Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 43: Điện Thoại Của Tôi Có Điện Rồi Đó Nha!

Cập nhật lúc: 10/02/2026 16:01

Bình nước mới tinh, muối ăn, bột ngọt, dầu nhớt xe, dầu gội đầu, sữa tắm, áo mưa nhựa, bịch quấn em bé, radio, mấy cuốn sách linh tinh, vài cuốn sổ tay, một bó b.út màu nước, và cả… mô hình ô tô đồ chơi cùng một con gấu dâu Tây nhồi bông, chắc là ai đó đ.á.n.h rơi.

Lý Thu giờ đã có xe riêng, nên bất kỳ món gì cũng hốt sạch bỏ lên xe, phong cách sống chẳng khác gì bà thu mua ve chai rong ruổi phố phường.

“Rèm cửa lấy không ta? Thôi thì lấy luôn đi. Mai mốt mà cắm trại, lót dưới đất làm t.h.ả.m cũng êm phết.” Lý Thu lẩm bẩm, vừa nói xong đã xắn tay x.é to.ạc tấm rèm.

Tấm rèm vừa rơi xuống, ôm trọn vào lòng, ánh mắt cô liền bị một vật dưới đất hút lấy.

Sau quầy hàng, một cục sạc dự phòng to đùng, đi kèm đống dây dợ lằng nhằng, yên vị nằm đó như chờ người có duyên.

Chắc chắn là trước kia bị rèm cửa che khuất nên không ai để ý, giờ mới bị Lý Thu “vận may bừng nở” mà thấy được.

Đây là một cục sạc 20.000mAh, siêu to khổng lồ. Lý Thu nhẹ nhàng nhấn nút hiển thị pin, màn hình bé xíu trên thân máy sáng lên: 100% đầy ắp điện.

Ngay khoảnh khắc đó, tim cô đập như đ.á.n.h trống làng.

Thật lòng mà nói, ngày xưa lúc trộm được ánh mắt của cậu bạn mình thầm thích, tim cô cũng chưa bao giờ đập nhanh như vậy!

“Cắm! Cắm liền! Cắm cho mẹ!!” Lý Thu run rẩy cắm dây sạc.

“Tíng!” tiếng báo sạc điện vang lên thánh thót như tiếng nhạc của thiên đường.

Chiếc điện thoại mà Lý Thu luôn mang theo bên mình, cuối cùng cũng sáng màn hình trở lại!

Già! Rơi! Lệ! Tuôn! Trào!

Lý Thu phấn khích đến mức đ.ấ.m thùm thụp vào cái bàn kế bên — chỉ là… cô quên mất mình giờ đã mạnh như bò.

Cái bàn rung lên rắc rắc rồi nứt toác ra.

Lý Đông đứng bên ngoài cửa kính tiện lợi, bình tĩnh như đang xem trò xiếc thú. Trong đầu anh ta chỉ có một ý nghĩ: “Bạn đồng hành của tôi luôn làm những chuyện… rất kỳ lạ.”

“Lý Đông! Lý Đông!” Lý Thu vừa cầm sạc vừa ôm điện thoại, như vớ được kho báu, la toáng lên chạy ra khỏi cửa tiệm.

“Có điện rồi! Có điện thiệt rồi! Hiểu không?! Dù chưa có sóng nhưng tôi có thể chơi điện thoại rồi đó hú hú hú!”

Với cục sạc và dây đầy đủ thế này, sau này nếu điện thoại hết pin thì cắm xe mà sạc. Từ nay trở đi, đời cô chính thức thoát kiếp không điện thoại!

Lý Đông lập tức lặp lại theo cô: “Chơi.”

“Lại đây, tụi mình chụp tấm hình kỷ niệm nào!” Lý Thu kéo tay anh ta, đưa điện thoại lên selfie.

Tấm hình chụp được: hai cái xác biết đi, ăn mặc gọn gàng sạch sẽ, đứng cạnh nhau như người thật — một người cười rạng rỡ đến từng sợi tóc, người còn lại mặt đơ như gỗ, mắt không nhìn camera, mà vẫn chỉ chăm chú dõi theo Lý Thu.

Chụp xong, Lý Thu ôm điện thoại và cục sạc như ôm bảo bối, quyết định để nó sạc đầy rồi mới “cày game”.

Sau khi lên xe, cô lấy con gấu dâu Tây đặt ngay đầu táp-lô trước tay lái, rồi lôi sổ và b.út ra.

Trang đầu tiên, cô nắn nót viết:

"Ngày đầu tiên tôi và Lý Đông lái xe về nhà. Nhặt được một cục sạc đầy pin. Một ngày thiệt là vui vẻ."

Viết xong còn vẽ thêm hai que diêm có chân đứng cạnh nhau, dưới khung vuông hình ảnh.

Một cú đạp ga, Lý Thu lái xe tiếp tục tiến về phía trước.

Có lẽ vì tâm trạng đang lên đỉnh, vừa lái xe cô vừa hát, chân đạp ga cũng mạnh hơn bình thường. May mà đoạn đường này trống trải, không có chướng ngại vật nào.

Trạm thu phí dẫn lên đường cao tốc từ lâu đã hỏng nát, nằm lệch sang một bên.

Lúc lên dốc nhập làn, Lý Thu phấn khích nhấn ga tăng tốc vượt 60km/h.

Thế nhưng…

Lý Đông – người từ nãy đến giờ ngồi đơ như tượng — bỗng trở nên kích động.

“Anh sao vậy?” Lý Thu ngạc nhiên hỏi.

Lý Đông không đáp. Anh ta áp sát vào cửa kính, đập mạnh và bắt đầu gào lên từng tràng âm thanh khàn đặc.

Có tang thi nào đó… đang gọi anh ta.

Lý Thu chợt nhận ra. Bởi vì, lúc ở khách sạn núi Nham Hồ, khi hai người trốn dưới cống, Lý Đông cũng từng hành động như vậy — như bị thôi thúc phải chạy đi.

“Ngoài đó nguy hiểm!” Lý Thu la lên.

Nhưng Lý Đông hoàn toàn không để tâm. Tiếng đập cửa càng lúc càng mạnh, sắc mặt cũng dần trở nên âm trầm đáng sợ.

Lý Thu thầm nghĩ: “Ừ thì cứ đập đi, anh đâu có mở được cửa.”

Rồi một giây sau, cô bị hiện thực vả vào mặt.

Lý Đông bấm nút hạ kính — cửa sổ bên anh ta từ từ trượt xuống.

Còn chưa kịp phản ứng, thân hình của anh ta đã phóng vụt ra ngoài, mềm mại nhanh nhẹn như một con mèo hoang.

Lý Thu hét to một tiếng, đạp phanh gấp.

Cô vội vàng mở cửa xe, định chạy ra xem anh ta có sao không — nhưng trước mắt chỉ còn thấy bóng lưng của anh ta đang khuất dần.

Lý Đông bò bằng cả tay chân, thân thể linh hoạt như chưa từng bị thương, rồi nhảy v.út qua hàng rào bên đường cao tốc, lao thẳng vào khu rừng ven đường.

“Trong cái bụi rậm c.h.ế.t tiệt đó rốt cuộc có gì hả?!!!” Lý Thu tức điên, gào lên.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.