Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 125: Trên Xe Buýt Chỉ Có Lý Thu Là Hành Khách
Cập nhật lúc: 16/02/2026 08:03
Chu Tấn Thời thử liên lạc qua bộ đàm nhưng cũng chỉ nhận lại một sự im lặng kéo dài.
Chỉ có cánh cổng lớn tầng một — không biết từ bao giờ đã mở toang. Tấm bùa dán c.h.ặ.t trên cánh cửa cũng biến mất.
Phương Hồng Vĩ vừa thấy cảnh đó liền rú lên như bị giẫm trúng đuôi, run như cầy sấy: “Mở cửa rồi! Ma! Ma tới rồi!”
Anh ta cùng Hà Lương toàn thân đầy thương tích, mặt mũi sưng vù, da thịt nát bấy, miễn cưỡng mới nhìn ra được là người.
“Mấy người rốt cuộc làm cái gì vậy hả?”
Cả nhóm bắt đầu chất vấn về những chuyện đã xảy ra trong trường sau tận thế.
Lúc đầu, Phương Hồng Vĩ vẫn c.ắ.n răng không chịu khai, chỉ cầu xin họ mau đóng cửa lại, dán bùa giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra.
Sau một trận đòn nữa, Phương Hồng Vĩ mới chịu ngoan ngoãn mở miệng:
“C.h.ế.t hết rồi… Tất cả đều c.h.ế.t cả rồi… Ba tháng trước, trường bọn tôi còn đưa đi một lứa học sinh nữa. Nhưng do trước đó có dính scandal, nên không còn nhiều học sinh như trước. Hiệu trưởng quyết định đi các thành phố lớn mở hội thảo để vớt vát.”
“Không ngờ, trước ngày xuất phát, có một giáo viên bỗng biến thành tang thi…”
“Chúng tôi… chúng tôi cũng chỉ vì tự vệ, không còn cách nào khác. Ai bảo tụi nhỏ chạy chậm… Chúng bị c.ắ.n xong, bọn tôi sợ lây nhiễm nên… nên đành ra tay trước... Sau đó, trong trường chỉ còn lại bọn tôi là giáo viên, huấn luyện viên và hiệu trưởng…”
Nghe đến đây, quản lý khách sạn đứng gần đó nổi giận đùng đùng, đá thêm vào bụng anh ta mấy cái.
Phương Hồng Vĩ rụt người sát tường, ánh mắt loé lên sự hiểm độc, nhưng rồi vẫn quay đầu đi, nói tiếp:
“Lúc đầu mọi chuyện vẫn yên ổn. Cho đến một đêm, có một huấn luyện viên không biết là say rượu hay đói quá, đi lang thang đến gần bức tường chỗ cây liễu. Không ngờ khi quay lại, hắn cười với bọn tôi… cái kiểu cười rợn tóc gáy.”
“Bọn tôi hỏi có phải tang thi tới không, hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ cầm d.a.o… c.ắ.t c.ổ hiệu trưởng luôn. Chắc chắn bị ma nhập rồi! Tôi với Hà Lương đứng xa, thấy không ổn thì vội bỏ chạy.”
Hà Lương vì muốn lấy điểm, vội chen lời: “Đúng đúng! Từ hôm đó bọn tôi đâu dám ra khỏi tòa nhà nửa bước. Chỉ dám nhìn camera xem có ai đi qua không. Mà… đừng nói người, tang thi cũng chẳng có ma nào. Nếu mấy anh không tới, chắc hai đứa tôi l.i.ế.m tường sống qua ngày mất!”
Phương Hồng Vĩ ho sặc m.á.u nhưng vẫn cười cợt, cố nặn ra vẻ lấy lòng:
“Mấy anh là người có học, chắc không chấp nhặt loại như bọn tôi… Nếu có đồ ăn thì… bố thí cho tí với…”
Vương Khải nhổ toẹt một bãi nước bọt: “Dựa vào những chuyện mày làm mà còn đòi ăn? Mơ đi!”
Hạo Minh lôi sợi dây thừng tới: “Giờ tối rồi, không ra ngoài được nữa. Cứ trói lại cái đã. Sáng mai tính tiếp. Giờ việc cần kíp là phải tìm ân nhân của tụi mình.”
“Đúng đó. Cô gái đi cùng tụi mình nhìn yếu ớt vậy chứ… Ở nơi như vầy, ma mà ra tay là quét sạch không chừa ai. Phải tìm cô ấy ngay, không thì muộn mất.”
Phương Hồng Vĩ cũng tỏ vẻ ăn năn, nước mắt cá sấu tuôn rơi:
“Cô gái đó chắc chắn gặp nguy rồi. Mấy anh đi nhanh đi… tôi hối hận thật mà…”
Không ai thèm tin anh ta.
Phương Hồng Vĩ và Hà Lương bị tống vào căn phòng giáo viên đầu tiên bên tay trái tầng một. Dây trói kiểu “chân giò heo” — muốn vùng ra cũng không nổi.
Sau khi đóng cửa, Chu Tấn Thời và nhóm chia nhau đi các hướng tìm Lý Thu.
Bên trong căn phòng, Phương Hồng Vĩ đã lấy lại bình tĩnh.
Hà Lương thì vẫn đang loay hoay cố gỡ dây.
“Bỏ đi. Dây kiểu này mà mày – con heo ngu – gỡ được thì tao làm đầu heo!”
“Nhưng… nhưng giờ sao, anh Phương? Cái ông bốn mươi kia thù mình lắm, đám người đó mà về là tụi mình tiêu đời!”
“Im mồm.”
Phương Hồng Vĩ lết đến mép giường, c.ắ.n rách gối đầu.
Dưới gối giấu sẵn… một con d.a.o.
Từ lúc trường bắt đầu có ma, Phương Hồng Vĩ chỉ hoạt động ở tầng một. Anh ta giấu v.ũ k.h.í khắp nơi — d.a.o này cũng vừa tay lắm.
Hà Lương mắt sáng như đèn pha: “Anh Phương, anh vẫn là cao tay!”
“Đồ đần.”
Phương Hồng Vĩ ra lệnh cho Hà Lương dùng miệng ngậm d.a.o, cắt dây cho anh ta. Anh ta trầm giọng:
“Lợi dụng lúc bọn nó bận xử lý đám ma, tụi mình chuồn lẹ. Biến khỏi chỗ quỷ quái này.”
“Nhỡ ma không g.i.ế.c tụi nó, mà quay lại g.i.ế.c mình thì sao?!”
“Mày có thể ngậm mồm lại không?” Phương Hồng Vĩ nhìn Hà Lương bằng ánh mắt như thể muốn lột da sống.
Hà Lương mặt mếu như sắp khóc:
“Thật mà… đám ma đó là bọn học sinh c.h.ế.t oan, tụi nó có thù gì với mấy người kia đâu…”
“Cắt dây giùm cái coi!”
Hà Lương đành ngậm d.a.o, nghiến răng nghiến lợi. Nhưng dùng sức mãi vẫn không cắt nổi, còn lỡ tay cắt trúng tay Phương Hồng Vĩ.
Phương Hồng Vĩ chẳng buồn c.h.ử.i, giờ anh ta chỉ muốn thoát khỏi đây.
Anh ta hạ giọng: “Không sao, từ từ làm…”
Hà Lương quen nghe c.h.ử.i, giờ Phương Hồng Vĩ hiền bất thường lại khiến anh ta nổi da gà. Trong đầu lóe lên suy nghĩ: “Không lẽ anh Phương bị ma nhập rồi?” Nhưng nghĩ kỹ lại… anh ta dán tận hai lá bùa lên người, còn mình chỉ có một. Nếu bị nhập, cũng là mình trước chứ…
Đang nghĩ m.ô.n.g lung thì – két – cửa phòng mở.
“Á á á á!!! Ma đến rồi!” Hà Lương hét to, nhổ phăng con d.a.o, lăn như viên bi định chui vào gầm bàn.
Phương Hồng Vĩ cũng căng thẳng cực độ. Số học sinh c.h.ế.t trong tay anh ta nhiều hơn cả Hà Lương, nhưng giờ dù sợ đến vỡ mật, anh ta vẫn cứng miệng, trợn mắt nhìn về phía cửa, như muốn liều mạng.
Nhưng người bước vào không phải ma… mà là Lý Thu.
Cô không biết kiếm đâu ra cái đèn pin, đang cầm soi từ dưới lên, khiến khuôn mặt trắng bệch như hồn ma thật.
