Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 40: Cảm Giác Thành Tựu Khi Dạy Người Khác
Cập nhật lúc: 10/02/2026 16:01
Bãi đậu xe Nham Hồ hoàn toàn không giống như trong tưởng tượng của Lý Thu.
Ban đầu cô nghĩ nơi đây sẽ là một vùng đất vàng — xe cộ đậu đầy như nêm, dầu đầy bình, tiện tay là có thể lái đi phượt xuyên quốc gia.
Nhưng thực tế tàn khốc hơn tiểu thuyết rất nhiều: bãi xe Nham Hồ đông nghẹt tang thi, không thua gì khách sạn Nham Hồ lúc trước. Khi biến cố xảy ra, vô số người đổ xô về bãi xe mong lái xe bỏ chạy, nhưng khốn thay — ai cũng nghĩ giống nhau. Kết quả là, bãi xe trở thành t.ử địa thứ hai của khu du lịch Nham Hồ.
Xe chẳng thấy đâu, chỉ thấy xác sống lố nhố như cắm ống hút vào tô mì bò kho — thịt đâu mất tiêu, toàn nước lèo và… nỗi tuyệt vọng.
Lý Thu đạp thắng, chiếc xe du lịch nhỏ lắc một cái dừng lại. Cô nắm c.h.ặ.t vô lăng, cười gượng quay sang Lý Đông:
“Hay là mình lái con xe điện này chạy về quê em luôn đi ha, về Bạch Lâm, quê hương thanh bình của em đó. Ý anh sao?”
Không phải cô muốn dừng, mà là vì bọn tang thi nghe tiếng động cơ liền bu lại như kiến bu mật.
Tuy chúng chậm chạp nhưng đông nghịt, nhanh ch.óng tạo thành vòng vây quanh xe.
Có vài con gan to hay não bé, còn thò cả tay vào cửa sổ xe, quơ quơ như muốn mò xem trong xe có “thịt tươi” nào không.
Lý Đông nói gọn lỏn: “Xuống.”
“Xuống xuống xuống!” Lý Thu lật mắt trắng, lẩm bẩm như niệm chú.
Cô lấy khăn choàng quấn c.h.ặ.t quanh cổ, kéo lên che mặt, chỉ chừa lại đôi mắt nâu lấp lánh. Cách này có thể phần nào che giấu mùi cơ thể nửa người nửa tang thi của mình.
Lý Đông là người nhảy xuống trước, mở đường.
Là một tang thi chính hiệu, lại thuộc dạng trí tuệ cấp D, Lý Đông mạnh hơn những gì Lý Thu tưởng rất nhiều.
Ngay khi anh ta bước tới, đám tang thi như cá bị ai ném đá xuống ao, vội vã tản ra hai bên, chẳng bao lâu đã mở ra một con đường rộng rãi cho cả hai tiến vào.
“Ủa, sao anh làm được vậy?” Lý Thu mắt sáng như nước suối mùa thu, giơ ngón cái tán dương hết mực.
Lý Đông chỉ nói đúng hai chữ: “Làm được.”
Lý Thu coi như hiểu: hỏi gì mà trả lời được, thì anh chàng này sẽ chốt bằng một chữ.
Còn không biết hoặc không muốn trả lời, thì y như rằng sẽ lặp lại hai chữ nào đó trong câu hỏi của cô.
“Khôn vặt ha.” Lý Thu cười nhếch mép, kết luận một câu gọn lỏn.
Khi tang thi đã rút sang một bên, Lý Thu bắt đầu ngó nghiêng tìm xe.
Với kinh nghiệm học hỏi từ mớ tiểu thuyết tận thế, cô rút ra nguyên tắc vàng: đi xe thì phải kín tiếng — chọn xe phải kín đáo.
Xe màu gì? Tất nhiên là đen, trắng, xám, càng chìm càng tốt.
Đường xá giờ như bãi chiến trường, nên xe cỡ nhỏ là vứt — phải SUV hoặc xe địa hình mới chạy nổi.
Còn xe van hay xe RV thì thôi khỏi nghĩ. To đùng, tốn xăng, không phù hợp cho hai kẻ ăn uống siêu tiết kiệm như cô và Lý Đông. Mà cũng chẳng có đồng đội nào để nhét vô cho hết chỗ.
Rất nhiều xe trong bãi vẫn còn chìa khóa nằm trong xe hoặc treo lủng lẳng ở cửa. Chủ nhân của chúng chắc giờ cũng đã “nhập hội xác sống” ngoài kia rồi.
Tình hình này lại tiện cho Lý Thu. Không cần bẻ khóa, không cần đập kính, chọn xe rồi vào… cầm lái thôi.
Không lâu sau, Lý Thu đã ngồi lên ghế lái của một chiếc “Bảo Ngưu”, nhìn chằm chằm tay lái mà lòng dâng trào cảm khái:
“Chiếc này hồi tận thế chưa tới hình như còn mắc lắm á, hơn trăm triệu là ít… Giờ thì chỉ là một đống sắt rỉ trong đám phế liệu. Không tốn một xu mà lái được, lời quá còn gì!”
Chỉ có điều, sau bao ngày bị mưa gió, đặc biệt là trận mưa a xít hôm qua, bề ngoài của xe đã không còn thần thái đại gia nữa — nhìn qua giống y như mấy “chiến xa nông dân” đang chờ đi sắt vụn.
Nhưng với Lý Thu, cái xe này chính là bảo bối giữa tận thế — miễn là còn chạy được, còn có dầu, vậy là đủ tiêu chuẩn!
Đắt có lý của đắt — chiếc xe này không chỉ nội thất nhìn sang xịn mịn, mà ghế lái còn êm như nệm khách sạn năm sao, Lý Thu vừa ngồi đã thấy không muốn xuống.
Khi cô đang nghiên cứu xem xe chạy kiểu gì, thì Lý Đông vẫn còn đứng ngoài xe, quay lưng lại như đang… suy tư vũ trụ.
“Đừng có ngẩn người nữa, lên xe mau!” Lý Thu vỗ vỗ chỗ ghế phụ bên cạnh.
