Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 118: Trường Huấn Luyện Con Ngoan
Cập nhật lúc: 16/02/2026 08:02
Mà điều khiến Lý Thu thấy lạnh gáy hơn là — trước cổng trường, đang đậu một chiếc SUV nhìn rất quen mắt.
Đó chẳng phải là xe của đoàn Chu Tấn Thời sao?
Bọn họ… cũng bước vào cái trường do ma lái này chở tới thật hả?
…
Đêm đó, đoàn xe chọn đóng quân tạm ở trụ sở Ủy ban nhân dân huyện Bảo Viên.
Tòa nhà này mới xây hai năm gần đây, nằm ở khu giao giữa nội thành và vùng ven, xác sống ít hơn hẳn.
Quan trọng là nó được xây dựng theo tiêu chuẩn chống động đất cấp 8, tường ngoài là bê tông và thép gia cố, có cổng sắt lớn, thiết bị ứng phó khẩn cấp đầy đủ. Trong sân còn nhiều xe cũ, tha hồ lấy xăng.
Cách đó chưa tới 1 km còn có một siêu thị kho mới mở — đủ để bổ sung vật tư.
Nhưng đáng giá nhất là: bên cạnh trụ sở UBND chính là Ban Chỉ huy Quân sự.
Vì đội còn nhiều người chưa thức tỉnh dị năng, mà ngay cả người có dị năng cũng không thể phụ thuộc hoàn toàn, nên v.ũ k.h.í, nhất là v.ũ k.h.í nóng, vẫn luôn là vật tư được ưu tiên số một.
Mọi người chưa kịp uống hớp nước, đã hùng hổ kéo nhau tới Bộ chỉ huy quân sự — vừa đi vừa cầu nguyện:
Đừng bị vơ vét hết nhé, cho tụi con xin miếng s.ú.n.g ống còn sót lại cũng được…
Và vận may đã thật sự… mỉm cười với họ.
Trước cổng Bộ Tư lệnh Vũ trang, đậu sừng sững hai chiếc xe tải lớn, được che phủ bởi lưới rào và vải bạt màu xanh rêu cản sáng.
Vừa kéo tấm bạt ra, cả đám lập tức rùng mình — trong xe không phải vật tư gì, mà là một đám zombie đang gào rít, nhe răng trợn mắt, điên cuồng muốn phá l.ồ.ng nhảy ra c.ắ.n người. Có vẻ như tụi nó bị nhốt vào đây từ lúc mới xuất hiện triệu chứng nhiễm bệnh, nhưng sau khi tài xế cũng biến thành zombie, cả đám liền bị bỏ mặc, cứ thế bị nhốt cho tới tận bây giờ.
“Hù cái đậu!” Dương Mục Phong giật mình, vung s.ú.n.g nã luôn một băng đạn vào con zombie gần nhất.
Con đó vì muốn với tới Dương Mục Phong, mà cánh tay đã duỗi dài vượt xa giới hạn bình thường.
Hồ Trạch Vũ nhìn chằm chằm hai con xe tải hạng nặng hiệu Đông Phong AMT, hai mắt phát sáng:
“Gì chứ hai con xe này tao nhất định phải đem về!”
Tưởng Tùng đứng kế bên khoác vai Hồ Trạch Vũ, tỉnh bơ hỏi:
“Không phải tôi nhiều chuyện, nhưng xe này chắc ngốn xăng lắm đó, với lại cậu có bằng B2 chưa?”
Hồ Trạch Vũ lập tức bịt miệng Tưởng Tùng:
“Cậu mà còn nói nữa tôi c.h.ử.i thiệt đó! Người ta đang vui mà!”
Nhưng xét về mức tiêu hao nhiên liệu và khối lượng xe, đề xuất giữ lại hai con xe này cuối cùng vẫn bị bác bỏ.
Hồ Trạch Vũ đành nuối tiếc sờ mó một hồi rồi ngoan ngoãn chắt sạch từng giọt xăng còn sót lại.
Cả nhóm tiếp tục tiến sâu vào trong, ai nấy bắt đầu hưng phấn:
“Ui giời má ơi! Áo chống đạn kìa!”
“Bên này có cả máy phát điện chạy dầu!”
“Bớ bà con, em tìm được cây gậy sắt dẹp này nè! Gọi là cái gì ta… gậy chích điện hả? Thôi kệ, cái này mà chọc vô zombie chắc xiên nguyên hàng luôn á!”
Lục lọi khắp nơi, cuối cùng mọi người cũng lần ra tung tích kho đạn.
Dù ổ khóa của kho đạn được khóa tầng tầng lớp lớp, nhưng nhờ có năng lực dị năng hỗ trợ, mọi thứ cũng không quá khó để phá.
Sau một hồi vất vả phá xong, cảnh tượng bên trong khiến ai cũng chưng hửng — kho đạn… trống hoác.
Chỉ còn lại đúng 3 khẩu s.ú.n.g trường, 5 khẩu s.ú.n.g lục và vài trăm viên đạn d.ư.ợ.c lèo tèo.
So với dự đoán ban đầu của Chu Tấn Thời, con số này ít đến đáng thương, nhưng nghĩ lại thì cũng hợp lý.
Sau khi thiên tai ập đến, làn sóng zombie càng lúc càng khó kiểm soát, chính phủ chắc chắn từng tổ chức cứu trợ và cách ly. Mà trong mấy lực lượng tiên phong, thì cảnh sát, bộ đội, quân sự địa phương là tuyến đầu. Nhưng sau đó thì… ai cũng rõ kết cục. Chủng virus zombie đời đầu có thời gian ủ bệnh siêu dài, một khi bùng phát thì lây lan theo cấp số nhân, nhanh đến mức không kịp xoay trở.
Cho đến khi dịch bệnh lan ra toàn diện, cả hệ thống phòng thủ sụp đổ, thì việc họ còn nhặt được mấy thứ này, cũng xem như là phúc mỏng trời thương.
Số v.ũ k.h.í kiếm được nhanh ch.óng được chia cho những người không có dị năng. Ngoài ra, vài bộ đồ chống bạo động hiếm hoi cũng được phân phát cho họ.
“Cả đội nghỉ ngơi 30 phút, rồi xuất phát. Tranh thủ trời còn sáng, đi siêu thị kho hàng lấy đồ. Tối là quay về liền, không chần chừ.”
Chậm trễ sẽ sinh biến.
Chu Tấn Thời là kiểu người ưa làm đâu ra đó — đã làm là dứt điểm, xong mới nghỉ.
Ai theo anh lâu rồi đều hiểu rõ tính cách ấy, chẳng ai oán trách, trái lại còn càng thêm phấn chấn. Đặc biệt là mấy người mới được chia v.ũ k.h.í, mặt ai nấy rạng rỡ như nở hoa, nóng lòng muốn test thử “đồ chơi” mới.
Cả đội được chia thành ba nhóm:
Một nhóm do Tưởng Tùng dẫn, ở lại trấn thủ Ủy ban huyện.
