Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 124: Trên Xe Buýt Chỉ Có Lý Thu Là Hành Khách
Cập nhật lúc: 16/02/2026 08:03
Để kích hoạt dị năng “Có cầu ắt ứng”, ngoài việc khiến đối phương thốt lên từ “cần”, còn phải thỏa mãn một điều kiện tiên quyết khác:
Lý Thu phải giúp người ta xong việc trước, thì họ mới nghe theo lời cô vô điều kiện.
Không ngoài dự đoán, việc đám hồn ma nhờ cô giúp đỡ đều giống nhau như đúc — gỡ sạch toàn bộ bùa chú dán trong trường.
Từ cánh cổng sắt to chà bá ở tầng một trở đi, bùa dán rải rác khắp nơi, muốn tháo hết sạch đâu phải chuyện một sớm một chiều.
Gỡ mãi gỡ mãi, Lý Thu cũng tới sát bên bức tường gần cây liễu già.
Cây liễu ấy vẫn lặng lẽ ẩn mình trong làn sương dày đặc, chỉ lộ ra thân cây đen xì như gỗ quan tài mục nát, cùng những sợi nhánh dài ngoằng ngoằn ngoèo, đung đưa như mấy bàn tay ma quái.
Lý Thu vứt xấp bùa vừa gỡ xuống đất, rồi bám dây trèo lên bức tường. Trở lại với cây liễu, cô tiếp tục leo lên cao hơn.
Trên tán cây, đập vào mắt cô không phải lá liễu mà là mười tám lá bùa vàng, đang bị gió thổi phất phơ lật phật như đang kêu cứu.
“Leo cao thế này té phát là c.h.ế.t luôn chứ chẳng chơi…” Lý Thu vừa nói, vừa chần chừ, “Cho dù không c.h.ế.t, cũng đủ què chân gãy tay.”
Mồm thì nói thế thôi, nhưng tay cô vẫn lấy chiếc xẻng gập ra cố gắng với. Khi đủ gần rồi thì tự tay gỡ từng tờ một.
Khi mười tám tờ bùa cuối cùng bị vo tròn, vứt phăng đi, Lý Thu rõ ràng cảm thấy sương mù quanh mình tan đi kha khá. Cây liễu già như được cởi bỏ xiềng xích, toàn thân run nhè nhẹ như đang thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Lý Thu nhướng mày nghĩ: Hóa ra nãy giờ mình nghe tiếng nó thở à?
Cô vỗ nhẹ lên thân cây: “Giờ tôi giúp ông rồi, phải ngoan ngoãn nghe lời tôi chứ hả?”
Đây mới là sinh linh thật sự có thể đáp lại lời cô.
Cô không phải chờ lâu — cây liễu già khẽ “ừm” một tiếng.
Từ xưa tới nay, cây liễu vốn được cho là có linh tính, có khả năng trấn tà. Nhưng… điều kiện tiên quyết là nó chưa từng nhiễm m.á.u.
Một khi đã nhuốm m.á.u, cây liễu không những không đuổi được tà ma mà còn có tác dụng ngược lại.
Cây liễu này tồn tại ở đây có khi còn lâu hơn cả ngôi trường. Qua năm tháng, nó hấp thu oán khí, thù hận, căm ghét khắp học xá, và đến tận thế thì… biến dị hoàn toàn.
Thực ra, trước tận thế, đã có không ít đứa trẻ bỏ mạng trong ngôi trường quỷ quái này.
Xác chúng bị chôn dưới gốc liễu — vì hiệu trưởng trường mê tín, nghĩ rằng chôn ở đó “được trấn”.
Sau t.h.ả.m họa, người thì hóa thành tang thi, người thì có dị năng.
Khi lũ tang thi tràn đến, những đứa trẻ ấy lại là nhóm đầu tiên bị đẩy ra làm bia đỡ đạn.
Và sau đó, xác bọn nhỏ không một ai ngoại lệ – bị ném ra khỏi tường rào.
“Dị năng của ông gọi là gì thế?” Lý Thu vừa gặm thịt để hồi sức, vừa trò chuyện.
Cây liễu ngẫm nghĩ một lúc, giọng già nua và chậm rãi:
“Chắc gọi là... mê ảnh.”
Xe buýt là một trong những vật trung gian do cây liễu điều khiển. Mỗi ngày chạy hai chuyến.
Buổi sáng đi một chuyến, trưa quay lại.
Chiều lại đi, tối trở về.
Những bóng ma mà Lý Thu nhìn thấy trên xe — có cả phụ huynh lẫn trẻ nhỏ.
Bóng của cha mẹ là ảo ảnh do mê ảnh tạo ra, nhưng bóng của bọn trẻ lại là thật.
Bọn trẻ ngày ngày mong ngóng cha mẹ đến đón về, cứ thế lặp đi lặp lại trên đoạn đường từ trường đến bến xe buýt.
Nếu không nhờ cây liễu cử xe buýt đón chúng, có lẽ chúng đã mãi mãi vất vưởng nơi đó, bị ánh nắng thiêu rụi cho đến khi hồn phách tiêu tan.
Khi xe về đến trường, cây liễu lại dùng mê ảnh tạo ra ảo cảnh, phong tỏa toàn bộ đường ra vào của ngôi trường.
“Bọn nhỏ… đang trú ngụ trong thân thể tôi.” cây liễu lại cất tiếng.
“Nhờ có tôi ở đây, lũ tang thi mới không dám lại gần. Bọn người đó mới dám coi trường này là nơi an toàn, dựng thành pháo đài chờ được cứu.”
“Nhưng mà bùa chú dán đầy khắp trường, trên người tôi cũng có. Tôi và bọn nhỏ khó mà vào được.”
Ngôi trường này chắc cũng biết mình làm toàn chuyện thất đức, nên mới dán bùa kín mít như trấn yểm âm phủ.
Cây liễu đã nhiều lần cố lao vào trường, nhưng đều thất bại.
“Cho đến cái đêm đó… có một người uống rượu say, lảo đảo đi tới gần tường. Tôi liền nhập vào hắn, mượn tay hắn… xử gần hết đám người bên trong.”
“Bọn nhỏ rất tốt bụng, chẳng t.r.a t.ấ.n gì nhiều, ra tay rất nhanh.”
“Chỉ tiếc… hai đứa cuối thông minh lắm. Trước khi bị g.i.ế.c thì chui tọt vào trong tòa nhà chính, dán bùa kín từ cửa đến người.”
“Tôi đã cố ba tháng trời cũng không phá nổi. May mà có các người phá cửa vào.”
“Trước khi gặp cô trên xe buýt, tôi cứ tưởng phải chờ hai đứa đó tự c.h.ế.t đói trong kia cơ.”
Giọng cây liễu bỗng áp sát, lành lạnh bên tai:
“Tôi biết… cô không giống người thường.”
Lý Thu ngưng nhai, má phồng phềnh cũng dừng lại. Cô im lặng chốc lát rồi nói:
“Cơ mà… tôi còn chưa lột bùa trên người hai đứa đó. Với lại, sao ông không bảo tôi g.i.ế.c quách cho xong? Gọn lẹ hơn chứ?”
“Vậy thì…” giọng của cây liễu già rít qua từng kẽ lá, lạnh lẽo và tàn nhẫn, “như thế vẫn còn quá nhẹ nhàng với bọn chúng.”
…
Khi Chu Tấn Thời cùng đồng đội kéo Phương Hồng Vĩ và Hà Lương từ trên lầu xuống, họ tìm quanh vẫn chẳng thấy bóng dáng Lý Thu đâu. Gọi to vài lần cũng không có ai trả lời.
