Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 45: Dính Phải Ổ Mai Phục Rồi
Cập nhật lúc: 10/02/2026 16:02
Rượt theo đến nước này mà còn không bắt kịp, vậy thì người ta đã cố tình không muốn bị đuổi rồi. Cô còn ở đây đợi thêm, cũng coi như là một "xác nhân" hết lòng hết dạ rồi.
Phải, Lý Thu đã tự sáng tạo ra một từ mới để mô tả bản thân mình — xác nhân, nghĩa là nửa tang thi, nửa người thường. Còn vì sao không gọi là “nhân xác”? Đơn giản vì… nghe không thuận tai!
Nằm giữa đất trời nắng ấm, ánh mặt trời dịu dàng phả lên da thịt, Lý Thu bắt đầu… buồn ngủ.
Từ cái ngáp đầu tiên, mắt cô díp lại, rồi thiếp đi lúc nào không hay.
Mãi đến khi tiếng s.ú.n.g vang lên trong giấc mơ, Lý Thu mới bật dậy như lò xo bị bấm.
Mặt trời đã xế về tây. Cô liếc vội điện thoại — đã hơn hai tiếng trôi qua.
Vội vã phủi đám kiến đang bò trên mặt, Lý Thu nhíu mày thật c.h.ặ.t, quay đầu nhìn về phía phát ra tiếng s.ú.n.g.
Từ nơi xa xa có ánh lửa nhấp nháy, theo sau là vài loạt s.ú.n.g nổ đinh tai.
Tiếng đạn bay tứ phía, còn có tiếng xe gầm rú, cảnh tượng y như phim hành động.
Mà giờ là tận thế rồi, làm gì còn ai quay phim hành động nữa?
Lý Thu trừng mắt khinh bỉ chính trí tưởng tượng lộn xộn của mình.
Cô vạch đám cỏ rậm lên nhìn nhưng chẳng thấy gì, chỉ đành tiếp tục dỏng tai nghe ngóng.
Tiếng đ.á.n.h nhau có vẻ ngày càng tiến lại gần vị trí của cô.
Trong đầu cô bất giác lóe lên một ý nghĩ — không biết có phải là Lý Đông không.
Khi còn đang mơ hồ suy đoán, thì gió từ phương Bắc bỗng thổi tới, mang theo mùi m.á.u tanh đậm đặc, lại còn xen lẫn mùi thơm đặc trưng của dị năng giả — thơm nức mũi!
Lý Thu hít sâu một hơi rồi l.i.ế.m môi đ.á.n.h chụt.
Mùi thơm đậm như vậy, rõ ràng là mới toanh, nóng hổi vừa thổi vừa ăn.
Chắc chắn… ngon hơn mớ thịt khô cô vừa gặm lúc nãy!
Lý Thu cười toe, để lộ hàm răng sắc nhọn, nghiến răng ken két, bụng cũng bắt đầu biểu tình òng ọc, giống như đang hối thúc cô chạy ngay đến “quán ăn” gần nhất.
Cùng lúc đó, Chu Tấn Thời đang dẫn đội mình liều mạng t.ử chiến.
Ban đầu họ vẫn bám theo tuyến cao tốc mà đi, nhưng không ngờ chạy được một đoạn thì gặp ngay sạt lở núi, đá lớn chắn kín cả con đường, không thể nào đi tiếp.
Muốn dọn sạch để có đường xe đi qua, chỉ riêng đội họ thôi thì ít nhất cũng phải mất hai, ba ngày.
Thế nên Chu Tấn Thời quyết định chuyển hướng, lái xe lạng sang một con đường đất nhỏ ven cao tốc.
May là khu vực quanh đó không phải rừng núi hoang vu mà vẫn có vài ngôi nhà dân, xa xa còn có dấu hiệu của một thị trấn nhỏ.
Nơi nào có người, thì dĩ nhiên sẽ có đường mòn, tuy gập ghềnh nhưng vẫn đi được xe.
Mới đầu, chỉ là xóc nảy thôi, không ít người nôn nao muốn ói, nhưng chí ít cũng an toàn.
Không ngờ, khi đang lái bon bon thì bất ngờ xuất hiện một bầy tang thi chặn đường.
Mà không phải kiểu lảo đảo lết xác thông thường — mà là cả một bầy tang thi bài bản như quân đội, biết mai phục, biết bủa vây, biết lợi dụng địa hình!
Khi Chu Tấn Thời nhận ra điều gì đó không đúng, thì các ngọn đồi xung quanh đã ken đặc tang thi!
Chật ních, đông nghẹt, toàn là loại bò trườn.
Chưa hết — giữa đám đó còn chen lẫn bảy tên tang thi cấp cao, dáng vẻ gần như người sống, mặc áo khoác, đứng rải rác bốn phía, tay mỗi đứa đều ôm một khẩu s.ú.n.g săn.
Cái này… thật sự là tang thi chứ không phải cướp người sống đội lốt hả trời?
Ai trong đội cũng thấy lạnh sống lưng, lòng thầm thốt lên:
Đây là cái giống gì?!
Hai bên nhất thời giằng co, chưa ai manh động.
Hồ Trạch Vũ siết c.h.ặ.t vô-lăng, mồ hôi sau lưng túa ra như tắm:
“Đội trưởng Chu, cỏ quanh đây bị dọn sạch, đất sình do mưa hôm qua, xe bị lún, bánh xe cứ trượt hoài không nhích nổi.”
Đám người ở băng ghế sau cũng cuống lên:
“Đội trưởng! Giờ làm sao?!”
Giờ bọn họ chẳng khác gì lũ thú rơi vào bẫy, trong ngoài đều bị vây.
Chu Tấn Thời nghiến răng, tay siết lấy cây thần thuật, giật lấy bộ đàm gọi các xe còn lại:
“Tình hình xe mấy người sao rồi?”
Tổng cộng có 46 người, chia đều lên hai xe van và bốn xe địa hình.
May là các xe khác không bị kẹt như xe của anh.
Chu Tấn Thời quyết đoán:
“Trạch Vũ, Tưởng Tùng, Tiểu Ngũ — hai mươi giây nữa tôi xuống xe thu hút hỏa lực. Xe Lão Điểu lùi về phía chúng tôi làm lá chắn. Ba cậu tranh thủ nhảy sang các xe kia. Tôi sẽ mở một lối thoát, mọi người nhân lúc đó mà rút!”
Bộ đàm truyền đến tiếng đồng thanh:
“Rõ!”
Tiểu Ngũ c.ắ.n răng, rút quả l.ự.u đ.ạ.n cháy:
“Tôi yểm trợ anh!”
Chu Tấn Thời không giả bộ anh hùng, gật đầu dứt khoát.
Vừa mở cửa xe bước xuống — đạn liền rít lên b.ắ.n tới!
Anh nhanh như chớp lăn người né tránh, dùng dị năng điều khiển nước, tạo thành một màn chắn mờ ảo ngăn tầm nhìn đám tang thi.
Loạt đạn ấy không trúng được anh.
Nhưng do là người đầu tiên xuất hiện, tất cả bầy tang thi như ong vỡ tổ, đổ về phía anh.
Bốn bề tám hướng, tang thi bò lổm ngổm trườn tới, há miệng rống gào ghê rợn.
Chỉ trong nháy mắt, m.á.u đen đã nhuộm mờ cả không trung.
Chu Tấn Thời đứng giữa màn sương m.á.u, vừa né đạn vừa thi triển thần thuật và dị năng hệ Thủy, g.i.ế.c không ngừng nghỉ.
Lúc này Tiểu Ngũ cũng ném ra l.ự.u đ.ạ.n cháy — bùm một tiếng rền vang, hàng rào tang thi bị phá vỡ một đoạn!
“Chạy!!!” Chu Tấn Thời hét lớn!
