Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 46: Một Trận Hỗn Chiến Long Trời Lở Đất!!

Cập nhật lúc: 11/02/2026 02:00

Gió mang theo mùi m.á.u tanh từ xa cuốn đến từng đợt, khiến Lý Thu ngửi mà suýt nữa… ngất xỉu vì thơm.

Mùi này đối với cô đúng là đòn trí mạng — vừa ngửi là bản năng khắc sâu trong xương cốt lập tức bị đ.á.n.h thức.

Lúc Lý Thu hoàn hồn lại thì cô đã đang lén lút len lỏi trong bãi cỏ dại cao gần hai, ba mét, chầm chậm áp sát về hướng nơi đang giao tranh. Cô vừa đi vừa kéo đám cỏ rậm ra, bị lá sắc như d.a.o lam cứa trúng tay, rách một đường dài.

Lý Thu thở dài:

“Cũng may giờ mình đang đói nên chạy không nổi… Chứ mà còn ở trạng thái sung mãn thì chắc đã xông thẳng vào đ.á.n.h hội đồng người ta rồi.”

Cô lặng lẽ ngồi xổm trong bụi cỏ, rón rén vạch lá phía trước ra thám thính.

Khói mù cuồn cuộn, tiếng nổ đì đùng vang rền.

Lý Thu không nhìn rõ có bao nhiêu người đang đ.á.n.h nhau, nhưng chỉ cần hít nhẹ một cái là mùi dị năng giả cứ gọi là đặc sệt, ít cũng phải hơn hai chục mạng!

Khó trách Lý Đông khi nãy chạy như ma đuổi, hệt như muốn đi đầu thai. Thì ra là bị mùi mấy người này dẫn dụ tới!

Trong đám mùi kia, có một mùi rất quen — là tên từng đại khai sát giới ở khách sạn ven hồ, cũng là người suýt phát hiện ra cô ngay ngày đầu tiên cô tỉnh dậy.

Lý Thu, với thân phận "người tang thi", lúc này rơi vào trạng thái vừa mâu thuẫn vừa khổ tâm.

Một mặt thì mong đám dị năng giả thắng trận, để còn thoát thân an toàn.

Mặt khác lại lo cho cậu đàn em quý hóa Lý Đông, cầu trời cho nó đừng ngu tới mức bị c.h.é.m đầu ném mương!

Đang suy nghĩ rối rắm thì… bụng cô lại biểu tình.

Cơn đói quen thuộc bất ngờ ập lên cổ họng — vừa nhanh vừa gắt.

Đói thật rồi.

Mà hôm qua trước khi ngủ cô đã ăn hết chỗ thịt tang thi mang theo, giờ trên người không còn mảnh đồ ăn nào cả.

Cô nuốt nước bọt, tự tưởng tượng ra viễn cảnh lý tưởng:

Giá mà giờ có khúc thịt người nhai chơi thì ngon nhỉ. Tốt nhất là kiểu “vừa c.h.ế.t xong chưa kịp nguội”, còn hơi ấm, dính chút m.á.u, dai dai có gân nữa… Vừa nhai đã miệng, vừa chắc bụng.

Tưởng tượng càng lúc càng thật, đến nỗi nước miếng bắt đầu tứa ra ào ạt, nhỏ tí tách lên đám cỏ dưới chân.

Lý Thu bừng tỉnh, tát thẳng vào mặt mình một cái “bốp”, rồi lắc đầu nguầy nguậy:

“Không được! Phải tỉnh táo! Phải lý trí!”

Cô đâu có ngu mà chui ra đ.á.n.h nhau chứ! Giờ cô yếu như con tép, ch.ó hoang nhảy ra còn có thể húc ngã cô chứ nói gì là người!

Nên chỉ còn một cách duy nhất — ngồi yên chờ.

Chờ đ.á.n.h nhau xong rồi tính tiếp, lúc đó tìm Lý Đông, hoặc biết đâu Lý Đông lại mò về tìm cô.

Còn hên hơn nữa thì... trên chiến trường biết đâu rơi rớt lại miếng thịt nào đó, cô còn có cái mà gặm gỡ.

Lý Thu hít một hơi, vươn cổ thật dài, cố nhìn xem bên kia rốt cuộc có gì.

Nhưng trước mặt cô lại là một cái dốc siêu sâu, trước đó bị đám cỏ che mất nên không thấy được.

Kết quả — một bước hụt chân, Lý Thu lăn xuống dốc như bao gạo lăn cầu thang!

“Á—.”

Cô thét lên bản năng, nhưng may mắn là tiếng s.ú.n.g và tiếng nổ bên kia đang quá ồn, nên không ai nghe rõ.

Chỉ có điều… Trong nhóm người sống sót kia, có một người là dị năng giả hệ thính giác.

Mà nói mới nhớ, người đó còn từng được Lý Thu cứu mạng.

Hạo Minh đang ngồi ghế phụ trên xe, vừa cùng mọi người thoát khỏi vòng vây tang thi.

Trên xe có già trẻ lớn bé, toàn là những người từng chạy thoát khỏi khu du lịch Nham Hồ. Sống c.h.ế.t bên nhau một trận, nên giờ ai cũng chỉ tin tưởng đồng đội cũ. Tất cả chen chúc trong một chiếc xe van.

Một bé gái nhạy cảm ngồi bên cạnh phát hiện ra sắc mặt Hạo Minh không đúng:

“Anh Hạo ơi, anh sao thế ạ?”

Câu hỏi khiến mọi người trên xe đều quay sang nhìn Hạo Minh. Ai cũng tưởng cậu ta đang nhìn ngó phía đội của Chu Tấn Thời, nhưng xem ra có ẩn tình khác.

Hạo Minh ấp úng một lát rồi nói thật:

“Vừa nãy tôi nghe thấy giọng con gái hét lên…”

Cậu ta vốn không chắc nên không định nói, nhưng giờ ai cũng để ý rồi thì không giấu được nữa.

Cậu ta ngập ngừng, rồi thấp giọng bổ sung:

“Giống giọng của ân nhân cứu mạng chúng ta lắm…”

Cả xe lập tức nhao nhao bừng tỉnh như bừng tỉnh cơn mê.

Ân nhân thì còn ai vào đây nữa?

Chính là người đã ở khách sạn hôm đó, cách cánh cửa kêu họ cắt thịt, sau đó còn giúp dẫn dụ đám tang thi rời đi!

“Có nhầm không vậy?” gã mập anh Tam nhíu mày hỏi.

“Chẳng phải… ân nhân đã…” chú Ngư và cô Ngư cùng lên tiếng, nhưng đều dừng ngay trước chữ “c.h.ế.t”, không ai nỡ nói ra.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.