Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 44: Dính Phải Ổ Mai Phục Rồi

Cập nhật lúc: 10/02/2026 16:01

Gào lên một trận tơi bời, nhưng bóng lưng Lý Đông vẫn ngày một xa, dần dần chỉ còn là một chấm nhỏ, rồi khuất hẳn trong đám cỏ dại hoang vu.

Lý Thu đứng từ xa nhìn theo hướng Lý Đông biến mất.

Cô thật sự rất muốn mặc kệ cho xong.

Đối với cô, việc quan trọng nhất là sống sót, sau đó là trở về nhà. Lẽ ra giờ phút này cô nên đạp ga hết cỡ, nhắm thẳng về phía con đường dẫn về nhà.

Quan tâm quái gì tới Lý Đông!

Nhưng mà, giữa cái thế giới tàn tạ vì thiên tai này, cái cảm giác cô đơn lẻ loi chẳng khác nào cơn đói, từng đợt, từng đợt dội lên — đau đầu như nhức răng, ngứa ngáy như trúng gió, không thể nào phớt lờ.

Huống chi… chính miệng cô đặt tên cho cậu ta, đã quen mặt quen mùi nhiều ngày nay, quen đến nỗi thành… thành thói quen.

Do dự một hồi, Lý Thu vẫn dứt khoát nhấc chân ra khỏi bàn đạp ga.

“Biết thế hồi đó đừng đặt tên cho anh ta!” cô giận dữ đập mạnh vào vô-lăng, rồi thở dài thườn thượt.

Thứ gì mà đã được chính tay mình đặt tên, thì cho dù nó là người hay là cái nồi cơm, nó cũng dính với mình cả đời, không dễ gì bỏ rơi được.

Không chần chừ thêm nữa, Lý Thu mở cửa xe, túm lấy cái balô ném sau ghế, đeo lên lưng.

Chuẩn bị xong xuôi, cô mặt nhăn mày nhó, vừa chạy vừa lầm bầm hướng về nơi Lý Đông đã đi.

Trong đầu cô vẫn quẩn quanh một ý nghĩ ác độc: Lúc tìm thấy nhất định phải móc b.úa ra đập cho anh ta vài cái mới được.

Tang thi mà không đ.á.n.h là không nhớ bài!

Chạy một cái là chạy không dứt.

“Lý Đông ơiiiiiiii—.” Lý Thu đứng trên một sườn đồi cao mà rống xuống phía dưới.

Hét đến khàn cả giọng, cổ họng như sắp bể, vẫn chẳng lay chuyển nổi cái tâm hồn đang bị tang thi khác dụ dỗ của Lý Đông.

Lý Thu chán nản muốn gục, nhưng vẫn nghiến răng lao tiếp xuống dốc, loạng choạng mà chạy.

Chiếc balô sau lưng nặng như đeo tảng đá, kéo theo cô suýt lăn quay từ đỉnh dốc xuống.

Mà Lý Đông, với cái thân xác tang thi tiến hóa siêu nhanh, đúng chuẩn vận động viên chuyên nghiệp, cứ như nhảy cóc mà chạy, vừa nhanh vừa dẻo. Trong lúc Lý Thu còn đang lội bùn chui bụi, thì anh ta đã mất tăm mất tích tự đời nào.

Vừa chạy, cô vừa mắng:

“Cùng là tang thi tiến hóa, sao tôi không được bốn chân như anh chứ?!”

Còn kéo hai cái chân thẳng đuột này chạy trối c.h.ế.t nữa chứ!

Nếu mà có Hiệp hội tang thi hay Trung tâm quản lý tang thi, cô nhất định kiện lên đầu, đòi công bằng ngay!

Vừa sốt ruột, vừa tức mình, Lý Thu quên béng một điểm c.h.ế.t người của bản thân —.

Đó là… rất nhanh đói.

Chạy dốc, chui cỏ, leo trèo, đủ mọi động tác mất sức — chẳng mấy chốc, thể lực bị bào mòn đến cạn kiệt, cơn đói cồn cào bắt đầu quay lại quấy rối.

Hai chân cô như bị xích sắt trói c.h.ặ.t, mỗi bước đi đều kéo căng cả người như bị t.r.a t.ấ.n.

Đầu quay mòng mòng, mắt hoa lên, thở dốc đến phát nghẹn như trâu kéo cối xay.

Lý Thu đành ngồi bệt xuống đất.

Vừa đói vừa mệt, sống kiểu này còn gì là sống nữa!

Cô cố gắng nén choáng, lôi từ trong balô ra một cục thịt được bọc bằng túi nilon, nhét thẳng vào miệng gặm.

Thiệt ra, thịt người cô ăn sạch trơn từ lâu rồi. Không phải do cô tham ăn — mà là ngon quá, ăn một miếng là bản năng tang thi trong người trỗi dậy, không kiềm được.

Giờ thì chỉ còn lại thịt tang thi, cô đành gói lại làm “lương khô đường trường”.

Mà đúng là lương khô: vừa khô, vừa dai, vừa nhạt nhẽo, ăn chẳng ngon mà cũng không đủ no.

Từng trải qua sơn hào hải vị, giờ phải ăn mấy thứ “ngậm không trôi” như vậy, Lý Thu chỉ biết thở dài một hơi:

“Từ sang giàu quay lại nghèo khó đúng là khó hơn leo núi!”

Ăn liền hai miếng, cô mới cảm thấy cơ thể khôi phục chút khí lực.

Nhưng mà giờ cô cũng chẳng buồn đuổi theo nữa.

Muốn đi thì đi đi, chị ngồi đây chờ. Không, nằm luôn cho khỏe!

Lý Thu lôi tấm bạt chống nước trong balô ra, trải xuống đất để nằm, tránh bị đá nhọn hay cỏ sắc cào trầy da.

Cái bạt này là cô nhặt được từ cốp xe hôm trước, chất liệu nylon nhẹ mà bền, mỏng mà dai. Nếu có đủ dây, gặp mưa axit nguyên ngày như hôm qua thì có thể dùng để dựng một cái lều tạm luôn ấy chứ.

Lý Thu đoán chủ cũ của chiếc xe chắc cũng là dân mê phượt.

Nằm xuống rồi, tầm nhìn mở rộng. Trên là trời xanh ngắt, dưới là gió nhè nhẹ, mây trắng lững lờ trôi như cảnh trong phim.

Bốn bề im ắng, chỉ có vài tiếng ve sầu và côn trùng rả rích.

Bầu không khí đúng kiểu “sống chậm", an nhiên đến độ quên cả ngày tháng.

Lý Thu còn nhớ cách đây không xa có con suối nhỏ.

Cô mơ mộng mà nghĩ:

Giá mà ba mẹ với tụi bạn thân cũng ở đây thì tốt biết mấy.

Trải tấm khăn, mở đồ ăn, tụi mình cắm trại nướng thịt, uống nước có ga dưới ánh nắng vàng tươi thế này…

Mới xứng đáng với một ngày đẹp trời!

Cuộc sống đẹp đẽ đúng là không nên nghĩ quá lâu — dễ sinh ảo tưởng rồi va mặt vào thực tại, sau đó kéo theo một loạt cảm xúc tiêu cực.

Lý Thu kịp thời ngắt dòng mộng tưởng của mình lại.

Nằm một hồi cũng bắt đầu thấy buồn chán, Lý Thu trở mình, tiện tay lôi điện thoại ra xem.

Giờ là ba giờ chiều. Cô quyết định — nhiều nhất chỉ đợi thêm một tiếng nữa thôi.

Nếu Lý Đông mà còn không tự mò về, thì cô sẽ quay đầu xe chạy thẳng một mạch, khỏi luyến tiếc gì nữa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.