Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 163: Lý Đông Hóa Thân Thành Dương Quá
Cập nhật lúc: 23/02/2026 03:10
Một câu nói đùa, vậy mà nét mặt u ám của Lý Đông lại lập tức giãn ra thấy rõ.
Anh ta tự hỏi: Có phải anh ta cũng quan trọng như những người khác đối với Lý Thu không?
Lý Thu thấy Lý Đông đờ người, tranh thủ đứng dậy lảo đảo tìm chỗ trốn. Tốt nhất là một nơi kín đáo có khóa, cô không ra được người khác cũng vào không nổi.
Cô chợt nghĩ: Nếu gom hết thây ma nhốt vào container rồi ném xuống biển, liệu thế giới có hòa bình không? Nhưng cần bao nhiêu container nhỉ?
Hay thuê tàu chở ra biển rồi đổ xuống?
À mà thôi, lại ô nhiễm nước biển, cả thế giới đi tong.
Không biết tận thế kéo dài đến bao giờ. Còn có ngày được chơi điện thoại, đọc truyện, gọi đồ ăn, đi du lịch với ba mẹ nữa không…
Đúng lúc cô đang mơ mộng về thế giới cũ, thì tiếng Lý Đông kéo cô trở về thực tại.
Anh ta đi trên tuyết, bước chầm chậm theo sau cô.
Theo lý mà nói, vừa nhờ người ta giúp xong thì không nên trở mặt ngay. Dân mình mà, luôn sống tình cảm và tinh tế.
Nhưng Lý Thu trở mặt còn nhanh hơn lật bánh tráng:
“Đừng theo tôi nữa.”
Lý Đông không nói gì, vẫn bước tiếp.
Lý Thu nói:
“Vừa nãy cậu bảo tôi chỉ cần cầu xin là cậu đồng ý đúng không? Vậy thì tôi muốn…”
Lý Đông cắt ngang:
“Em biết chị định nói gì. Không được.”
Lý Thu: “…”
Ngay từ đầu cô đã nhận ra, khi đói thì ngay cả đồng loại mình cũng ăn, nên mới tách khỏi Lý Đông ở rừng đa.
Sau này cô nghĩ mình có thể kiềm chế, nên lại cùng hắn đồng hành, nhưng rồi phát hiện hắn sẽ bám vào cơ thể cô mà hút m.á.u thịt.
Từ đó, cô không còn dám thân thiết với bất kỳ ai, tránh làm hại lẫn nhau.
Tất nhiên, hai quả cây con không tính, tụi nó đâu phải người.
Chỉ có một điều cô luôn tránh — là để hai nhóc ấy nhìn thấy cảnh cô ăn uống.
Nghĩ đến Đại Quả và Tiểu Quả, lòng Lý Thu thấy nhẹ hẳn. Nhưng dù cố gắng phân tâm, cơn đói vẫn bám riết như bóng với hình.
Dần dần, trong đầu cô chỉ còn lại một chữ: ĐÓI.
Cảm giác như bị sóng dữ của Thái Bình Dương tràn ngược nuốt chửng toàn bộ ý thức.
Khi tỉnh lại, Lý Thu thấy mình nằm trên một cái giường phủ chăn bông trắng ẩm mốc.
Ai vậy trời? Cũng biết đắp chăn cho người khác, t.ử tế dễ sợ.
Nhìn quanh, cô nhận ra nơi này là một trung tâm y tế cách trấn Chu Gia một quãng, gần sát thành phố rồi. Lẽ ra sau tận thế, nơi này phải đầy xác sống. Nhưng giờ, yên ắng đến lạ.
Ánh mắt cô quay về gần, thấy Lý Đông đang ngồi bên mép giường, im lặng nhìn cô.
Ngủ mà bị người ta rình từng giây từng phút thế này, có ai chịu nổi? Lý Thu thì không.
Cô cố nhịn không cho anh ta ăn cú đ.ấ.m, đơn giản vì vừa tỉnh, đầu óc còn choáng.
Xác sống vốn không có khái niệm buồn ngủ hay nghỉ ngơi gì cả.
Lý Thu đoán, nếu cô ngủ trăm năm, thì Lý Đông cũng ngồi đó nhìn trăm năm. Nếu cái giường này rộng hơn chắc anh ta đã leo lên nằm chung rồi.
Đúng là sinh con rồi, giáo d.ụ.c mà lơ là thì nó thành cây cong queo mất.
Lý Thu lật chăn, phát hiện mình không còn đói như trước, cũng nhìn thấy Lý Đông mất một cánh tay.
Tay áo bên trái trống rỗng, chỉ cần hóa trang nữa là hóa Dương Quá được luôn.
Trong miệng cô vẫn còn chút vị của bữa ăn vừa rồi. Không cần đoán cũng biết — cánh tay đó chắc chắn đã thành bữa khuya của cô.
“Cậu bị bệnh à?”
“Tôi ăn cậu mà cậu không trốn?”
“Đừng bảo cậu lại muốn tôi sinh cậu lần nữa nha?”
Lý Thu hỏi ba câu liên tiếp, rồi tự cảm thấy câu cuối dễ gây hiểu lầm, vội sửa:
“Ý tôi là, tôi ăn cậu rồi lại phải ‘đẻ’ cậu lại từ đầu.”
Lý Đông trả lời từng câu:
“Không có bệnh. Có trốn. Rất muốn.”
Tóm lại là câu nào cũng có đáp án, thậm chí còn mượt hơn mấy AI trên điện thoại ngày trước.
“Chị sợ em ăn chị, nên chị ăn em — vậy cũng công bằng mà.”
Lý Đông luôn có logic riêng của mình.
Anh ta biết điểm yếu của Lý Thu là mềm lòng — gặp mạnh thì cứng, gặp yếu thì mềm.
Rõ ràng là một thây ma, tim đáng ra chỉ còn là một đống thịt thối, vậy mà Lý Thu vẫn có một trái tim đập mạnh mẽ và... quá mềm lòng.
Khi anh ta nhét cánh tay mình vào miệng cô, cô vẫn theo bản năng muốn đẩy ra.
Vậy nên, hãy dằn vặt vì tội lỗi đi, chị ơi.
Vì chị áy náy, nên em mới có thể được ở lại bên chị.
Khóe môi Lý Đông khẽ nhếch lên một cách khó nhận ra.
Lý Thu lại nói:
“Xin lỗi nha, tôi ăn mất tay cậu rồi, có cần tôi giúp cậu mọc lại không? Tôi có thể biến nó về như cũ.”
Lý Đông hơi sững lại, rồi lập tức đáp:
“Cần!”
Chị chủ động tiếp cận thế này, sao anh ta có thể bỏ lỡ cơ hội chứ?
Chỉ là… anh ta vẫn chưa hiểu, “biến lại” là theo nghĩa nào.
“Vậy để tôi giúp cậu.”
Lý Thu đưa tay vào túi áo, lấy ra một túi kim chỉ, sau đó cúi xuống, bắt đầu khâu chỗ đứt tay trái của Lý Đông.
