Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 117: Trường Huấn Luyện Con Ngoan

Cập nhật lúc: 16/02/2026 08:02

Lời vừa dứt, trong mùa đông giá lạnh đầy băng tuyết, cây quế nở rộ một thân đầy hoa kim quế vàng rực.

“Woa~~~.” Hai bé quả nhỏ lần đầu tiên được ngửi thấy hương hoa ngoài hoa hoè, lập tức chìm đắm trong mùi hương đó, cũng quên luôn chuyện vừa nãy cây quế chưa nói hết câu gì…

Không có hai bé quả bên cạnh, Lý Thu cảm thấy vô cùng thuận tiện.

Cô giống như mấy bậc phụ huynh lén ăn đồ ăn nhanh khi con đi học, hay mấy đứa con giấu ba mẹ ở nhà chơi game.

Trên mặt viết to ba chữ: TỰ DO RỒI!!!

“Trái tim ta ơi, tung bay giữa trời tự do!” Lý Thu vừa nghêu ngao hát vừa xuống xe, bắt đầu chiến đấu với buffet tự chọn bên đường.

Cứ bám theo sau đoàn xe vào thành phố là sẽ có đồ ăn tha hồ mà nhặt.

Không biết là ai dạy đầu bếp của cái khách sạn kia, mà nấu món nào ra món đó, cứ như đầu bếp trời phái.

Lý Thu ăn từ đầu phố Đông sang cuối phố Tây, rồi lại len lỏi đến ngã tư. Ăn không đã, còn gom thêm cả một đống mang lên xe, dự định tối làm bữa ăn khuya.

Nhưng ngay tại trạm xe buýt ở ngã tư, Lý Thu thấy một chiếc… xe buýt từ đằng xa.

Sao biết ngay là xe buýt à? To đùng như vậy, chạy là lao, rẽ là quẹo, không thèm giảm tốc độ — ngoài xe buýt thì còn ai nữa!

Lý Thu nấp bên lề, nghi hoặc nhìn về hướng chiếc xe. Trong cái thị trấn xác sống hoành hành này mà còn có người đi xe buýt hả trời?!

Cô không biết nên khen bác tài xe buýt có tâm, hay là khen dân địa phương gan trời.

Xe buýt đỗ lại ngay trước trạm, sau vài giây, từ trong cái khoang xe trống rỗng ban đầu, bắt đầu thấy lấp ló đầu người.

“Ảo thuật hả trời?” Lý Thu chột dạ lầm bầm, rồi dụi mắt — rõ ràng lúc nãy không ai lên xe, tụi nó chui từ dưới đất lên à?

Chiếc xe lù lù chạy tới gần, Lý Thu hít hít mũi… không hề ngửi thấy mùi người.

Và điều khiến cô sững người là — xe không chạy tiếp, mà dừng ngay trước mặt cô.

Cửa trước và sau của xe cùng mở ra — như thể đang mời cô lên xe.

Thế nhưng, cái đám người trong xe lúc nãy đã biến mất sạch.

Ngay cả ghế tài xế cũng… trống trơn.

Lý Thu bám vào cửa xe của mình, suýt nữa thì mở ra bỏ chạy.

Cơ mà cái xe này không chịu buông tha, cửa cứ mở đóng liên tục, mà xe còn… bò sát lại gần hơn.

Ờ thì… thế giới tận thế, cái gì kỳ quặc cô cũng gặp rồi. Xe buýt hóa điên mời khách lên? OK, xem mày giở trò gì.

Lý Thu c.ắ.n răng, ngay trước khi xe lao tới thì nhảy vọt lên.

May mà lúc xuống xe cô vẫn đeo ba lô, chứ không thì đúng là… trắng tay.

Vừa lên xe, cửa xe liền ngoan ngoãn đóng lại.

Xe bắt đầu lăn bánh, chạy theo tuyến đường định sẵn.

Mà lên chưa được bao lâu, Lý Thu đã thấy hối hận.

Trong xe lạnh phát khiếp. Cảm giác như ngồi dưới điều hòa 22 độ giữa hè — lạnh từ chân lên tới sống lưng.

Lý Thu ngồi sát cửa, thầm tính: khi xe tới trạm kế tiếp mà mở cửa là mình chuồn liền.

Cảnh tuyết, nhà cao tầng ngoài cửa sổ cứ vun v.út lướt qua. Đến khi ánh mắt cô dừng lại ở ô kính thì…

Lại thấy đám người xuất hiện trong xe.

Toàn là phụ huynh dắt con, mặt ai nấy… lạnh như tiền.

Lý Thu giật mình nhắm tịt mắt, đầu chỉ nghĩ đúng một câu: Không dám mở mắt! Cầu trời là ảo giác!

Cái chiêu này cô quen quá rồi — chắc chắn đụng chuyện ma rồi.

Nhưng nhắm mắt lại, Lý Thu lại thấy cây dị năng trong đầu đang an yên sinh trưởng.

Cô sực nhớ mình có năng lực, nếu có chuyện xảy ra, chỉ cần cô “may vá nhanh” là thoát thân được.

Hơn nữa, cô vốn là zombie, cùng lắm gặp ma cũng chỉ là… đồng hương. Một bên mất xác còn hồn, một bên còn xác mất hồn, khác nhau gì mấy!

Nghĩ thì nghĩ vậy, chứ Lý Thu cũng không dám nhìn nữa. Nhỡ đâu tụi nó phát hiện thì xong đời.

Cô co người lại, trong đầu chỉ niệm:

Mau tới trạm tiếp theo đi, mau cho chị xuống với!

Nhưng cái xe c.h.ế.t tiệt này không dừng ở trạm kế tiếp. Nó cứ thế lao thẳng một mạch xuống phía nam.

Có xác sống nhào ra chặn đường? Xe cứ thế đ.â.m bay từng con.

Lý Thu mắt chữ O mồm chữ A, ngồi cứng người.

Cô đảo mắt tìm đường thoát, cuối cùng thấy trên vách xe có dán bản đồ tuyến đường.

Chữ to tổ bố: Bắc Trang → Trung tâm đào tạo Con Ngoan.

Ủa? Ra đây là xe chạy thẳng một mạch không dừng giữa chừng luôn à?

Mà tại sao phải kéo cô lên đây chứ? Không lẽ cô không phải con ngoan?

Lý Thu thấy khó hiểu hết sức.

Đúng lúc cô đang tính ba bước nhảy tới lấy cái b.úa phá kính gần cửa sổ bên trái thì…

Két! Xe dừng lại.

Lý Thu nhìn ra — một ngôi trường âm u lạnh lẽo hiện ra trước mắt.

Trên cổng sắt: “Trung tâm giáo d.ụ.c đào tạo Con Ngoan”, dòng chữ phát sáng mờ mờ trong ánh sáng ảm đạm, toát ra khí tức rờn rợn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.