Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 39: Cấp Bậc Tang Thi Càng Cao, Sức Kháng Ăn Mòn Càng Mạnh…
Cập nhật lúc: 10/02/2026 16:01
Cô cứ ăn mãi, cho đến khi có mấy hạt mưa rơi lộp độp trúng mặt mới khựng lại. Dưới đất vẫn còn hơn hai trăm xác tang thi chưa ăn tới.
Mấy con tang thi cẩu cũng đã tới rất gần.
Mưa rồi? Sự thèm ăn của cô bắt đầu dịu lại dưới những hạt mưa nặng hạt đang rơi.
Lý Thu ngẩng đầu nhìn bầu trời xám xịt.
Cô không cảm nhận được đau đớn, nhưng vẫn cảm nhận được sự khác thường trong cơ thể.
Mưa này… không phải là mưa bình thường. Có vẻ như mang theo tính ăn mòn.
Mưa càng lúc càng nặng hạt, cảm giác bỏng rát trên tay cô cũng theo đó mà tăng dần.
“Má nó chứ…” Lý Thu bật dậy như cá chép hóa rồng, phi nước đại về lại đại sảnh khách sạn. Trên đường chạy còn không quên vác thêm hai cái xác tang thi vào theo.
Cô vừa chạy vào, năm con tang thi cẩu cũng xộc theo sát phía sau. Dù sao thì — dưới mưa a xít, ch.ó với người cũng bình đẳng thôi.
Bên trong đại sảnh, Lý Thu mỗi tay kẹp một cái xác tang thi, cau mày đối diện với ánh mắt hau háu của năm con tang thi cẩu.
Bọn ch.ó hoang vây c.h.ặ.t lấy cô, vòng vây càng lúc càng khép c.h.ặ.t. Mục tiêu của chúng rõ ràng: không chỉ là hai cái xác trong tay cô, mà còn có cả… Lý Thu — một “tang thi sống” tươi rói.
Lý Thu nhe răng gầm gừ, ánh mắt sắc lạnh, khí thế hung dữ như muốn c.ắ.n ngược lại cả đàn ch.ó.
Trong hành lang tối om phía sau, Lý Đông lặng lẽ đứng nhìn.
Anh ta thấy người bạn kỳ lạ của mình đang đ.á.n.h nhau với ch.ó, nhưng không bước tới, chỉ lặng thinh quan sát như một khán giả lạnh lùng.
Cuộc đại chiến người-chó nhanh ch.óng kết thúc với chiến thắng áp đảo thuộc về Lý Thu.
Bọn ch.ó bị cô đ.ấ.m cho đến choáng váng mặt mày, ba hồn bảy vía bay sạch, rống lên t.h.ả.m thiết rồi cụp đuôi chạy biến ra chỗ khác.
Lý Thu phủi phủi mấy cọng lông ch.ó dính trên tay, phấn khởi nhe răng cười, để lộ cả hai chiếc nanh sắc bén nơi khóe miệng. Trận chiến này không đơn giản chỉ là đ.á.n.h ch.ó — đó là màn “trị liệu tâm lý” đầy huy hoàng. Kể từ nay, Lý Thu bị ch.ó dí té xuống ao ngày xưa… đã không còn tồn tại nữa!
Ngoài trời, cơn mưa a xít mỗi lúc một lớn, từ rả rích chuyển thành ào ào như trút.
Rõ ràng đã là sáng sớm, nhưng bầu trời lại tối om như chạng vạng hoàng hôn.
Lý Thu nghiêm túc “xử lý” hai cái xác tang thi vừa lôi vào, sau đó mới lau qua người cho bớt lấm lem rồi định quay sang đi tìm Lý Đông. Vừa xoay người, cô đã thấy Lý Đông lẳng lặng đứng sau lưng mình.
Anh ta đứng thẳng tắp, không phát ra một âm thanh, trông y như một… bức tượng thịt sống.
“Má ơi, tang thi hù tang thi cũng đủ dọa c.h.ế.t người rồi đó!” Lý Thu vỗ vỗ n.g.ự.c, suýt nữa sặc ngược.
Lý Đông nhẹ nhàng lặp lại: “Dọa c.h.ế.t người.”
Lý Thu: “…” Cạn lời một lúc, cô mới chợt nhớ ra, bèn hỏi: “Ơ, anh lên đây lúc nào vậy? Em còn chưa kịp giải cứu anh mà?”
Lý Đông dường như hiểu được câu hỏi, giơ tay làm động tác… trèo lên.
“Ủa giỏi dữ, tự trèo lên luôn hả?!” Lý Thu mắt tròn mắt dẹt, sau đó đập đập đầu mình, “Ờ ha, anh là tang thi trí tuệ, mấy chiêu của loại bò sát chắc anh biết hết rồi.”
Cô quay người, bước đi phăm phăm: “Ngoài đó nguy hiểm lắm, đừng ra. Đi kiếm cái túi của tui trước!”
Thế nhưng khi đến quầy lễ tân nhà hàng mà cô từng giấu đồ, vừa lật mấy lớp ra xem, khuôn mặt Lý Thu lập tức từ nắng đẹp hóa mây giông.
“Thằng trời đ.á.n.h nào chôm mất túi của bà rồi!!!” Lý Thu nổi điên gào lên.
May mà tiếng mưa to át hết tiếng hét, chứ không lại có đám tang thi nghe được mà kéo tới thì nhức đầu nữa.
Cũng may, Lý Thu là người rất biết… “dễ quên”. Rất nhanh, cơn đau lòng qua đi.
Giờ không có dị năng giả nào làm phiền, khu nghỉ dưỡng Nham Hồ bỗng hóa thành thiên đường của cô.
Lý Thu đập bể cửa kính tiệm cà phê, chui vào bên trong. Là tín đồ cà phê chính hiệu, cô không cần ai chỉ, tự mình pha được luôn hai ly cà phê phin cực chuẩn. Rồi lại khuân một cái bàn nhỏ với hai cái ghế ra hiên nhà, vừa ngồi vừa nhâm nhi.
Hai ly cà phê bốc khói nghi ngút đặt trên bàn. Lý Thu đội một chiếc mũ rộng vành, khoác áo gió, ngồi nhàn nhã trên ghế, chân bắt chéo nhìn ra ban công nhỏ xinh, phong cảnh non nước hữu tình của Nham Hồ thu hết vào tầm mắt, không cần chen chúc bon chen.
Nếu là trước tận thế, để được hưởng cảnh này, chắc phải tốn cả trăm nghìn đồng. Giờ thì khỏi tốn xu nào, lại còn chẳng ai chắn tầm nhìn!
“Uống đi. Hồi còn đi làm chắc anh uống cà phê nhiều ha? Thử xem có quen vị không.” Lý Thu nâng ly của mình, vừa nhấp vừa dụ Lý Đông bên cạnh.
Lý Đông không đụng vào, chỉ dùng cặp mắt xám xịt dõi theo cô.
“Giờ không uống, sau này có thèm cũng không tìm đâu ra nữa đâu nghen.” Lý Thu vừa nói vừa làm một ngụm lớn.
Cà phê vốn phải thơm nồng và hơi đắng, vậy mà trong miệng cô lại chẳng có chút mùi vị nào.
Dù đã sớm lường trước, cô vẫn cố uống thêm hai ngụm nữa, tổng cộng ba ngụm.
Sau đó cô đặt ly xuống, vỗ vỗ vai Lý Đông: “Phiền anh xoay người qua bên kia một chút.”
Lý Đông ngoan ngoãn quay lưng lại. Ngay sau đó, Lý Thu cúi rạp xuống, bắt đầu nôn xối xả lên sàn.
Cà phê hoàn toàn không được cơ thể cô hấp thụ, cứ chực chờ trong dạ dày khiến cô buồn nôn không chịu nổi.
Nôn tới mức hoa mắt ch.óng mặt, cô vẫn ráng vớt vát hình tượng, lau miệng rồi tỉnh bơ nói: “Em nghĩ ra cách rồi — lần sau cho ít thịt xay vô, thành… súp cà phê thịt, anh thấy sao?”
Lý Đông đáp tỉnh queo: “Ngon.”
Cơn mưa a xít dai dẳng cả ngày.
Mỗi khi mưa tạnh được một chút, Lý Thu liền chỉ đạo Lý Đông cùng mình đi khiêng xác tang thi.
Cô xếp chúng thành từng dãy gọn gàng bên tường. Sau vài lần quan sát, Lý Thu phát hiện ra: mấy cái xác tang thi cấp F (loại đi đứng lờ đờ) bị ăn mòn te tua. Trong khi đó, tang thi cấp E (loại bò sát) thì chỉ bị cháy xém nhẹ.
“Chẳng lẽ tang thi càng cấp cao thì sức kháng ăn mòn càng mạnh?” Lý Thu ngẫm nghĩ.
Cô hơi tiếc nuối. Biết vậy đã không ăn vội mấy cái xác tang thi trí tuệ ban nãy, để mưa dội thử rồi nghiên cứu luôn.
Nhưng giờ thì sao? Chẳng lẽ lôi mình với Lý Đông ra làm chuột bạch chắc?
“Ê, Lý Đông, sao anh lên cấp nhanh thế, còn em thì lẹt đẹt mãi vậy?” Lý Thu bày tỏ nỗi lòng.
Mới vài ngày mà Lý Đông đã từ F nhảy vọt lên D. Còn cô, tuy cũng nỗ lực, nhưng chẳng thấy dấu hiệu nào cho thấy mình sắp “tiến hóa”. Nếu có thể biến thành tang thi cấp C, có cái lưỡi dài vèo ba bốn mét để đ.á.n.h xa thì còn sợ gì đám dị năng giả!
Lý Đông không trả lời cụ thể, chỉ máy móc lặp lại một đoạn: “Lên cấp nhanh.”
“Anh chắc là vẹt thành tinh rồi.” Lý Thu vỗ vai anh ta, rồi lại xách đ.í.t đi lục vài tòa nhà tìm thêm đồ.
Sáng sớm hôm sau, trời cuối cùng cũng hửng nắng.
Lý Thu mang theo đống vật tư thu được cùng Lý Đông, leo lên chiếc xe điện mini chở khách của khách sạn. Sau vài lần tông vào cây, cô cuối cùng cũng học được cách lái, lảo đảo chạy về hướng bãi đậu xe Nham Hồ.
Bản đồ đã có, đồ đạc đã đủ, chỉ cần tìm một chiếc xe còn xăng là có thể tiếp tục hành trình về phương Nam!
Cùng lúc đó, tại khu căn cứ người sống sót, một cuộc họp vừa kết thúc.
Sau khi bỏ phiếu, mọi người quyết định rút trại trong hôm nay để tránh những đợt thời tiết cực đoan bất ngờ trong tương lai.
Nhiệm vụ tìm kiếm Tô Chí Hải ở khu nghỉ dưỡng Nham Hồ, đành phải gác lại vô thời hạn.
Mọi người vội vã thu dọn hành lý, còn Chu Tấn Thời, người đã dọn xong từ sớm, đứng trên cao nhìn khắp vùng.
Không thể giao chiến với tang thi bí ẩn trong hầm khách sạn Nham Hồ là một tiếc nuối lớn với anh.
Nhưng nhờ những viên tinh hạch mang về, anh đã thăng cấp thành công năng lực của mình — thế nên tiếc nuối ấy cũng vơi đi nhiều.
Giờ điều quan trọng nhất chính là… tìm đường đi về phía Nam.
