Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 162: Đêm Nay Giải Marathon Làng Heo
Cập nhật lúc: 23/02/2026 03:09
Trong tròng mắt xám trắng của Lý Đông phản chiếu dáng vẻ Lý Thu đang co ro dưới đất.
So với lần gặp trước, Lý Đông bây giờ lại lớn thêm một chút, gần như đã khôi phục dáng vẻ khi Lý Thu gặp anh ta lần đầu tiên — một xác sống cao lớn, vai u thịt bắp, mặc vest chỉn chu.
Chỉ có điều, đôi mắt anh ta đã không còn vẩn đục như xưa, mà sắc bén, khôn ngoan, mang theo sự toan tính rất giống con người.
Thấy Lý Thu không lên tiếng, Lý Đông bổ sung:
“Chị chỉ cần cầu xin em một tiếng, em sẽ đưa chị rời khỏi đây.”
“Chị mà cầu xin, chuyện gì em cũng đồng ý với chị.”
Cách nói ấy khiến Lý Thu nhớ đến hồi còn đi học. Trong lớp lúc nào cũng có vài đứa bạn xàm xí, chỉ cần nhờ đóng cửa sổ hay đưa hộ cuốn sách cũng bắt người ta phải nói: “Gọi ba đi”, hoặc “Năn nỉ cái coi”.
Nhưng giọng của Lý Đông lại khác.
Cái “chị cầu xin em đi” của anh ta, nghe lại giống như “em xin chị hãy năn nỉ em đi”.
Anh ta cũng chẳng phải đợi lâu.
Dù sao Lý Thu vốn là người cực kỳ có khí tiết và lập trường. Cô lập tức nói:
“Tôi cầu xin cậu đó!”
Lý Đông cụp mắt xuống, khóe môi khẽ cong, sau đó nhẹ nhàng bế Lý Thu khỏi mặt tuyết bẩn thỉu.
Ngay lúc đó, bộ đàm trên người Lý Thu vang lên giọng Chu Tấn Thời:
“Lý Thu, cô chạy ngược lại đi, tôi đã cho Lục Tiểu Ngũ đến đón cô rồi!”
Đáp lại chỉ là tiếng rè rè nhiễu sóng.
Lý Đông giơ chân đạp nát bộ đàm.
Lý Thu: “…”
Cô bình tĩnh nói:
“Lần sau mà còn phá đồ của tôi, tôi sẽ g.i.ế.c cậu.”
Lý Đông chẳng hề để tâm lời đe dọa ấy.
Đã lâu lắm rồi anh ta không được ở gần Lý Thu đến vậy. Gần đến mức anh ta có thể ngửi rõ đủ loại mùi trên người cô — mùi người thường, mùi dị năng giả, toàn là mùi người khác…
Cánh tay anh ta siết c.h.ặ.t thêm.
Lý Thu căng thẳng đến nghẹt thở, hoàn toàn không rảnh để nghĩ xem Lý Đông đang nghĩ gì. Cô chỉ sợ anh ta chậm một nhịp là mình sẽ bị phát hiện.
Nói trắng ra, nếu Lý Đông giở trò lừa và ngay lúc này vạch trần cô trước mặt mọi người, Lý Thu cũng chẳng thể làm gì.
Nhưng Lý Đông lần này giữ đúng lời.
Lý Thu cảm nhận rõ mùi người đang xa dần. Lý Đông đã đưa cô rời khỏi chỗ đó, ít nhất cũng cách vài cây số.
Mối nguy bị lộ tạm thời được hóa giải, Lý Thu thở phào nhẹ nhõm, ra hiệu cho Lý Đông đặt cô xuống.
Nhưng dù anh ta đã dừng bước, tay vẫn chưa chịu buông.
Lý Thu thử dùng một chiêu "cá c.h.ế.t hóa rồng", vùng vẫy thoát khỏi vòng tay hắn, nhưng bị một bàn tay đè c.h.ặ.t.
Lý Đông đưa tay vuốt má cô — chính là nơi từng bị viên đá b.ắ.n trúng lúc đấu với Tiểu Tôm Hùn Vết thương đã đóng vảy, chỉ còn một đường mờ nhạt. Nếu anh ta đến trễ một hai ngày, chắc chẳng còn thấy sẹo.
Bàn tay Lý Đông lạnh buốt như tuyết, không có chút hơi ấm của con người. Nơi bị chạm vào cứ như bị dán miếng đá lạnh, khiến Lý Thu theo phản xạ quay mặt đi.
Lý Đông cúi đầu, ghé sát tai cô, thì thầm:
“Chị ơi, cho em ôm thêm chút nữa…”
Giọng anh ta nhỏ như hơi thở, gần như là lời thì thầm trong gió.
Rõ biết Lý Thu sẽ chẳng đáp lại, nhưng anh ta vẫn muốn hỏi, vẫn muốn được gần cô.
“Tại sao ai cũng quan trọng hơn em?”
“Rõ ràng chị với em mới là đồng loại mà.”
Trên đời này, không ai giống nhau như họ.
Tên của anh ta là do cô đặt, ý thức là do cô trao, m.á.u thịt cũng từ cô mà có.
Lý Thu tạo ra anh ta, rồi lại bỏ rơi anh ta.
Nghĩ đến đây, trong mắt Lý Đông hiện lên vẻ mơ hồ, tủi thân và nỗi đau sâu kín.
Lý Thu nhìn anh ta như nhìn đứa con hư:
“Này Đông, dạo này cậu không luyện dị năng mà chuyển sang đọc ngôn tình rồi hả? Không được đâu nha. Lớp 12 là giai đoạn nước rút đó, học hành không nghiêm túc là bị mời phụ huynh như chơi!”
Lý Đông đang emo, Lý Thu thì xàm xí tấu hài, hai người nói chuyện kiểu gà với vịt nhưng vẫn cứ luyên thuyên mãi không dứt.
Lý Thu không ngờ Lý Đông lì đến vậy, bám c.h.ặ.t không buông, cô vừa vùng vẫy vừa nghĩ: Đúng là bụng rỗng thì chẳng làm được gì. Nếu no bụng rồi thì cô đã lộn người đáp xuống đất rồi đ.ấ.m hắn bay ra ngoài.
Không đúng, nếu no thì cô đã tự lái xe bỏ chạy từ đời nào. Lý Đông có giỏi cũng không chạy nhanh hơn bốn bánh xe.
Lý Đông im lặng nhìn về phía trấn Chu Gia, bỗng nói:
“Chị ơi, đói sao không ăn?”
Chỉ cần Lý Thu nói một tiếng, anh ta có thể lập tức tóm người đến cho cô.
Nhưng Lý Thu không muốn.
Nếu anh ta dám tự tiện, thì sẽ không bao giờ còn cơ hội ở bên cô nữa.
Lý Đông đã phải nhẫn nhịn rất nhiều điều — nhịn làm những gì cô ghét, nhịn việc… ăn cô.
Ánh mắt anh ta lướt qua người Lý Thu, như từng nhát d.a.o lặng lẽ xẻ vào.
Lý Thu cảm thấy ớn lạnh, vội mắng:
“Sao cậu không bảo tôi ăn luôn cậu đi?”
