò đâu...” Giang Hiến quay ngoắt mặt sang hướng khác.

Ông nội Long: “Tóm lại nếu cháu đã quyết định rồi thì ngày mai có thể đến trường số 7 báo danh.”

Kỷ Phồn Tinh: “Vâng ạ, nhưng con... con vẫn chưa chắc chắn lắm, để hôm nay con cân nhắc thêm được không ông?”

“Đương nhiên là được rồi, tùy cháu thôi! Ở Lô Thành này đã có ông nội Long bảo kê, có việc gì cứ tìm ông nhé.”

“Con cảm ơn ông ạ~” Giọng Kỷ Phồn Tinh ngọt ngào như rót mật, hoàn toàn không nhận ra cô vừa mới trải qua một cơn giày vò của căn bệnh trầm cảm.

Cuộc gọi kết thúc.

Người ngồi trên giường im lặng hồi lâu, không có thêm hành động nào khác. Qua hình ảnh phản chiếu trên gương, Giang Hiến thấy Kỷ Phồn Tinh đang ngồi đó, chăm chú nhìn xuống điện thoại, hai ngón cái lơ lửng phía trên màn hình như thể đang đắn đo điều gì.

Đôi chân cô hơi nhích về phía trước một chút, Giang Hiến có thể ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt của sữa tắm hòa quyện cùng kem dưỡng thể.

Chân cô ấy đẹp thật.

Khụ khụ, Giang Hiến thu hồi tầm mắt. Trong ký ức của anh, năm lớp mười một Kỷ Phồn Tinh không hề chuyển đến trường số 7.

Dù không rõ tin tức sau đó của cô thế nào, nhưng nếu một ngôi sao như Kỷ Phồn Tinh mà đến trường số 7, chắc chắn đám học sinh sẽ náo loạn cả lên. Dù Giang Hiến có là kẻ bên lề xã hội đi chăng nữa thì anh cũng không mù không điếc, kiểu gì cũng phải nghe thấy phong thanh.

Nhưng thực tế là chuyện đó đã không xảy ra.

Phía trên vang lên tiếng điện thoại quăng lên giường, cô gái đứng dậy đi ra khỏi phòng ngủ. Những tiếng sột soạt vang lên ngoài phòng khách, không lâu sau, Kỷ Phồn Tinh ôm một đống quần áo mới quay trở vào.

Chiếc váy ngủ mềm mại tuột xuống chân cô, Giang Hiến theo bản năng quay mặt đi chỗ khác, cũng chẳng dám nhìn vào tấm gương có thể phản chiếu mọi thứ kia.

Kỷ Phồn Tinh đứng bên giường lần lượt mặc từng món đồ vào người, cuối cùng cô xách túi, xỏ giày rồi ra khỏi cửa. Nghe thấy tiếng cửa phòng khách đóng sập lại, lúc này Giang Hiến mới lóp ngóp bò ra khỏi gầm giường.

Cuối cùng cũng thấy được ánh mặt trời rồi. Chẳng dễ dàng gì.

Định bụng vươn vai hít một hơi xem không khí năm 2016 có khác gì năm 2026 không, anh vừa mới ngẩng đầu lên ngay cạnh giường, nhắm mắt lại thì cửa phòng khách đột ngột mở ra lần nữa.

Giang Hiến giật b.ắ.n mình, suýt thì rớt tim ra ngoài, vội vàng chui tọt lại vào gầm giường.

Anh nằm đơ ra như một cái xác khô, không dám thở mạnh.

Qua gương, anh thấy Kỷ Phồn Tinh nhanh chân đi đến cạnh giường, cầm lấy chiếc điện thoại bỏ quên, đứng đó nhìn chằm chằm vào màn hình một lúc rồi mới quay ra cửa.

Ký ức năm xưa ùa về, Giang Hiến méo mặt, lần này anh quyết định nằm im luôn dưới gầm giường không nhúc nhích.

Y như rằng, một phút sau.

Cửa phòng khách mở ra lần thứ hai.

Cô nàng hậu đậu lại lật đật chạy vào phòng ngủ, cầm lấy chiếc túi xách vừa rồi còn để trên giường đeo lên vai, lại còn bực bội dậm chân một cái. Cái điệu bộ dậm chân ấy làm Giang Hiến suýt chút nữa thì phì cười.

Tự giận bản thân mình à?

Cô nhanh ch.óng bước ra khỏi phòng ngủ, tiếng cửa phòng khách đóng lại lần thứ ba.

Giang Hiến mở to mắt, trút một hơi thở dài nhẹ nhõm.

Không hiểu bố mẹ cô ấy sao mà yên tâm để cô ấy ở một mình tại Lô Thành được nữa...

Nếu không có người quản lý đi cùng, Giang Hiến nghi cái đồ thất hứa này sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện.

Bò ra khỏi gầm giường, anh hít một hơi thật sâu. Trong phòng chẳng có mùi không khí trong lành nào cả, chỉ toàn là mùi hương thoang thoảng của con gái. Anh đi đến bàn của Kỷ Phồn Tinh, thấy trên bàn có một chiếc radio kiểu cũ, tò mò đưa tay nhấn nút mở.

Một giọng nữ chuẩn mực vang lên từ radio:

“Chào buổi trưa quý thính giả, bây giờ là 12 giờ đúng theo giờ Bắc Thành. Sau đây là bản tin thời tiết tại thành phố Lô Thành ngày hôm nay. Hôm nay là thứ Tư, ngày 31 tháng 8 năm 2016, tức ngày 29 tháng 7 âm lịch. Trời nhiều mây chuyển nắng, nhiệt độ từ 28 đến 34 độ C, chất lượng không khí tốt, quý vị ra ngoài xin lưu ý chống nắng.”

Trên gương mặt Giang Hiến hiện lên một nụ cười nhẹ đầy hoài niệm.

Không ngờ anh lại thực sự trọng sinh rồi.

Anh đã viết nên thanh xuân cho biết bao nhân vật, giờ đây chính anh cũng đã quay về thời thanh xuân của mình.

Giang Hiến bồi hồi nhấn nút chuyển kênh radio lần nữa.

“Nếu có thể quay lại~ Tôi sẽ chọn làm Lý Bạch~”

“Ít ra tôi còn có thể làm thơ để tâm hồn bay bổng~ trêu đùa các cô gái~”

Nghe ca khúc này, Giang Hiến bất chợt bật cười.

Thật tuyệt làm sao, đây vẫn là cái thời mà bài Lý Bạch vừa mới gây bão năm kia, cái thời chưa xuất hiện mấy câu hát "Làm sao đây, lại có thể thế nào".

Giang Hiến tắt radio, quan sát căn phòng một lượt. Theo bản năng, anh thọc tay vào túi quần và lấy ra chiếc điện thoại của mình.

Điện thoại của anh là một chiếc máy Doov cũ kỹ dành cho nữ, xin lại từ chỗ chị gái. Năm nay anh vẫn chưa dùng WeChat, Giang Hiến mở QQ lên, ngón tay lướt lướt trên màn hình, bỗng thấy một yêu cầu kết bạn.

Anh nhấn vào xem.

[ Người dùng 194xxxxxx yêu cầu kết bạn với bạn.

Lời nhắn: Giang Hiến, mình định chuyển trường đến Trung học số 7 Lô Thành, nghe nói cậu cũng học trường này, thật là trùng hợp quá!

Nguồn: Tìm kiếm chính xác.

"Đồng ý" "Từ chối" ]

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Vừa Mở Mắt Tôi Đã Ở Dưới Gầm Giường Hoa Khôi - Chương 4: Chương 4: Mình Định Chuyển Trường Đến Trung Học Số 7 Lô Thành | MonkeyD